Ánh sáng quét ngang góc phòng từ chiếc đèn pin đang xoay tít trên sàn nhà bê tông đột ngột dừng lại, đóng đinh vào gương mặt của kẻ vừa ra tay.
Không phải Hoàng Bách, cũng không phải Quốc Khánh. Người đang cầm chiếc nắp ấm trà dính độc trên tay, với đôi mắt trợn trừng lộ rõ những tia máu điên cuồng, chính là Nhã Vy.
Nữ giám đốc sáng tạo luôn giữ vẻ thanh cao, lụa là từ đầu buổi tiệc giờ đây đứng sững giữa làn khói đen đang cuộn vào từ phòng khách. Bộ đầm lụa màu be của cô đã dính vài vệt tro xám, và trên đôi bàn tay đeo găng ren đen mỏng — thứ mà mọi người cứ nghĩ là một lựa chọn thời trang tối giản của giới thượng lưu — đang siết chặt lấy mảnh gốm nắp ấm.
"Chị Vy... Tại sao?" Linh Chi lắp bắp từ phía sau, đôi mắt cô gái trẻ tràn đầy sự vỡ vụn khi người mà cô tin tưởng nhất từ đầu cuộc khủng hoảng lại là kẻ vừa ra tay thô bạo trong bóng tối.
"Đừng cử động, Vy," Bảo Nam gượng dậy từ vách tường, một tay ôm lấy mạn sườn vừa bị đẩy va chạm mạnh. "Cô đã chuẩn bị đôi găng tay đó từ chiều, không phải để làm đẹp, mà là để tránh để lại dấu vân tay và sáp độc Xyanua trên chiếc bật lửa của Bách."
"Nam, anh thực sự là một kẻ phiền phức," Nhã Vy cười nhạt, giọng cô không còn sự trong trẻo lúc trước mà trở nên khàn đặc, lạnh lẽo. Cô chầm chậm ném chiếc nắp ấm xuống nền bê tông. Mảnh gốm nung vỡ tan tành thành từng mảnh vụn, chất độc sáp ong lẫn với bụi sỏi trắng xáo trộn vào nhau, hoàn toàn mất đi hình dạng nguyên bản. "Bằng chứng duy nhất của anh vỡ rồi. Giờ thì ai tin anh đây?"
"Cần gì bằng chứng gốm vỡ khi chính động cơ của cô đã hiển hiện trần trụi, Vy?" Nam bước lên một bước, bỏ qua ngọn lửa đang liếm vào chiếc bàn gỗ lũa ngoài phòng khách, dồn toàn bộ sự tập trung vào việc phác thảo tâm lý kẻ sát nhân. "Bức mật tông 'Không Không Quy Quy' của thiền sư Huyền Quang... Người muốn sở hữu nó nhất không phải là nhà sưu tầm Quốc Khánh, cũng không phải gã thợ vẽ Hoàng Bách. Mà chính là cô."
Nhã Vy nheo mắt, im lặng.
"Hai năm trước, tạp chí của cô đạt giải thưởng quốc tế về thiết kế không gian ứng dụng phương Đông với concept 'Không gian âm'. Cô trở thành ngôi sao sáng giá của ngành sáng tạo Đông Nam Á," Nam chầm chậm bóc tách từng lớp vỏ bọc.
"Nhưng bản concept đó thực chất là một sự đạo nhái trắng trợn. Cô đã lén chụp trộm những trang bản thảo nghiên cứu dịch thuật của giáo sư Thụy khi đến thăm ông ấy tại Huế. Đêm nay, giáo sư mời cô đến đây không phải để vinh danh, mà là để thanh trừng danh tiếng của cô.
Ông ấy nói đúng mười hai giờ đêm sẽ công bố bức mật tông gốc — thứ chứa đựng toàn bộ cấu trúc nền tảng mà cô đã đánh cắp. Nếu bức mật tông đó được mở ra trước mặt sáu chuyên gia ở đây, sự nghiệp của cô sẽ tan thành mây khói."
"Mày thì biết cái gì?!" Nhã Vy đột ngột hét lên, sự thanh lịch hoàn toàn biến mất, để lộ một sự cuồng nộ tột cùng. "Lão già đó đã sống hơn bảy mươi năm với đủ mọi vinh quang! Còn tôi? Tôi đã phải đánh đổi cả tuổi trẻ, chịu đựng những quy luật ngầm của cái giới thượng lưu rách nát này mới có được vị trí ngày hôm nay! Lão ta có mọi thứ nhưng lại muốn dùng một cuộn giấy rách để dìm tôi xuống địa ngục! Lão ta xứng đáng phải chết!"
"Cho nên cô đã đến sớm, giả vờ giúp giáo sư chuẩn bị sáp ong thắp nến, nhưng thực chất là dùng chính loại sáp đó trộn với Xyanua bôi vào nắp ấm," Thục Anh thốt lên, gương mặt cô lộ rõ sự ghê tởm. "Cô biết giáo sư có thói quen khi thưởng trà sẽ lật ngược nắp ấm ngửi hương thơm của lá trà dính trên sáp nắp. Ông ấy đã hít và nếm phải chất độc ngay từ khoảnh khắc mở ấm."
"Và cô biết Hoàng Bách đang nung nấu ý định ăn cắp bức tranh," Nam tiếp lời. "Cô đã cố tình mượn chiếc bật lửa của Bách lúc chập tối với lý do đốt nến thử sáp, rồi lén quệt chất độc lên đó. Cô tính toán rằng, khi điện mất, Bách sẽ lao vào lấy hộp tranh, giáo sư đã chết từ trước, và mọi tội lỗi sẽ đổ lên đầu gã kiến trúc sư tham lam. Một mũi tên trúng hai con nhạn: giáo sư chết, vết nhơ đạo nhái của cô bị chôn giấu, và Bách trở thành kẻ thế mạng hoàn hảo."
"Ha... ha ha..." Nhã Vy bật cười điên cuồng giữa làn khói đen ngày một dày đặc. "Biết thì đã sao? Cửa biệt thự đã khóa. Điện thoại không có sóng. Ngọn lửa ngoài kia sẽ thiêu rụi toàn bộ ngôi nhà này trong vòng mười lăm phút nữa. Tôi có chết ở đây thì tất cả các người cũng phải làm đám tang tập thể cho tôi và lão già này!"
"Vy, cô quên mất một điều rồi," Nam thản nhiên rút chiếc điện thoại của mình ra, lật mặt sau để lộ một bảng vi mạch nhỏ được độ chế tinh vi nối thẳng vào cổng sạc. "Tôi là một nhà tư vấn hình ảnh, nhưng xuất thân của tôi là một kỹ sư phần cứng ngầm. Tôi biết bão sẽ đánh sập trạm phát sóng mạng viễn thông, nhưng hệ thống nhà thông minh của biệt thự Sương Mai này chạy bằng mạng nội bộ băng tần ngắn (Local Mesh Network) kết nối trực tiếp với trạm phát điện dự phòng bằng pin đặt dưới hầm móng."
Nam nhấn một nút trên màn hình ảo.
Ting.
Hệ thống loa âm trần của ngôi nhà đột ngột phát ra một tiếng chuông cơ học trong trẻo. Cùng lúc đó, hệ thống chữa cháy tự động bằng khí CO2 và sương áp lực cao trên trần phòng khách kích hoạt. Những làn sương mịn đổ ập xuống, dập tắt ngọn lửa trên chiếc bàn gỗ lũa chỉ trong vòng mười giây, trả lại sự yên bình lạnh ngắt cho ngôi nhà.
Nhã Vy run bắn người, chiếc hộp gỗ mun chứa bức mật tông trên tay cô rơi tuột xuống sàn.
"Mật mã mở cửa Cửu Long Chốt... giáo sư Thụy không giấu nó ở ánh trăng," Nam bước đến, nhặt cuộn mật tông lên, ánh mắt anh nhìn thẳng vào ô cửa sổ tròn. "Góc nghiêng của ô cửa sổ tròn hướng chính Đông, vào đêm rằm, ánh trăng sẽ chiếu thẳng vào tâm chiếc bàn trà, nơi khắc bốn chữ Hán. Thứ tự của mật mã chính là thứ tự bốn mùa trong năm tương ứng với các yếu tố được khắc chìm: Phong (Xuân) - Lâm (Hạ) - Sơn (Thu) - Hải (Đông). Mật mã là Phong - Lâm - Sơn - Hải."
Cạch. Rắc. Rắc.
Tiếng hệ thống chốt cơ học của cửa chính biệt thự tự động xoay chuyển, tiếng trục đồng nặng nề lùi lại vào vách đá. Cánh cửa Sương Mai chầm chậm mở ra, để lộ không gian đêm mưa gió lạnh buốt của vịnh Lăng Cô, nhưng cùng với đó là ánh đèn nhấp nháy màu xanh đỏ của xe cảnh sát tuần tra bờ biển đang tiến vào từ đầu dải đất. Thục Anh đã dùng mạng nội bộ để gửi định vị khẩn cấp từ năm phút trước.
Nhã Vy quỵ xuống nền bê tông, hai hàng nước mắt đen nhòe bởi tro sáp chảy dài trên mặt. Chiếc mặt nạ "Quiet Luxury" của cô đã hoàn toàn vỡ nát, để lộ bản chất của một bức tranh giấu mặt đầy rẫy những tì vết và sự mục rỗng nội tâm.
Bảo Nam ôm cuộn mật tông trong tay, bước ra phía ban công, nhìn về phía đại dương đen thẳm. Vụ án đã khép lại, khoảng trống âm của căn phòng đã được lấp đầy bằng sự thật, nhưng anh biết, trong thế giới của cái đẹp và danh vọng, những khoảng trống đen tối trong tâm bạt con người thì không bao giờ có một thuật toán nào có thể dọn dẹp sạch sẽ.