Trận mưa máu trút xuống khu rừng cấm ngày một dày hạt, biến mặt đất lầy lội thành một hồ máu loãng sủi bọt đen ngòm. Những giọt máu tanh hôi chạm vào da thịt Cao Vạn khiến lão gào thét thảm thiết, lớp da gấm đắt tiền trên người rách bươm, để lộ những mảng da thịt thối rữa, nổi bong bóng mủ đen sì như người bị bệnh tà hỏa.
Con Quỷ Ngưu bảy sừng dẫm từng bước chân ngàn cân sấm sét, tiếng xích sắt sền sệt, sền sệt kéo theo sau lưng, chiếc sừng thứ bảy trên đỉnh đầu rực lên thứ ánh sáng đỏ quỷ dị, chĩa thẳng vào đỉnh đầu Cao Vạn.
"Cậu thầy ơi! Cứu... cứu tôi! Đau quá!" Cao Vạn bò lết trên vũng máu, hai bàn tay cào rách cả móng vuốt dưới nền đá sắc nhọn, hướng về phía Trần Phong cầu xin trong vô vọng.
Trần Phong gượng đứng dậy từ vũng bùn, ngực nhói đau, khóe môi vẫn còn dính vệt máu tươi sau cú húc kinh hoàng của tà thần. Thanh kiếm gỗ vang bảo vật đã gãy làm đôi, pháp khí trong túi chàm gần như vô dụng trước trận mưa máu oán khí này.
Nhìn con ác thú chuẩn bị ngoạm lấy Cao Vạn để hoàn thành mảnh ghép cuối cùng của bản Huyết Khế, Trần Phong biết mình không còn đường lui. Hắn đưa mắt nhìn chiếc nhẫn bạc chạm khắc hình hổ phù trên ngón tay trỏ — di vật duy nhất của sư phụ Đại để lại.
Đến lúc này, hắn mới hiểu tại sao trước khi chết, sư phụ lại dặn tuyệt đối không được mở chiếc ngăn bí mật dưới đáy nhẫn trừ khi đối mặt với Quỷ Ngưu bảy sừng. Trần Phong dùng răng cắn mạnh vào mặt nhẫn, dùng sức bẩy mạnh.
Một chiếc kim bùa nhỏ xíu bằng đồng đen, dài bằng đốt ngón tay, được tẩm một loại bột màu xám tro rơi vào lòng bàn tay hắn. Đó chính là cốt tro của những vị thầy phong thủy đời trước thuộc môn phái của hắn, những người đã hy sinh thân mình để trấn giữ các đại hung huyệt.
"Sư phụ, đệ tử bất hiếu, hôm nay buộc phải dùng đến cấm thuật Huyết Sai của môn phái để quy tẫn tà thần!"
Trần Phong gầm lên, hắn dùng chiếc kim đồng đen đâm thẳng vào huyệt Trung Quản ngay giữa ngực mình. Một luồng đau đớn thấu xương tủy chạy dọc khắp kinh mạch, máu từ tim hắn theo vết đâm trào ra, nhưng không rơi xuống đất mà bị chiếc kim hút sạch, biến thành một vầng hào quang màu vàng kim rực rỡ bao bọc lấy toàn thân hắn.
Cấm thuật Huyết Sai cho phép người dùng mượn sức mạnh của các bậc tiền bối bằng cách thiêu đốt chính sinh mệnh và máu huyết thuần dương của mình.
Thế nhưng, Trần Phong vẫn chậm một bước. Con Quỷ Ngưu bảy sừng đã cúi đầu xuống, chiếc mõm đầy răng nanh của nó dứt khoát ngoạm chặt lấy nửa thân trên của Cao Vạn. Tiếng xương chậu rạn gãy rôm rốp hòa cùng tiếng hét thảm cuối cùng của lão trưởng tộc họ Cao rồi tắt ngúm.
Con ác thú nuốt chửng Cao Vạn vào bụng, chiếc sừng thứ bảy của nó thình lình nổ ra một tiếng "đoành" vang dội, toàn bộ các ký tự bùa chú phong ấn màu đỏ biến thành màu đen kịt.
Bốn sợi xích sắt khổng lồ quấn quanh người nó đồng loạt đứt phựt, giải phóng hoàn toàn con quỷ dữ khỏi sự giam cầm một trăm năm của long mạch. Sức mạnh của tà thần lúc này đã đạt đến mức cực thịnh, đôi mắt xanh lục của nó biến thành hai hố sâu không đáy, phun ra những ngọn lửa ma trơi thiêu rụi toàn bộ cây cổ thụ xung quanh thành than củi.