Tuyên bố của Bảo Nam rơi vào không gian thư phòng như một khối đá tảng ném xuống mặt hồ đóng băng. Tiếng mưa gió rít qua khe cửa bỗng chốc như bị đẩy lùi ra xa, nhường chỗ cho một sự im lặng đặc quánh, tràn ngập sự ngột ngạt và thù địch.
Sáu con người đứng ở lối ra vào đồng loạt bất động. Ánh nến lung linh hắt những cái bóng dài đen kịt của họ lên bức tường bê tông trần, trông như những bức tượng tạc từ nỗi sợ hãi."Nam, anh có ý gì?" Hoàng Bách là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng. Gã bước lên một bước, bờ vai vạm vỡ gồng lên dưới lớp áo len cổ lọ. "Anh định nói rằng một trong số chúng ta đã đầu độc giáo sư, rồi ngồi đó... điều chỉnh lại vị trí của cái khay trà chỉ để cho nó... vừa mắt à?
Điều đó thật điên rồ!""Không điên rồ chút nào, anh Bách," Nam chầm chậm xoay người lại, đôi mắt anh phản chiếu ánh nến sáng quắc. "Với một người bình thường, 3 centimet là khoảng cách vô hình. Nhưng với những người ngồi ở đây — những kẻ sống bằng mắt nhìn, bằng việc đo đạc tỷ lệ và khoảng cách mỗi ngày — một sự lệch lạc nhỏ trong bố cục đối xứng tuyệt đối sẽ lập tức kích hoạt sự khó chịu trong não bộ. Hung thủ là một kẻ hiểu rất rõ điều đó.
Hắn đã lấy đi một thứ gì đó ở đây, tạo ra một 'khoảng trống' thị giác. Để lấp liếm khoảng trống đó, hắn buộc phải dịch chuyển chiếc khay trà và thi thể giáo sư để tái lập một sự cân bằng giả tạo.
"Nam quỳ xuống một lần nữa, chỉ tay vào bề mặt thô ráp của chiếc chiếu tatami màu xanh rêu. Bên cạnh chiếc khay trà bằng đá đen, nếu nhìn thật kỹ dưới ánh sáng nghiêng của ngọn nến, có thể thấy những sợi cói của chiếu bị ép lún xuống tạo thành một hình chữ nhật nhỏ, kích thước khoảng 10 x 15cm.
"Nhìn vào vết hằn này đi," Nam nói, giọng anh trầm thấp nhưng rõ ràng. "Có một vật thể nặng, đáy hình chữ nhật, đã đặt ở đây một thời gian rất dài. Ngay bên phải chiếc khay trà. Hiện tại, vật đó đã biến mất".
"Một món cổ vật sao?" Quốc Khánh chống hai tay vào đầu gối, ghé sát mắt nhìn vào vết hằn, hơi thở gã dồn dập. "Giáo sư Thụy nổi tiếng là sở hữu những món bảo vật vô giá. Lúc tối ông ấy có nhắc đến một bức tranh trục cuốn thế kỷ 17 của một danh họa thiền sư...
Nhưng vết hằn này là hình hộp chữ nhật đứng. Nó giống một chiếc hộp đựng ấn chương, hoặc một chiếc lư hương cổ hơn. Dù nó là gì, nó cũng là động cơ của vụ giết người," Đức Minh nhếch môi cười nhạt, ánh mắt gã liếc qua từng gương mặt trong phòng. "Và nó hiện đang nằm trong túi, hoặc trong phòng ngủ của một ai đó đang đứng ở đây. Thật là một buổi triển lãm thú vị. Giáo sư muốn chúng ta chiêm ngưỡng 'bớt đi cái gì', và giờ thì ông ấy đã bị 'bớt' đi mạng sống, còn căn phòng thì bị 'bớt' đi một món đồ
""Đừng có nói cái giọng châm biếm đó nữa, Minh!" Nhã Vy gắt lên, gương mặt lụa là của cô giờ đây tái nhợt vì căng thẳng. Cô ôm lấy bờ vai đang run lên của Linh Chi. "Chúng ta đang bị nhốt ở đây với một kẻ giết người. Hệ thống cửa khóa mã chữ Hán của giáo sư... có ai biết cách mở không?"
Thục Anh, chuyên gia thiết kế ánh sáng, nãy giờ vẫn đứng im lặng quan sát hiện trường, bỗng lên tiếng: "Cửa tổng của biệt thự sử dụng hệ thống khóa cơ khí 'Cửu Long Chốt' mượn ý tưởng từ cung đình Huế, kết hợp với các vòng xoay ký tự chữ Hán. Mật mã gồm bốn chữ. Lúc tối giáo sư có nói, đúng mười hai giờ đêm, khi ánh trăng rằm xuyên qua ô cửa sổ tròn ở phòng khách và giao hòa với quầng sáng của chiếc đèn sàn, bí mật sẽ hiển hiện. Tôi nghĩ mật mã nằm ở chính hiện tượng thị giác đó.
"Nhưng bây giờ trời đang bão, làm gì có trăng! Điện cũng mất, đèn sàn cũng tắt!" Linh Chi òa khóc thành tiếng, giọng cô gái trẻ tràn đầy sự tuyệt vọng. "Chúng ta sẽ chết ở đây mất!""Bình tĩnh đi Chi," Nam bước lại gần, đặt tay lên vai cô gái để trấn an.
"Hung thủ muốn cô hoảng sợ đấy. Khi mọi người hoảng loạn, những chi tiết và manh mối sẽ bị bỏ qua."Anh quay sang Thục Anh và Hoàng Bách: "Hai người là chuyên gia về kiến trúc và ánh sáng. Tôi cần hai người cùng tôi ra phòng khách. Chúng ta sẽ dùng nến và đèn pin để tái lập lại 'quầng sáng' của chiếc đèn sàn theo đúng góc độ thiết kế của ngôi nhà. Nếu giáo sư Thụy đã cài đặt một mật mã thị giác, nó phải hoạt động dựa trên các nguyên lý hình học cố định, có trăng hay không không quan trọng. Những người còn lại, xin hãy ở yên trong phòng khách, không ai được phép đi một mình, không ai được phép lên phòng ngủ."
"Anh đang tự cho mình cái quyền ra lệnh đấy à, Nam?" Quốc Khánh hậm hực, nhưng ánh mắt gã khi nhìn vào thi thể xám xịt của giáo sư Thụy lại lộ rõ sự sợ hãi. Gã không muốn ở lại căn phòng này một mình.
"Nếu anh muốn tự tìm lối ra, hoặc muốn làm mục tiêu tiếp theo của kẻ sát nhân, anh cứ tự nhiên," Nam lạnh lùng đáp rồi quay lưng bước ra phòng khách.
Phòng khách biệt thự Sương Mai lúc này trông như một ngôi đền cổ bị bỏ hoang. Bốn cây nến sáp ong đặt ở bốn góc hắt lên những luồng ánh sáng yếu ớt, không đủ để thắp sáng những mảng tường bê tông cao lớn. Ô cửa sổ tròn hướng biển giờ chỉ còn là một khoảng không đen ngòm, thỉnh thoảng lại rực sáng lên bởi những tia chớp từ ngoài khơi xa dội vào.
Nam bước đến bên chiếc đèn đứng sàn dạng vòm. Chiếc đèn có phần thân bằng thép đen uốn cong một góc hoàn hảo, chụp đèn hình bán cầu treo lơ lửng ngay phía trên trung tâm bàn trà.
"Thục Anh, cô nhớ lúc tối chiếc đèn này đổ bóng như thế nào không?" Nam hỏi. Thục Anh nheo mắt, bộ não của một chuyên gia ánh sáng bắt đầu truy xuất ký ức hình ảnh. "Chiếc đèn này sử dụng bóng LED ánh sáng ấm 2700K, góc chiếu 120 độ. Khi nó bật, quầng sáng của nó bao trọn lấy chiếc bàn trà bằng gỗ lũa, tạo thành một vòng tròn ánh sáng hoàn hảo trên nền nhà. Tâm của vòng tròn ánh sáng trùng khớp với tâm của bàn trà."
"Và ô cửa sổ tròn kia," Hoàng Bách chỉ tay về phía mảng tường đối diện. "Khung cửa đó được thiết kế theo thuật phong thủy 'Minh đường tụ thủy'. Vào ngày rằm, mặt trăng sẽ lên đến đỉnh vào lúc mười hai giờ đêm, ánh trăng đi qua ô cửa tròn sẽ tạo thành một vệt sáng hình elip kéo dài trên sàn nhà, cắt chéo qua vòng tròn ánh sáng của chiếc đèn.
"Nam quỳ xuống sàn bê tông, bật chiếc đèn pin chuyên dụng có độ sáng cao của mình lên. Anh đặt chiếc đèn pin vào bên trong chụp đèn sàn, hướng chùm sáng thẳng xuống mặt bàn trà. Một vòng tròn ánh sáng trắng rực hiện ra, bao phủ lấy thớ gỗ lũa thô mộc.
"Bách, giúp tôi đo khoảng cách từ tâm bàn trà đến vách tường phía đông," Nam ra lệnh. Bách rút chiếc thước dây điện tử luôn mang theo bên mình ra, bấm nút. Tia laser màu đỏ vạch một đường thẳng trong không gian tối. "Chính xác là 3,6m.
"Nam nhìn chăm chú vào vòng tròn ánh sáng trên sàn. Có một chi tiết mà lúc tối, dưới ánh sáng vàng ấm áp, không ai để ý. Nhưng bây giờ, dưới ánh sáng trắng cường độ cao của đèn pin, bề mặt bê tông mài bỗng hiện lên những đường rãnh cực mảnh, được khắc chìm một cách tinh vi. Đó là bốn chữ Hán cổ, nằm ở bốn vị trí đối xứng nhau xung quanh chân bàn trà.
"Mọi người lại đây nhìn xem," Nam gọi. Năm người còn lại chầm chậm bước tới, vây quanh bàn trà. Đức Minh ghé sát mắt nhìn, lẩm nhẩm đọc: "Lâm (林) - Mộc... Hải (海) - Thủy... Sơn (山) - Thổ... Phong (風) - Phong. Bốn yếu tố tự nhiên. Đây chính là những ký tự trên ổ khóa Cửu Long Chốt ở cửa ra vào".
Nhưng thứ tự của chúng là gì?" Quốc Khánh hỏi, giọng run lên vì cái lạnh của cơn bão bắt đầu tràn qua khe cửa. "Ổ khóa cần một chuỗi bốn chữ theo đúng thứ tự mới mở được.
"Mật mã nằm ở sự giao thoa," Thục Anh thốt lên, đôi mắt cô sáng rực dưới ánh nến. "Giáo sư Thụy đã nói, ánh trăng và ánh đèn sàn sẽ 'giao hòa'. Nếu có ánh trăng, vệt sáng elip sẽ quét qua bốn chữ này theo một góc độ nhất định tùy theo quỹ đạo chuyển động của vòm trời. Bách, anh có nhớ góc nghiêng của ô cửa sổ tròn so với hướng chính Đông là bao nhiêu không?"
Hoàng Bách khựng lại, gương mặt gã đột ngột biến sắc. Gã lắp bắp: "Tôi... tôi không nhớ rõ. Thiết kế ngôi nhà này là do giáo sư tự tay phác thảo, tôi chỉ tham gia phần kết cấu móng...""Anh nói dối, Bách," Nam quay phắt lại, chiếc đèn pin trên tay anh đột ngột hắt thẳng vào khuôn mặt đang đổ mồ hôi hột của gã kiến trúc sư.
"Anh chính là người đã vẽ bản vẽ kỹ thuật chi tiết cho ngôi nhà này ba năm trước. Trong hồ sơ lưu trữ của ngành, biệt thự Sương Mai được đăng ký dưới tên đồng tác giả: Ngô Vĩnh Thụy và Hoàng Bách. Anh không thể không biết góc nghiêng của ô cửa sổ.
"Tôi... tôi thực sự quên rồi! Lúc đó có quá nhiều thông số!" Bách lớn tiếng, cố tình dùng sự giận dữ để che giấu sự bối rối.
"Hay là anh không muốn chúng ta tìm ra mật mã?" Đức Minh bước lên một bước, nụ cười của gã lúc này đầy hiểm độc. "Lúc tối, anh là người sốt ruột nhất khi giáo sư muộn giờ. Và khi điện mất, anh cũng là người đầu tiên tìm ra cái bật lửa một cách quá nhanh chóng. Có phải anh đã chuẩn bị sẵn mọi thứ để cúp điện, vào thư phòng đầu cơ món cổ vật của giáo sư, rồi lỡ tay sát hại ông ấy không?"
"Mày ngậm miệng lại, Minh!" Bách lao tới, túm lấy cổ áo của gã phê bình nghệ thuật. Chiếc bật lửa Dupont trong tay gã rơi xuống sàn bê tông, phát ra một tiếng ken két chói tai.
"Buông ra! Hai người điên rồi sao?!" Nhã Vy hét lên, cố gắng can ngăn hai người đàn ông đang sừng sộ như hai con thú hoang trong bóng tối.Giữa sự hỗn loạn đó, Bảo Nam không nhìn hai người họ. Ánh mắt anh hướng xuống sàn nhà, nơi chiếc bật lửa Dupont của Bách vừa rơi xuống. Chiếc bật lửa bằng kim loại mạ vàng sang trọng, nằm im trên nền bê tông xám.
Nhưng hướng rơi của chiếc bật lửa, và cái cách nó phản chiếu ánh nến... bỗng chốc kích hoạt một chuỗi liên tưởng logic trong đại não của gã hacker hình ảnh.
Nam cúi xuống nhặt chiếc bật lửa lên. Anh không trả lại cho Bách, mà đưa nó lên mũi ngửi. Mùi gas quen thuộc. Nhưng bên dưới mùi gas đó, có một mùi hương rất nhẹ, cực kỳ khó nhận biết nếu không có khứu giác nhạy bén: mùi đắng ngắt của hạnh nhân. Mùi Xyanua.
Tim Nam đập mạnh một nhịp. Anh nhìn chằm chằm vào Hoàng Bách, rồi nhìn sang chiếc chén sứ men rạn trong thư phòng chứa cặn độc chất. Chất độc không phải được bỏ vào bình trà từ trước. Nó được đưa vào chén của giáo sư ngay trong bóng tối, trong năm phút mất điện ngắn ngủi. Và kẻ có thể di chuyển chính xác trong căn phòng tối om đó, chỉ có thể là kẻ đã thuộc lòng từng centimet kết cấu của ngôi nhà này.
"Bách," Nam chầm chậm lên tiếng, giọng anh lạnh lẽo như băng giá ngoài khơi. "Anh không cần phải nhớ góc nghiêng của ô cửa sổ nữa đâu. Vì món cổ vật mà anh lấy đi từ thư phòng của giáo sư... hiện đang nằm trong chiếc ba lô dụng cụ của anh ở phòng ngủ tầng hai, đúng không?
"Cả phòng khách lập tức lặng phắc. Hoàng Bách buông cổ áo Đức Minh ra, gã lùi lại một bước, gương mặt hoàn toàn sụp đổ dưới ánh sáng trắng của chiếc đèn pin trên tay Bảo Nam. Tỷ lệ vàng của sự dối trá đã bị bẻ gãy, và chiếc mặt nạ của nghi phạm đầu tiên đã bắt đầu nứt vỡ.