Hậu quả từ đòn trừng phạt tàn nhẫn của Phó Cẩn Ngôn đối với Cố Thị lan đi nhanh như vết dầu loang.
Chỉ trong vòng chưa đầy 24 giờ, cổ phiếu của Cố Thị sụt giảm nghiêm trọng, hàng loạt ngân hàng ngưng cung cấp tín dụng. Người ta bắt đầu truyền tai nhau về một vị "nữ vương bí mật" của Nam Thiên — người duy nhất có thể khiến vị CEO nổi tiếng tàn nhẫn và lý trí như Phó Cẩn Ngôn nổi giận đùng đùng chỉ vì một câu nói thiếu tôn trọng.
Nhưng bên trong biệt thự Sơn Trang, không khí lại lắng đọng theo một cách rất khác.
Chiếc xe dừng lại trước sân. An Nhiên bước xuống, làn gió đêm se lạnh đập vào bờ vai trần khiến cô khẽ rùng mình. Cẩn Ngôn lập tức cởi chiếc áo vest tuxedo ấm áp của mình, nhẹ nhàng khoác lên vai cô. Chiếc áo rộng thùng sình mang theo hơi ấm và mùi hương gỗ tuyết tùng quen thuộc bao bọc lấy An Nhiên, khiến trái tim cô rung lên một nhịp hỗn loạn.
"Phó tổng... chuyện ở buổi tiệc," An Nhiên cúi đầu, ngón tay xoắn nhẹ vạt áo vest. "Cảm ơn ngài đã giải围 giúp tôi.
Nhưng việc hủy hợp tác với Cố Thị có ảnh hưởng quá lớn đến Nam Thiên không? Tôi không muốn vì chuyện cá nhân của mình mà..."
Cẩn Ngôn dừng bước ở bậc sảnh. Anh quay người lại, đối diện với cô dưới ánh đèn vàng dịu nhẹ của hành lang. Anh vươn tay, dùng ngón tay trỏ nâng cằm cô lên, buộc cô phải nhìn thẳng vào mắt mình.
"Lâm An Nhiên," giọng anh trầm thấp, từng chữ thốt ra đều mang theo một sức nặng ngạt thở. "Thứ nhất, Cố Thị đã vi phạm quy chuẩn đạo đức thương mại từ lâu, việc thanh lý hợp đồng chỉ là sớm hay muộn. Thứ hai..."
Anh ghé sát vào tai cô, hơi thở ấm áp mỏng manh lướt qua làn da nhạy cảm ở vành tai An Nhiên: "... kẻ nào làm em tổn thương, kẻ đó phải trả giá. Đó không phải là chuyện công việc, đó là nguyên tắc của tôi."
"Phó tổng?!" An Nhiên giật mình chống tay ngồi dậy.
Cẩn Ngôn không buông tay, anh nghiêng người đè nhẹ lên một nửa thân thể cô, một tay chống bên cạnh đầu An Nhiên, nhốt cô hoàn toàn trong khoảng không gian riêng tư của anh. Ánh mắt anh nóng rực, không còn vẻ lạnh lùng kiềm chế như mọi ngày.
"Khoảng cách ba mét... hôm nay tôi thấy quá xa," Cẩn Ngôn khàn giọng nói, ánh mắt dời xuống đôi môi hồng tự nhiên đang hơi hé ra vì kinh ngạc của cô.
"Ngài... ngài uống rượu rồi đúng không?" An Nhiên cảm nhận được mùi thơm mỏng nhẹ của vang đỏ trên hơi thở của anh. Nhịp tim cô đập dồn dập đến mức tưởng chừng như sắp nhảy ra khỏi lồng ngực. "Cẩn Ngôn, chúng ta đã thỏa thuận trong hợp đồng rồi..."
"Hợp đồng?" Cẩn Ngôn nhếch môi, một nụ cười vừa ma mị vừa tự do hiện lên. Anh đưa bàn tay tự do lên, nhẹ nhàng vuốt ve lọn tóc mai mềm mại của cô, kéo dài xuống tận bờ vai thon. "Em nghĩ tôi bỏ ra ba tỷ đồng chỉ để tìm một chiếc gối ôm biết thở sao? Lâm An Nhiên, em thông minh như vậy, chẳng lẽ thật sự không nhận ra?"
"Nhận ra... nhận ra cái gì?" An Nhiên nuốt nước bọt, cổ họng khô khốc.
"Căn bệnh mất ngủ của tôi không chữa được bằng thuốc, nhưng em không phải là thuốc mê. Em là điểm tựa," Cẩn Ngôn cúi thấp đầu xuống, khoảng cách giữa hai bờ môi chỉ còn tính bằng milimet. "Trái tim tôi chỉ đập bình yên khi ở cạnh em. Đó không phải là tác dụng sinh lý của hợp đồng, đó là... tôi đã si mê em mất rồi."
Lời tỏ tình đột ngột và mãnh liệt như một cơn bão tố quét qua tâm trí An Nhiên. Sự kiên cường, tấm vách ngăn cách mà cô cố gắng xây dựng để bảo vệ bản thân khỏi sự tổn thương trong quá khứ bỗng sụp đổ hoàn toàn trước sự chân thành mãnh liệt của người đàn ông này.
"Cẩn Ngôn..."
Không để cô kịp thốt ra bất kỳ lời từ chối nào, Cẩn Ngôn đã cúi xuống, áp môi mình lên môi cô.
Một nụ hôn dâng trào cảm xúc. Ban đầu là sự thăm dò nhẹ nhàng, dịu dàng như muốn nâng niu một vật báu dễ vỡ, nhưng rồi nhanh chóng chuyển thành sự cuồng nhiệt, chiếm hữu sâu sắc. Cẩn Ngôn vây hãm cô trong vòng tay, như muốn nuốt trọn mọi ngọt ngào, mọi hơi thở của An Nhiên vào lòng.
An Nhiên run rẩy. Bàn tay cô ban đầu chống trên ngực anh định đẩy ra, nhưng trước sự mãnh liệt lẫn dịu dàng tột cùng ấy, các ngón tay cô dần thả lỏng, rồi vô thức luồn vào mái tóc mềm mại của anh, đáp lại nụ hôn ấy bằng tất cả sự rung động tích tụ bấy lâu.
Đêm đó, không có bất kỳ hành vi vượt ngưỡng dung tục nào xảy ra. Cẩn Ngôn dừng lại đúng lúc khi cảm nhận được sự ngượng ngùng của cô. Anh ôm trọn An Nhiên vào lòng, đầu cô áp sát vào lồng ngực vững chãi của anh, nơi trái tim anh đang đập những nhịp mãnh liệt nhưng vô cùng ổn định.
Và lần đầu tiên trong suốt 5 năm, Cẩn Ngôn chìm vào một giấc ngủ sâu ngọt ngào mà không cần một phút trằn trọc nào.