Tình yêu vừa mới chớm nở như một bông hoa tuyết mềm mại, nhưng sóng gió thương trường thì chưa bao giờ dừng lại.
Sáng hôm sau, khi An Nhiên thức dậy trong vòng tay ấm áp của Cẩn Ngôn, một cuộc điện thoại khẩn cấp từ Chu Doãn đã phá vỡ sự bình yên của căn biệt thự.
"Phó tổng! Có chuyện lớn rồi!" Giọng Chu Doãn qua điện thoại vô cùng hoảng hốt. "Hồ sơ thiết kế phân khu A của dự án Xanh — bản chỉnh sửa móng bè của cô Lâm — đã bị rò rỉ hoàn toàn ra bên ngoài! Sáng nay, tập đoàn kiến trúc Việt Á đã bất ngờ tổ chức họp báo công bố bản thiết kế tương tự đến 90% và tố cáo Nam Thiên đánh cắp ý tưởng của họ!"
Cẩn Ngôn lập tức ngồi dậy, sắc mặt trở nên u uất đến đáng sợ. An Nhiên đứng bên cạnh nghe rõ từng lời, mặt cô cắt không còn một giọt máu.
Bản thiết kế móng bè đó chỉ có cô, Cẩn Ngôn, Chu Doãn và Đội trưởng thi công tại công trường nắm giữ! Tại sao lại rơi vào tay Việt Á — đối thủ cạnh tranh lớn nhất của Nam Thiên?
"Không thể nào..." An Nhiên bàng hoàng. "Đó là ý tưởng tôi tự tay phác thảo ngay tại công trường! Tôi không hề giao bản gốc cho bất kỳ ai ngoại trừ lưu trong máy tính cá nhân!"
"Hội đồng quản trị Nam Thiên đang vô cùng tức giận," Chu Doãn tiếp tục báo cáo. "Họ đang nghi ngờ... cô Lâm là gián điệp do đối thủ gài vào, lấy cớ trả nợ để thâm nhập vào dự án Xanh. Cổ phiếu Nam Thiên vừa mở cửa đã giảm sàn!"
Một gáo nước lạnh tạt thẳng vào người An Nhiên. Sự nghi ngờ! Lại là sự nghi ngờ! Năm xưa khi gia đình cô phá sản, những người cô tin tưởng nhất cũng đã nhìn cô bằng ánh mắt buộc tội như thế này.
An Nhiên quay sang nhìn Cẩn Ngôn. Cô cố gắng giữ cho giọng mình không run rẩy: "Cẩn Ngôn... ngài có tin tôi không? Tôi thề trên danh dự của một kiến trúc sư, tôi tuyệt đối không làm chuyện phản bội!"
Cẩn Ngôn bước xuống giường. Anh mặc lại chiếc áo sơ mi, thần thái nhanh chóng khôi phục lại vẻ sắc lạnh, uy nghiêm của vị CEO tối cao. Anh bước tới trước mặt An Nhiên, nhìn sâu vào đôi mắt đang đong đầy nước mắt vì uất khuất của cô.
An Nhiên ngẩn người, giọt nước mắt kìm nén bấy lâu cuối cùng cũng lăn dài trên má. Cẩn Ngôn đưa tay lau đi giọt nước mắt cho cô, ánh mắt hiện lên sự tàn nhẫn hướng ra ngoài cửa sổ:
"Có kẻ muốn mượn tay em để quật ngã Nam Thiên, hoặc mượn Nam Thiên để hủy hoại em. Chúng chọn lầm đối thủ rồi."
Ngay lập tức, Cẩn Ngôn triệu tập một cuộc họp khẩn cấp tại trụ sở tập đoàn. An Nhiên đi cùng anh. Khi cô bước vào phòng họp của Hội đồng quản trị, hàng chục ánh mắt dò xét, giận dữ và coi thường của các cổ đông lớn lập tức đổ dồn về phía cô.
"Phó tổng! Chuyện này cần phải làm rõ!" Trưởng ban kiểm soát đập bàn lên tiếng. "Cô Lâm đây lý lịch không rõ ràng, gia đình lại vỡ nợ nghiêm trọng. Sự xuất hiện của cô ấy quá kỳ lạ! Chúng tôi đề nghị đình chỉ chức vụ của cô Lâm và chuyển hồ sơ sang cơ quan điều tra!"
"Ai cho phép ông chỉ tay vào cô ấy?"
Cẩn Ngôn ngồi ở vị trí chủ tọa, giọng nói nhè nhẹ nhưng chứa đựng uy lực kinh người khiến toàn bộ phòng họp lặng ngắt như tờ.
"Dự án Xanh là do một tay tôi quyết định. Sự an toàn của bản thiết kế do tôi chịu trách nhiệm," Cẩn Ngôn thong thả tựa lưng vào ghế, đôi mắt sắc như dao cạo quét qua từng người trong phòng. "Trong vòng 48 giờ, tôi sẽ mang toàn bộ sự thật ra ánh sáng. Nếu cô Lâm thực sự có lỗi, tôi sẽ từ chức CEO và bồi thường toàn bộ thiệt hại bằng tài sản cá nhân. Nhưng nếu có kẻ trong phòng này giật dây vu khống... tôi đảm bảo kẻ đó sẽ không còn đường sống trong ngành này!"
Lời cam kết bằng cả sự nghiệp và tài sản của Cẩn Ngôn khiến toàn bộ hội đồng quản trị chấn động. Không ai dám nói thêm một lời nào nữa.
Quay trở lại phòng làm việc, Cẩn Ngôn lập tức lệnh cho bộ phận an ninh mạng kiểm tra toàn bộ lưu lượng truy cập hệ thống biệt thự và máy tính cá nhân của An Nhiên.
Sau ba tiếng truy xuất dữ liệu mật, chuyên gia an ninh mạng ngẩng đầu báo cáo: "Phó tổng, máy tính của cô Lâm bị cài một mã độc gián điệp tinh vi thông qua một tệp tin ẩn. Mã độc này được kích hoạt vào tối hôm qua, ngay sau khi buổi tiệc kết thúc!"
"Tệp tin đó từ đâu ra?" An Nhiên vội hỏi.
Chuyên gia bấm vài thao tác: "Là một tệp tin hình ảnh gửi qua email cá nhân của cô Lâm. Địa chỉ IP người gửi... trùng khớp với mạng nội bộ của Tập đoàn Cố Thị!"
Đến lúc này, mọi thứ đã hoàn toàn sáng tỏ! Cố Thừa Trạch sau khi bị Cẩn Ngôn trừng phạt tại buổi tiệc đã điên cuồng trả thù. Hắn biết An Nhiên từng dùng một email phụ cũ để liên lạc công việc, nên đã gửi một tệp chứa mã độc giả danh thư từ ngân hàng để hack vào máy tính cô, đánh cắp bản phác thảo dự án Xanh rồi bán lại cho Việt Á nhằm một mũi tên trúng hai đích: vừa hủy hoại danh tiếng của An Nhiên, vừa đẩy Nam Thiên vào khủng hoảng!
"Cố Thừa Trạch..." Đôi mắt Cẩn Ngôn lóe lên một tia sát khí lạnh lẽo đến cực điểm. "Hắn tự mình tìm đường chết."
"Cẩn Ngôn, chúng ta phải làm gì bây giờ? Việt Á đã nộp đơn đăng ký bản quyền ý tưởng rồi!" An Nhiên lo lắng hỏi.
Cẩn Ngôn xoay chiếc bút trên tay, khóe môi nhếch lên một nụ cười ngông cuồng, tự tin đến mê đắm:
"Bản phác thảo hắn cướp được chỉ là bản thử nghiệm ban đầu. Kẻ ăn cắp thì mãi mãi chỉ nhìn thấy cái vỏ ngoài, sao hiểu được cái 'linh hồn' thật sự của công trình?" Anh quay sang nhìn An Nhiên. "An Nhiên, em có tự tin trong 24 giờ tới, cùng tôi vẽ ra một bản thiết kế hoàn thiện gấp mười lần bản cũ không?"
An Nhiên nhìn người đàn ông đang đứng trước mặt mình — người đã dùng cả sự nghiệp để đặt cược niềm tin vào cô. Sự kiên cường và ngọn lửa đam mê trong lòng cô bùng cháy mãnh liệt hơn bao giờ hết.
Cô nở một nụ cười rực rỡ, kiêu hãnh: "Không cần đến 24 giờ. Tôi chỉ cần 12 giờ!"