Biệt thự Sơn Trang nằm trên ngọn đồi riêng biệt ở ngoại ô thành phố, được bao bọc bởi những hàng thông xanh ngắt và không khí trong lành. Kiến trúc của căn biệt thự mang phong cách tối giản hiện đại với tông màu xám lạnh và trắng chủ đạo — một không gian đẹp mắt nhưng thiếu vắng hoàn toàn sức sống và sự ấm áp.
Lâm An Nhiên bước xuống từ chiếc xe Maybach sang trọng, tay xách chiếc vali nhỏ. Đây là nơi cô sẽ sống trong sáu tháng tới theo bản hợp đồng "Gia sư 24/7".
"Cô Lâm, đây là phòng của cô," Chu Doãn dẫn cô lên tầng hai, mở cửa một phòng ngủ rộng rãi, đầy đủ tiện nghi. "Phòng của Phó tổng ở ngay đối diện, chỉ cách một hành lang rộng hai mét. Điều này đảm bảo nằm trong bán kính hiệu quả mà bác sĩ tư vấn."
An Nhiên bước vào phòng, nhìn quanh một lượt rồi mỉm cười nhẹ: "Cảm ơn trợ lý Chu. Nhưng tôi nghĩ gian phòng này cần thêm một chút màu sắc."
"Cô cứ tự nhiên thay đổi theo ý muốn. Phó tổng đã dặn, cô có toàn quyền sử dụng không gian này," Chu Doãn cúi đầu rồi rút lui.
Buổi tối đầu tiên tại Sơn Trang trôi qua trong sự yên lặng tịch mịch. An Nhiên dọn dẹp xong quần áo, thay một bộ đồ mặc ở nhà chất liệu cotton màu kem thoải mái. Đúng 10 giờ đêm, tiếng gõ cửa vang lên.
An Nhiên mở cửa. Phó Cẩn Ngôn đứng ngoài hành lang. Anh đã trút bỏ bộ vest chỉnh tề ban ngày, chỉ mặc một chiếc áo phông đen đơn giản và quần dài đồng màu. Mái tóc ướt sũng hơi rủ xuống trước trán khiến anh trông trẻ hơn vài tuổi, mất đi vẻ nghiêm nghị thường ngày nhưng lại thêm phần quyến rũ nguy hiểm.
"Đến giờ làm việc rồi," Cẩn Ngôn nhìn cô, giọng nói có phần hơi ngượng ngùng — một cảm xúc cực kỳ hiếm thấy ở vị CEO này.
"Vâng, Phó tổng," An Nhiên hít một hơi sâu, bước ra hành lang. "Chúng ta sẽ làm thế nào?"
Cẩn Ngôn quay người đi về phía phòng ngủ của mình: "Vào đây."
Phòng ngủ của Cẩn Ngôn rộng gấp đôi phòng cô, nhưng thiết kế lại vô cùng trống trải. Một chiếc giường king-size đặt ở giữa, tường kính nhìn ra vườn thông, và không hề có bất kỳ vật dụng trang trí thừa thãi nào.
"Tôi không thói quen ngủ chung giường với người lạ," Cẩn Ngôn chỉ vào chiếc ghế sofa bọc da cao cấp đặt cách giường khoảng hai mét. "Cô có thể ngồi hoặc nằm ở đó đọc sách, dùng máy tính. Chỉ cần cô ở trong phòng này, duy trì sự hiện diện của cô là được."
"Rất hợp ý tôi," An Nhiên gật đầu tán thành. Cô không muốn mọi chuyện trở nên phức tạp.
Cô bước đến sofa, mở chiếc laptop mang theo và bắt đầu nghiên cứu lại bản vẽ kiến trúc cho dự án Xanh. Cẩn Ngôn bước lên giường, nằm xuống và đắp chăn.
Chung phòng với một người đàn ông lạ mặt — lại còn là sếp của mình — là một trải nghiệm hoàn toàn mới mẻ và căng thẳng đối với An Nhiên. Cô cố gắng tập trung vào màn hình máy tính, nhưng sự chú ý của cô vô thức vẫn hướng về phía chiếc giường.
Cẩn Ngôn nhắm mắt lại. Ban đầu, sự căng thẳng quen thuộc vẫn hiện hữu. Mười phút trôi qua, anh vẫn trằn trọc.
"Phó tổng, ngài chưa ngủ được sao?" An Nhiên khẽ cất giọng.
"Ánh sáng từ màn hình của cô quá sáng," Cẩn Ngôn cất giọng cộc lốc, nhưng thực chất là do khoảng cách hai mét vẫn còn hơi xa để bộ não đang kiệt sức của anh nhận diện đủ cảm giác an toàn.