
Tác giả: Mộng Trân
Tiếng gậy tre nện xuống nền đất ẩm ướt vang lên những âm thanh cộc, cộc đều đặn hòa cùng tiếng gió rít qua những bụi tre ngà ven đường làng Ngang vào lúc nửa đêm. Sương muối từ con sông cái tràn vào, đặc quánh và lạnh buốt, che mờ cả những ánh đèn dầu tù mù hắt ra từ những ngôi nhà ba gian mái ngói thâm nâu cũ kỹ. Trần Phong siết chặt chiếc áo khoác chàm, tay kia cầm chiếc la bàn phong thủy bằng đồng cổ, đôi mắt sáng nhìn chằm chằm vào làn sương dày đặc trước mặt. Càng đi sâu vào trong làng, kim la bàn càng quay cuộn tròn liên tục không một nhịp dừng, dấu hiệu cho thấy âm khí ở vùng đất bãi bồi này đã tích tụ đến mức cực thịnh, biến nơi đây thành một đại hung huyệt.
Làng Ngang nổi tiếng giàu có nhờ nghề buôn gỗ và nuôi trâu chọi, nhưng kỳ lạ là xung quanh làng không một bóng người qua lại sau khi mặt trời lặn. Tất cả các ngôi nhà đều đóng chặt cửa ngõ, trên xà ngang trước nhà đều treo những tấm bùa bách giải màu vàng ố đã mục nát theo thời gian. Người ta đồn rằng, ba tháng trở lại đây, gia tộc họ Cao — dòng họ tài phiệt lớn nhất vùng — liên tục có người chết một cách quỷ dị. Người thì bị cắn xé rách rưới ở bờ ao, người thì treo cổ trên cành đa đầu làng với khuôn mặt méo mó, hai mắt mở trừng trừng như vừa nhìn thấy thứ gì đó kinh hoàng tột độ.
"Gâu... Gâu... Áu..."
Một tiếng chó sủa thảm thiết rồi đột ngột bị bóp nghẹt vang lên từ phía bờ tường rào bằng đá tảng của nhà cụ chánh tổng cũ. Trần Phong dừng bước, hơi thở khẽ ngưng lại, tai lắng nghe từng động tĩnh nhỏ nhất trong đêm tối. Hắn thận trọng bước nép vào bóng râm của cây đại thụ bên đường, mắt hướng về phía bờ tường cao hơn đầu người. Trong ánh trăng mờ mờ bị mây đen che khuất, một bóng đen gầy guộc, thon dài đang từ từ nhô lên từ phía sau bờ tường.
Đó không phải là một con người. Sinh vật đó đứng thẳng bằng hai chân sau, hai chân trước co rụt lại trước ngực giống như cái cách một bà già đang khom lưng bước đi trong đêm. Trên đầu nó, quỷ dị thay, là một chiếc nón lá rách nát, vành nón sụp xuống che khuất nửa khuôn mặt đầy lông lá. Chiếc đuôi dài của nó thỉnh thoảng lại vẩy mạnh một cái, đập vào mặt đá tảng phát ra những tiếng sột soạt khô khốc.
"Chó đội nón mê..." Trần Phong lẩm bẩm trong cổ họng, sống lưng chợt lạnh ngắt.
Đây chính là loài Khuyển tinh trong truyền thuyết dân gian, những con chó già sống quá mười năm trong những ngôi nhà có người chết oan, hấp thụ âm khí và oán hận mà thành tinh. Bọn chúng thường đội nón rách, đi lại trên nóc nhà hoặc bờ tường vào ban đêm, bắt chước tiếng người gọi tên gia chủ. Ai vô tình thưa lời hoặc nhìn thẳng vào mắt chúng, linh hồn sẽ bị câu đi mất, xác thịt trở thành món mồi ngon cho chúng gặm nhấm vào đêm trăng khuyết.
Con quỷ khuyển đứng trên bờ tường chợt dừng lại, chiếc mũi đen bóng của nó hít hà liên tục trong không khí như ngửi thấy mùi hơi người sống. Nó chậm rãi quay đầu về phía cây đại thụ nơi Trần Phong đang đứng. Dưới vành nón lá rách nát, đôi mắt của nó không phải là mắt chó thông thường, mà là một đôi mắt người đỏ rực như hai hòn than cháy dở, chứa đựng một sự tàn ác, đói khát tột cùng. Nó khẽ mở chiếc mõm đầy răng nhọn hoắt, rỉ ra những giọt nước dãi hôi thối, phát ra một giọng nói khàn đặc, méo mó giống hệt giọng của vị sư phụ quá cố của Trần Phong:
"Phong ơi... Ra đây với ta... Ta lạnh quá..."
Âm thanh ma mị kia lọt vào tai khiến đầu óc Trần Phong phút chốc choáng váng, hai chân vô thức muốn bước ra khỏi bóng cây. Nhưng ngay lập tức, chiếc nhẫn bạc chạm khắc hình hổ phù trên ngón tay trỏ của hắn tỏa ra một luồng hơi lạnh thấu xương, kích hoạt thần trí hắn bừng tỉnh. Trần Phong cắn chặt đầu lưỡi để lấy lại sự tỉnh táo, tay nhanh như chớp rút từ trong túi chàm ra một lá bùa Sát quỷ bằng máu gà chọi, dứt khoát ném thẳng về phía bờ tường.
"Vạn thần triều lễ, tà ma tịch diệt! Sắc!"
Lá bùa vàng bay lượn trong không trung, bùng cháy thành một ngọn lửa màu xanh lục khi chạm vào vành nón của con quỷ khuyển. Sinh vật đó rú lên một tiếng chói tai, âm thanh nửa như tiếng chó bị chọc tiết, nửa như tiếng người đàn bà khóc than gào rú. Nó ngã lộn nhào từ trên bờ tường xuống bãi cỏ phía sau, chiếc nón lá rách nát bị lửa thiêu rụi rơi rớt trên mặt đất.
Chưa kịp để Trần Phong định thần, từ sâu trong khu rừng cấm phía sau làng Ngang — nơi đặt khu lăng mộ tổ của gia tộc họ Cao — một tiếng gầm rú khác trầm đục, dữ dội hơn gấp trăm lần đột ngột vang lên, chấn động cả một vùng bãi bồi. Tiếng gầm đó không phải của loài cọp hay báo, mà là tiếng rống của một loài gia súc nhưng mang theo nội lực thâm hậu và sự cuồng nộ của tà thần. Đi kèm với tiếng rống là tiếng xích sắt khổng lồ kéo lê sền sệt trên đá núi, nghe rợn người tột cổ.
Mặt đất dưới chân Trần Phong khẽ rung chuyển nhẹ. Kim la bàn trên tay hắn lúc này không chỉ quay tròn nữa, mà gãy đôi làm hai nửa, dòng chất lỏng bảo quản bên trong chảy ra đen ngòm như máu chết. Trần Phong kinh hoàng nhìn về phía ngọn núi tối tăm xa xa. Lời cảnh báo cuối cùng của sư phụ trước khi chết hiện về trong tâm trí hắn: *Khi khuyển tinh đội nón dẫn đường, trâu bảy sừng xuất thế đòi mạng, gia tộc họ Cao sẽ phải dùng máu của toàn bộ dân làng để tế thần.*
Phát súng đầu tiên của cõi âm đã nổ, những bí mật đen tối nhất của ngôi làng hào môn này đã bắt đầu trỗi dậy từ lòng đất sâu.