Căn phòng khách một lần nữa rơi vào trạng thái đóng băng tâm lý. Sự suy sụp của Hoàng Bách không mang lại cảm giác an toàn cho bất kỳ ai; trái lại, nó khơi dậy một nỗi sợ hãi nguyên thủy hơn. Nếu lời khai của Bách là thật, điều đó có nghĩa là kẻ thủ ác thực sự đang đứng trong quầng sáng của những ngọn nến này, thản nhiên quan sát tất cả bọn họ đóng kịch.
"Thật là một vở kịch cảm động," Đức Minh buông hai tay khỏi vai Bách, chầm chậm rút khăn tay ra lau ngón tay như thể vừa chạm vào một thứ gì đó bẩn thỉu. "Nhưng một kẻ ăn cắp bị bắt quả tang thì lời nói có bao nhiêu phần trăm trọng lượng? Tôi nghĩ chúng ta nên trói gã này lại trước khi tính đến các bước tiếp theo."
"Khoan đã," Thục Anh đột ngột lên tiếng. Nữ chuyên gia thiết kế ánh sáng bước lại gần bàn trà, đôi mắt cô dán chặt vào cấu trúc đổ bóng của chiếc đèn vòm đứng sàn mà Nam đã đặt đèn pin vào bên trong. "Nếu Bách bước vào thư phòng sau khi giáo sư đã chết, và chiếc bật lửa của anh ta có mùi Xyanua vì có kẻ cố tình bôi lên từ trước... vậy kẻ đó đã hạ độc giáo sư vào lúc nào?"
"Lúc tối, trước khi mất điện, giáo sư chỉ uống trà do chính tay ông ấy rót," Nhã Vy nhíu mày suy ngẫm, hai tay cô vẫn đan chặt vào nhau. "Chúng ta đều ngồi ở đây chứng kiến. Ông ấy tự tay tráng ấm, tự tay rót nước pha trà. Không ai trong chúng ta chạm vào chén trà đó."
"Chính xác là không ai chạm vào chén trà," Nam chầm chậm nói, anh bước về phía ô cửa sổ tròn hướng biển. "Nhưng có một người đã chạm vào một thứ khác. Thục Anh, cô có nhớ lúc bảy giờ tối, khi giáo sư vừa ngồi xuống bàn trà, cô đã làm gì không?"
Thục Anh khựng lại, gương mặt cô dưới ánh nến khẽ dao động. "Tôi... tôi chỉ chỉnh lại hướng chiếu của chiếc đèn sàn một chút vì thấy nó bị lóa vào mắt giáo sư."
"Không chỉ có cô," Nam quay phắt lại, ánh mắt anh sắc như một tia laser quét qua từng người. "Quốc Khánh đã đứng dậy đi lấy thêm nước nóng ở góc phòng. Đức Minh đã đứng sát cửa sổ để kiểm tra tín hiệu điện thoại. Nhã Vy đã giúp Linh Chi nhặt chiếc bút kỹ thuật bị rơi ngay sát cạnh chiếc đệm ngồi của giáo sư. Trong suốt một tiếng đồng hồ trước khi buổi triển lãm bắt đầu, mỗi người trong các vị đều có ít nhất một khoảnh khắc tiếp cận 'Điểm mù thị giác' của căn phòng này."
"Điểm mù thị giác?" Linh Chi run rẩy hỏi, giọng cô gái trẻ nhỏ như tiếng muỗi kêu.
"Trong một không gian tối giản, người ta thường nghĩ mọi thứ đều phơi bày trần trụi," Nam bước lại gần chiếc đèn sàn vòm. "Nhưng thực tế, chính vì không gian quá trống trải, mắt người sẽ bị hút vào các chủ thể lớn như chiếc bàn trà hay thi thể giáo sư. Đó gọi là hiện tượng Sự mù lòa do chú ý (Inattentional Blindness). Hung thủ không cần phải lén lút bỏ độc vào chén trà trong bóng tối. Hắn đã bỏ độc vào một vật thể mà giáo sư chắc chắn sẽ chạm vào trước khi uống trà. Một vật thể nằm ngay trong tầm mắt của tất cả chúng ta, nhưng không ai mảy may nghi ngờ."
Nam rút từ trong túi áo măng-tô ra một chiếc nhíp kỹ thuật nhỏ — dụng cụ anh luôn mang theo để xử lý các bản in cao cấp. Anh bước vào thư phòng án mạng, mọi người im lặng nối đuôi nhau bước theo sau.
Nam quỳ xuống trước chiếc khay trà bằng đá đen. Chiếc chén sứ men rạn đựng cặn chất lỏng màu nâu đen vẫn nằm im lìm. Nhưng Nam không gắp chiếc chén. Anh dùng nhíp chầm chậm nhấc chiếc nắp ấm trà bằng đất nung thô lên, rồi lật ngược mặt trong của chiếc nắp ra dưới ánh nến.
Một lớp màng mỏng, trong suốt như lớp sáp ong nhưng lại phát ra một mùi hạnh nhân đắng ngắt nồng nặc khi tiếp xúc với nhiệt lượng của ngọn nến.
"Chất độc không nằm trong nước trà," Nam lạnh lùng tuyên bố. "Nó được bôi ở mặt trong của nắp ấm. Khi giáo sư đổ nước sôi vào ấm để pha trà, hơi nước nóng bốc lên sẽ làm tan chảy lớp sáp bọc Xyanua này, ngưng tụ lại thành những giọt độc chất cực mạnh và rơi ngược trở lại dòng nước. Giáo sư Thụy tự tay pha trà, tự tay rót trà, và tự tay uống thuốc độc do chính mình nấu lên."
"Trời ơi..." Nhã Vy che miệng, lùi lại một bước, suýt nữa thì ngã khuỵu nếu không có vách tường bê tông đỡ lấy.
"Thủ đoạn này... đòi hỏi kẻ hạ độc phải biết rõ thói quen pha trà của giáo sư, và phải tiếp cận chiếc ấm từ trước khi chúng ta đến," Đức Minh nheo mắt nhìn Nam. "Và người chuẩn bị trà nước cho buổi tối ngày hôm nay... nếu tôi nhớ không lầm, chính là người đã đến biệt thự này sớm nhất từ chiều. Đúng không, Quốc Khánh?"
Mọi ánh mắt lập tức chuyển dịch từ Hoàng Bách sang Quốc Khánh.
Nhà sưu tầm mỹ thuật trẻ tuổi mặt biến sắc, gã lùi lại một bước, hai tay xua xua trước ngực: "Minh! Mày đừng có ngậm máu phun người! Tao đến sớm từ ba giờ chiều là để giúp giáo sư mở kiện hàng chứa bức mật tông! Chính giáo sư là người bảo tao xếp ấm chén ra bàn, tao còn chẳng biết cái lọ chất độc trông như thế nào!"
"Nhưng anh biết giá trị của bức mật tông đó," Nam bước lên, chiếc nhíp trên tay anh vẫn giữ chặt chiếc nắp ấm. "Lúc tối, anh là người duy nhất hỏi về bức tranh 'Không Không Quy Quy' với một sự ám ảnh kỳ lạ. Là một nhà sưu tầm, anh thừa biết bức tranh đó không chỉ là một tác phẩm nghệ thuật, nó là một tấm chứng thư có thể thao túng toàn bộ thị trường tranh cổ phương Đông nếu rơi vào tay anh. Anh đã đề nghị mua lại nó từ giáo sư với giá hai triệu đô-la tuần trước, nhưng bị ông ấy thẳng thừng từ chối trên báo chí, đúng chứ?"
Quốc Khánh thở dốc, gã nhìn Nam với ánh mắt như nhìn một con quỷ: "Tao... tao muốn mua nó, đúng! Nhưng tao giết ông ấy thì làm sao tao lấy được bức tranh hợp pháp? Bách mới là kẻ đã giấu bức tranh!"
"Bách chỉ là kẻ ăn cắp cơ hội," Nam nói, giọng anh đanh lại như những nhịp gõ của đồng hồ. "Còn hung thủ thực sự là kẻ đã dàn dựng nên một 'Điểm mù của ánh sáng'. Kẻ đó biết Bách sẽ ăn cắp, nên đã hạ độc giáo sư từ trước. Sau đó, hắn cố tình bôi một ít chất độc lên chiếc bật lửa của Bách để làm bằng chứng ngoại phạm cho chính mình. Kế hoạch hoàn hảo đến mức nếu tôi không phát hiện ra sự xê dịch 3 centimet của hiện trường do Bách tạo ra, tất cả chúng ta đã tin rằng giáo sư chết vì một cơn đột quỵ hoặc do Bách hạ thủ lúc mất điện."
Đúng lúc đó, một tiếng rắc lớn vang lên từ phía phòng khách.
Cây nến sáp ong đặt ở góc phòng khách đột ngột đổ sập xuống, bén lửa vào chiếc đệm ngồi bằng cói khô. Ngọn lửa bùng lên nhanh chóng, liếm vào thớ gỗ lũa của bàn trà. Khói đen dày đặc bắt đầu cuộn vào thư phòng, mang theo một mùi khét lẹt và ngột ngạt.
"Cháy rồi! Phòng khách cháy rồi!" Linh Chi gào lên hoảng loạn.
Trong sự hỗn loạn của khói và lửa bùng phát bất ngờ, một bóng đen đột ngột lao đến từ phía sau Nam. Một bàn tay hộ pháp chụp lấy chiếc nhíp chứa chiếc nắp ấm trà — bằng chứng duy nhất chứng minh phương thức hạ độc.
Nam bị đẩy mạnh vào vách tường, chiếc đèn pin trên tay anh văng ra xa, xoay tít trên nền nhà rồi chiếu thẳng vào góc phòng, soi rõ gương mặt của kẻ vừa ra tay diệt chứng trong tích tắc bóng tối tràn qua.
Đó không phải là Bách, cũng không phải Quốc Khánh.
Đó là một gương mặt hoàn toàn nằm ngoài mọi suy đoán từ đầu đến giờ của tất cả mọi người. Chiếc mặt nạ tối giản cuối cùng đã bị thiêu rụi bởi ngọn lửa của sự thật.