
Chiếc Mercedes-Benz Maybach màu đen bóng chầm chậm giảm tốc độ rồi dừng hẳn trước cánh cổng sắt rỉ sét của biệt thự Sương Mai. Phía sau lưng, con đường độc đạo dẫn từ quốc lộ vào dải đất nhô ra vịnh Lăng Cô đã bị bóng tối và những loạt mưa giông đầu mùa nuốt chửng. Tiếng sóng biển Đông đánh vào ghềnh đá bên dưới vọng lên, nghe trầm uất và đều đặn như nhịp thở của một thực thể khổng lồ đang giận dữ.
Bảo Nam bước xuống xe, khẽ kéo lại cổ chiếc áo măng-tô màu xám tro. Anh không vội che ô, mà đứng im mất vài giây để quan sát kiến trúc trước mặt. Là một chuyên gia tư vấn visual identity (nhận diện hình ảnh) từng làm việc cho các thương hiệu xa xỉ tại Paris và Seoul, Nam có thói quen đọc vị con người qua không gian sống của họ.
Biệt thự Sương Mai không nguy nga, lộng lẫy theo kiểu khoe khoang giàu sang của giới tài phiệt mới nổi. Nó là hiện thân của triết lý Quiet Luxury (sang trọng thầm lặng) kết hợp sâu sắc với tư duy Wabi-Sabi phương Đông. Những bức tường bê tông trần màu xám thô mộc, để lộ những đường vân cố ý của cốp-pha gỗ. Những mảng kính lớn chịu lực chiếm trọn mặt tiền hướng biển, nhưng tất cả đều được xử lý nhám mờ để giảm bớt sự phản chiếu. Ngôi nhà như mọc lên từ đá vôi và sương mù, ẩn hiện, không một chút tì vết của sự phô trương.
Chủ nhân của nơi này là giáo sư Ngô Vĩnh Thụy — một cây đại thụ, một huyền thoại sống trong ngành giám định cổ vật và thiết kế không gian ứng dụng. Người ta đồn rằng, một lời khen của giáo sư Thụy có thể nâng tầm một nhà thiết kế vô danh thành ngôi sao quốc tế, và một cái lắc đầu của ông cũng đủ để khai tử một chiến dịch truyền thông hàng triệu đô-la.
"Đẹp đến mức lạnh người đúng không, anh Nam?"
Một giọng nói trong trẻo, mang theo chút mùi nước hương thảo thoang thoảng vang lên bên cạnh. Đó là Nhã Vy, nữ giám đốc sáng tạo của một tạp chí kiến trúc danh tiếng, đồng thời cũng là một trong bảy vị khách được mời đến đây đêm nay. Vy mặc một chiếc đầm lụa tơ tằm màu be tối giản, mái tóc cắt ngắn sắc sảo.
"Nó không chỉ đẹp", Nam chầm chậm đáp, mắt vẫn dán vào kết cấu hình khối của ngôi nhà. "Nó quá gọn gàng. Gọn gàng đến mức giống như một bản vẽ 3D chưa có dấu vết của sự sống."
Cánh cổng sắt cổ điển tự động mở ra với một tiếng rít khô khốc. Cả hai cùng năm vị khách còn lại bước qua khoảng sân rải sỏi trắng mịn — loại sỏi được sắp xếp tỉ mỉ để mô phỏng những gợn sóng của đại dương trong các khu vườn thiền Nhật Bản.
Bên trong phòng khách chính, không khí ấm áp hơn nhờ hệ thống sưởi âm sàn, nhưng bầu không khí giữa các vị khách thì ngược lại. Họ đều là những kẻ đứng đầu trong giới sáng tạo, và giữa những thiên tài, sự kiêu hãnh thường đậm đặc hơn dưỡng khí.
Nam lướt mắt nhìn một lượt qua năm người còn lại đang ngồi trên những chiếc ghế bành bằng gỗ sồi thô:
Hoàng Bách: Một kiến trúc sư nổi tiếng với phong cách vị lai nhưng tính tình nóng nảy, đang sốt ruột gõ gõ ngón tay lên mặt đồng hồ.
Thục Anh: Chuyên gia thiết kế ánh sáng, một người phụ nữ trầm lặng với đôi mắt luôn nheo lại như thể đang đo lường độ Lux của căn phòng.
Quốc Khánh: Nhà sưu tầm mỹ thuật trẻ tuổi, kẻ vừa mua lại một bộ sưu tập tranh độc bản với giá hàng triệu đô-la, gương mặt lộ rõ vẻ tự mãn.
Đức Minh: Một copywriter kiêm nhà phê bình nghệ thuật có cái lưỡi sắc như dao cạo, đang nhấp từng ngụm trà một cách hoài nghi.
Linh Chi: Nữ thiết kế đồ họa trẻ nhất nhóm, người vừa đạt giải thưởng lớn tại Singapore, đang khẽ run lên vì lạnh hoặc vì hồi hộp.
"Giáo sư Thụy đúng là biết cách thử thách lòng kiên nhẫn của chúng ta," Hoàng Bách lên tiếng, giọng trầm cựu bực dọc. "Đã sáu giờ ba mươi tối rồi. Ông ấy mời chúng ta đến đây để tham dự một 'buổi triển lãm bí mật', nhưng từ lúc đến giờ, ngoài trà nhạt và sỏi trắng, tôi chẳng thấy một tác phẩm nghệ thuật nào cả."
"Kiên nhẫn là bài học đầu tiên của cái đẹp, anh Bách ạ," Đức Minh khẩy môi, giọng đầy châm biếm. "Có lẽ giáo sư muốn chúng ta chiêm ngưỡng chính cái 'không có gì' của căn phòng này. Đó chẳng phải là đỉnh cao của tối giản sao?"
Nam không tham gia vào cuộc tranh luận. Anh bước lại gần mảng tường phía đông của phòng khách. Căn phòng rộng khoảng sáu mươi mét vuông, nhưng đồ đạc được tiết giảm đến mức cực đoan. Không có tranh treo tường, không có bình hoa rực rỡ, không có những chùm đèn pha lê rườm rà. Chỉ có một chiếc bàn trà bằng gỗ lũa nguyên khối đặt ở trung tâm, xung quanh là những chiếc đệm ngồi bằng cói tự nhiên.
Điểm nhấn duy nhất của căn phòng là một ô cửa sổ tròn lớn hướng thẳng ra vịnh Lăng Cô. Qua ô cửa, những hạt mưa bắt đầu đập mạnh vào mặt kính, tạo thành những vệt nước dài loang lổ. Ánh sáng duy nhất trong phòng đến từ một chiếc đèn đứng sàn dạng vòm, hắt một quầng sáng màu vàng ấm, dịu nhẹ xuống mặt bàn trà.
"Chào mừng các bạn đã đến với Sương Mai."
Một giọng nói già nua nhưng vô cùng trầm ấm và uy nghiêm vang lên từ phía cầu thang bóng tối. Giáo sư Ngô Vĩnh Thụy bước xuống. Ông đã ngoài bảy mươi, mái tóc bạc phơ được chải chuốt gọn gàng, mặc một bộ đồ bằng vải đũi màu xám chuột. Đôi mắt ông sâu hoắm, sáng quắc đằng sau cặp kính gọng tròn bằng sừng. Sự xuất hiện của ông lập tức dập tắt mọi lời xì xào trong phòng.
"Thưa giáo sư, chúng tôi thực sự rất tò mò về buổi triển lãm đêm nay," Quốc Khánh đứng dậy, không giấu được vẻ sốt sắng của một kẻ buôn tranh. "Nghe nói giáo sư vừa đấu giá thành công một bức tranh trục cuốn nguyên bản từ thế kỷ 17 của một danh họa thiền sư?"
Giáo sư Thụy khẽ mỉm cười, nụ cười bí hiểm ẩn sau chòm râu bạc. Ông bước đến bàn trà, chậm rãi ngồi xuống theo tư thế kiết già hoàn hảo. Hành động của ông chậm đến mức giống như một nghi lễ.
"Các bạn đều là những bậc thầy về hình ảnh, về mắt nhìn," giáo sư Thụy vừa nói vừa rót nước sôi vào chiếc ấm trà bằng đất nung thô kệch. "Nhưng con người hiện đại các bạn đang bị quá tải bởi màu sắc, bởi những chi tiết thừa thãi. Các bạn vẽ quá nhiều, viết quá nhiều, trang trí quá nhiều. Đêm nay, tôi mời các bạn đến đây không phải để xem tôi 'thêm' cái gì vào cuộc đời này, mà là để xem tôi 'bớt' đi cái gì."
Ông nâng chén trà lên, nhìn thẳng vào Bảo Nam: "Nam, cậu hiểu thế nào là Không Gian Âm?"
Nam khẽ cúi đầu tỏ ý tôn trọng: "Thưa giáo sư, trong thiết kế, không gian âm (negative space) không phải là khoảng trống vô nghĩa. Nó là khoảng không bao quanh và giữa các chủ thể. Nó định hình chủ thể, tạo ra sự cân bằng và cho phép thị giác của con người được thở. Đôi khi, cái không được vẽ ra mới là thứ quyết định giá trị của toàn bộ bức tranh."
"Tốt. Rất tốt," giáo sư Thụy gật đầu, ánh mắt lộ vẻ tán thưởng. "Đêm nay, tác phẩm độc bản của tôi nằm ngay trong căn phòng này. Vào đúng mười hai giờ đêm, khi ánh trăng rằm xuyên qua ô cửa sổ tròn kia và giao hòa với quầng sáng của chiếc đèn sàn này, các bạn sẽ nhìn thấy bí mật của 'Không Gian Âm'. Từ giờ đến lúc đó, tôi yêu cầu tất cả hãy để điện thoại lại trong phòng ngủ. Hãy dùng năm giác quan tự nhiên để cảm nhận ngôi nhà."
Giáo sư đặt chén trà xuống, đứng dậy: "Tôi cần vào thư phòng để chuẩn bị một vài thủ tục cuối cùng. Đúng mười hai giờ, tôi sẽ quay lại đây. Cho đến lúc đó, xin hãy tự nhiên."
Bóng dáng vị giáo sư già khuất dần sau cánh cửa gỗ dày của thư phòng nằm ngay cạnh phòng khách. Kể từ khoảnh khắc đó, một bầu không khí kỳ quái bắt đầu bao trùm lên biệt thự Sương Mai.
Mười một giờ bốn mươi lăm phút đêm.
Trận giông bão ngoài kia đã đạt đến đỉnh điểm. Tiếng gió rít qua các khe cửa nghe như tiếng gào thét của những linh hồn bị giam giữ. Đúng lúc đó, một tiếng xoạch lớn vang lên kèm theo một tia chớp rạch ngang bầu trời. Toàn bộ hệ thống điện trong biệt thự tắt phụt. Căn phòng khách chìm vào một màu đen đặc quánh như mực.
"Chuyện gì thế? Mất điện à?" Tiếng Linh Chi vang lên, có phần hoảng hốt.
"Bão lớn thế này, đường dây trên bán đảo bị đứt là chuyện bình thường," giọng Hoàng Bách bình tĩnh hơn. "Để tôi tìm cái bật lửa."
Xoẹt. Một đốm lửa nhỏ màu xanh bùng lên từ chiếc bật lửa Dupont của Bách, soi tỏ những gương mặt đang ngơ ngác và căng thẳng của bảy con người. Thục Anh nhanh chóng lấy ra vài cây nến sáp ong lớn từ trong chiếc túi xách của mình, thắp lên và đặt ở bốn góc phòng. Ánh nến lung linh, nhảy múa trên những bức tường bê tông trần, tạo nên những bóng ma khổng lồ, méo mó di chuyển theo làn gió rò rỉ qua khe cửa.
Nam nhìn lên chiếc đồng hồ cổ treo tường. Kim phút chầm chậm nhích về con số 12. Đúng mười hai giờ đêm.
Nhưng cánh cửa thư phòng của giáo sư Thụy vẫn đóng chặt. Không có tiếng bước chân, không có một dấu hiệu nào cho thấy ông sắp sửa bước ra để công bố bí mật của buổi triển lãm.
"Đã mười hai giờ năm phút rồi," Đức Minh lên tiếng, giọng bắt đầu mất đi sự kiên nhẫn. "Có khi nào vị giáo sư già của chúng ta đã ngủ quên trong thư phòng rồi không?"
"Để tôi vào gọi ông ấy," Quốc Khánh bước về phía cánh cửa thư phòng. Gã gõ ba tiếng cộc cộc lên mặt gỗ dày. "Giáo sư Thụy? Đã đến giờ hẹn rồi ạ."
Không có tiếng trả lời. Không gian im ắng đến mức người ta có thể nghe thấy tiếng tim mình đang đập thình thịch hòa lẫn với tiếng mưa gào rú ngoài khơi.
Khánh nắm lấy tay vặn cửa bằng đồng. Gã khẽ xoay. Cánh cửa không hề khóa, nó chầm chậm mở ra, để lộ một khoảng tối sâu hun hút bên trong.
"Giáo sư?" Khánh bước vào một bước, rồi đột ngột khựng lại. Một tiếng nấc nghẹn ứ ở cổ họng gã. Chiếc nến trên tay Khánh run bần bật, ánh sáng chao đảo mạnh mẽ trước khi gã ngã ngửa ra phía sau, mặt cắt không còn một giọt máu, miệng lắp bắp: "Chết... chết rồi... Giáo sư chết rồi!"
Mọi người lập tức lao vào. Bảo Nam là người đầu tiên giữ được sự bình tĩnh. Anh giật lấy cây nến từ tay Khánh, nâng cao lên để soi sáng căn phòng.
Thư phòng của giáo sư Thụy rộng khoảng ba mươi mét vuông, kết cấu hoàn toàn đồng điệu với phòng khách: tối giản đến mức cực đoan. Không có tủ sách đồ sộ, không có giấy tờ bừa bãi. Ở chính giữa phòng là một chiếc chiếu tatami lớn màu xanh rêu.
Và ngay giữa chiếc chiếu đó, giáo sư Ngô Vĩnh Thụy đang ngồi kiết già.
Hai tay ông đặt ngửa trên đùi theo tư thế bắt ấn thiền định. Đầu ông hơi cúi xuống, đôi mắt nhắm nghiền, gương mặt thanh thản, bình yên đến kỳ lạ như thể ông chỉ đang chìm vào một giấc ngủ sâu. Nhưng màu da của ông đã chuyển sang một sắc xám xịt, nhợt nhạt của tử khí. Từ khóe môi ông, một vệt chất lỏng màu đen sẫm, đặc quánh đã khô lại, chảy dài xuống tận cằm.
Nam bước lại gần, đặt hai ngón tay lên động mạch cổ của giáo sư. Lạnh ngắt. Không có mạch đập. Cơ thể ông đã bắt đầu cứng lại.
"Ối giời ơi!" Linh Chi hét lên một tiếng thất thanh, hai tay ôm chặt lấy đầu, lùi lại phía sau rồi khóc nấc lên. Nhã Vy vội vã đỡ lấy cô em út, nhưng chính bờ vai của Vy cũng đang run lên bần bật.
"Điện thoại! Mau dùng điện thoại gọi cấp cứu và cảnh sát!" Hoàng Bách hét lớn, tay lập tức thọc vào túi quần nhưng sực nhớ ra quy định của giáo sư lúc tối.
"Vô ích thôi," Đức Minh, người vừa chạy lên tầng hai lấy máy điện thoại cá nhân xuống, mặt xám ngoét. "Bão đã đánh sập toàn bộ trạm phát sóng trên bán đảo rồi. Điện thoại hoàn toàn không có một vạch tín hiệu nào. Chúng ta bị cô lập rồi."
"Cửa ra vào biệt thự thì sao?" Thục Anh hỏi, giọng run rẩy.
"Khóa chặt bằng chốt cơ học từ bên trong," Minh đáp. "Chìa khóa tổng nằm trong túi áo của giáo sư, nhưng chúng ta không thể mở được vì hệ thống cửa này sử dụng ổ khóa mã cổ hiển thị bằng các ký tự chữ Hán quen thuộc của ông ấy. Không có mật mã, chúng ta không thể ra ngoài. Chúng ta bị nhốt trong ngôi nhà này với một xác chết."
Bảo Nam không nghe những lời hoảng loạn xung quanh. Đôi mắt anh, với sự nhạy cảm bẩm sinh của một chuyên gia visual, đang dán chặt vào hiện trường vụ án. Anh quỳ xuống bên cạnh thi thể của vị giáo sư già, khoảng cách vừa đủ để không làm xáo trộn bất cứ thứ gì.
Mùi tử khí chưa xuất hiện, nhưng trong không khí có một mùi hương rất lạ — mùi đắng ngắt của hạnh nhân xen lẫn mùi sáp ong nướng. Là chất độc Xyanua. Vị giáo sư đã bị đầu độc.
Nhưng điều khiến Nam rùng mình không phải là chất độc, mà là bố cục của căn phòng.
Thư phòng này được thiết kế theo quy luật đối xứng tuyệt đối của kiến trúc thiền. Chiếc chiếu tatami nằm chính xác ở tâm của căn phòng. Trên chiếc chiếu, ngoài thi thể của giáo sư Thụy, chỉ có một chiếc khay trà bằng đá đen nhỏ đặt ngay trước mặt ông, trên khay có một chiếc chén sứ men rạn đựng một ít cặn chất lỏng màu nâu đen.
Nam nheo mắt lại. Anh đưa ngón tay lên không trung, đo đạc khoảng cách giữa các vật thể theo thói quen lập biểu đồ bố cục.
"Có gì đó không đúng," Nam lẩm nhẩm.
"Anh nói gì cơ, Nam?" Nhã Vy bước lại gần, giọng thảng thốt.
Nam chỉ tay vào chiếc khay trà và thi thể của giáo sư Thụy. "Giáo sư Thụy là một người ám ảnh cưỡng chế với tỷ lệ đối xứng và sự cân bằng thị giác. Hãy nhìn hướng đặt của chiếc khay trà. Nó bị lệch sang bên phải khoảng 3 centimet so với trục chính giữa của chiếc chiếu tatami. Và hướng ngồi của giáo sư... bả vai trái của ông ấy hơi nhô về phía trước, lệch góc khoảng 2 độ so với đường thẳng song song với mép chiếu."
Hoàng Bách bước tới, nhíu mày nhìn theo tay Nam: "Nam à, lúc này rồi anh còn tâm trí đâu mà để ý đến mấy cái lỗi thiết kế đó? Ông ấy bị đầu độc! Có kẻ đã giết ông ấy!"
"Anh không hiểu sao, Bách?" Nam đứng thẳng người lên, ánh mắt anh lóe lên một tia sáng sắc lạnh dưới ánh nến lập lòe. "Giáo sư Thụy không bao giờ tự mình ngồi lệch như vậy. Ông ấy là một bậc thầy về tư thế thiền định. Sự xê dịch này không phải là lỗi của người chết. Nó là dấu vết của người sống."
Nam quay lại nhìn sáu vị khách đang đứng vây quanh cửa thư phòng. Những gương mặt kinh hoàng, những ánh mắt nghi kỵ bắt đầu nhen nhóm và nhìn nhau với sự phòng bị tối đa. Cơn bão ngoài kia vẫn gào rú, và trong căn nhà tối giản này, cái bóng của kẻ sát nhân đang hòa lẫn vào "Không Gian Âm" của những khoảng trống.
"Hiện trường đã bị dịch chuyển," Nam lạnh lùng tuyên bố. "Hung thủ nằm trong số chúng ta. Và kẻ đó đã lấy đi một thứ gì đó ngay tại vị trí này, rồi cố tình sửa lại bố cục căn phòng để đánh lừa thị giác của chúng ta về một cái chết thanh thản. Trò chơi trinh thám đã bắt đầu rồi."