Gia tộc họ Phó tuy giàu có nhưng nội bộ lại đấu đá tàn khốc.
Bà nội anh — Lão phu nhân họ Phó — là người nắm giữ 15% cổ phần tập đoàn, luôn muốn đưa cháu ruột bên họ ngoại vào thay thế vị trí Tổng tài của anh.
Còn người cô tư Phó Mạn Lệ thì nổi tiếng là kẻ chua ngoa, soi mói.
Chưa đầy hai phút sau, tiếng guốc cao gót cộp cộp vang lên kiêu ngạo.
Lão phu nhân chống gậy gỗ trắc, mặc áo gấm sang trọng bước vào, đi bên cạnh là Phó Mạn Lệ với bộ trang phục hàng hiệu lộng lẫy và ánh mắt đầy vẻ coi thường.
"Mặc Hàn! Chuyện này là sao?"
Lão phu nhân gõ mạnh gậy xuống sàn đá, ánh mắt sắc như dao găm quét qua Cố Ninh Diệp đang nhồm nhàm gặm bánh bao.
"Con nghe lời mấy tên thầy cúng nhảm nhí mà rinh một con bé quê mùa, lừa đảo ở vỉa hè về làm vợ sao? Con có còn xem danh tiếng họ Phó ra gì không?"
Phó Mạn Lệ bĩu môi, lấy tay che mũi như thể mùi bánh bao thịt của Cố Ninh Diệp làm ô nhiễm không khí sang trọng.
"Mẹ nhìn xem, ăn mặc thì nhếch nhác như người làm, tác phong thì thô bỉ. Mặc Hàn, có phải con bị cô ta dùng bùa ngải thao túng rồi không? Loại gái nghèo hèn này chỉ thèm khát tài sản họ Phó mà thôi!"
Phó Mặc Hàn nhàn nhã tựa lưng vào ghế, ánh mắt lạnh lẽo không chút sóng sánh.
"Chuyện hôn nhân của con do con tự quyết định. Lão đại sư Huyền Mộc đã tính toán, cô ấy là người duy nhất giải được sát khí trên người con."
"Hừ! Lão già đó chắc chắn bị nó đút lót rồi!"
Phó Mạn Lệ tiến lại gần bàn ăn, chỉ thẳng ngón tay đeo nhẫn kim cương to bự vào mặt Cố Ninh Diệp.
"Mày là cái đồ lừa đảo! Mau cút khỏi đây trước khi tao gọi cảnh sát bắt mày vì tội xâm nhập bất hợp pháp và lừa đảo chiếm đoạt tài sản!"
Cố Ninh Diệp nuốt ừng ực miếng bánh bao cuối cùng, lau mồm vào khăn giấy rồi chậm rãi ngẩng đầu lên.
Cô không hề sợ hãi, ngược lại còn nhìn chằm chằm vào khuôn mặt trang điểm kỹ lưỡng của Phó Mạn Lệ, đôi mắt chợt lóe lên một tia sáng kỳ quái.
"Bà cô tư này..." Cố Ninh Diệp cất giọng thong thả.
"Bà bảo tôi lừa đảo, vậy bà có muốn tôi xem cho bà một quẻ không? Miễn phí luôn đấy!"
"Mày... mày nói cái gì?" Phó Mạn Lệ nhíu mày.
Cố Ninh Diệp chắp tay sau lưng, bước một vòng quanh Phó Mạn Lệ, vừa đi vừa tặc lưỡi:
"Ấn đường của bà xám xịt, cung Phu Thê có vệt đen chạy ngang. Xem ra chồng bà ở bên ngoài không chỉ nuôi một cô bồ nhí mười chín tuổi, mà hai người họ còn vừa dùng năm mươi tỷ tệ tiền quỹ công ty của bà để mua một căn biệt thự ở Pháp đấy!"
"Mày... mày nói bậy bạ gì đó!"
Mặt Phó Mạn Lệ biến sắc, giọng nói bắt đầu run rẩy.
"Chưa hết đâu nhé,"
Cố Ninh Diệp ghé sát tai Phó Mạn Lệ, nhỏ giọng cười khẩy:
"Trên vai trái của bà đang có một đứa nhỏ chưa kịp chào đời ngồi chễm chệ kìa. Đứa trẻ mà mười năm trước bà lén đi phá ở bệnh viện chui để giữ dáng... Nó đang nhìn bà cười đấy!"
"AAAAA!"
Phó Mạn Lệ thất thanh gào lên một tiếng kinh hoàng, toàn thân run rẩy như cầy sấy.
Bí mật phá thai năm xưa chỉ có mình bà ta biết, ngay cả Lão phu nhân cũng không hề hay biết! Làm sao một cô gái lần đầu gặp mặt lại có thể nói chính xác đến từng chi tiết như vậy?
"Mày... mày là ma! Mày là quỷ!"
Phó Mạn Lệ ngã sụp xuống sàn nhà, mặt tái nhợt không còn một giọt máu, ôm đầu hoảng loạn.
Lão phu nhân ngơ ngác không hiểu chuyện gì xảy ra, vội vàng đỡ con gái đứng dậy.
Phó Mạn Lệ lúc này như kẻ mất trí, nắm lấy tay Lão phu nhân gào khóc:
"Mẹ ơi! Về thôi! Cho con về nhà! Cô ta biết hết rồi... cô ta có tà thuật!"
Nhìn hai người phụ nữ hung hăng lúc vào giờ đây tháo chạy trối chết ra khỏi biệt thự, Quản gia Trần và dàn gia nhân hoàn toàn đứng hình.
Phó Mặc Hàn ngồi trên ghế, đôi mắt đen sâu thẫm đăm đăm nhìn Cố Ninh Diệp.
Lần đầu tiên, anh nhìn cô gái nhỏ này với một sự đánh giá hoàn toàn khác.
Cô không chỉ đơn thuần là một kẻ nói dối ranh mãnh, mà dường như... cô thực sự sở hữu những năng lực vượt xa sự hiểu biết của khoa học hiện đại.
Cố Ninh Diệp quay lại bàn ăn, thản nhiên cầm ly sữa lên uống một ngụm, rồi nháy mắt với Phó Mặc Hàn:
"Thế nào, Tổng tài đại nhân? 'Con quỷ lừa đảo' này giải quyết rắc rối cho anh mượt mà đấy chứ?"
Phó Mặc Hàn im lặng một lúc lâu, sau đó khóe môi khẽ nhếch lên một vệt cong cực kỳ khó nhận ra.
Anh cầm ly cà phê có dán bùa bọc nhựa lên, thong thả nhấp một ngụm.
"Tạm được. Nhưng bắt đầu từ hôm nay, cô phải đi cùng tôi đến tập đoàn."