Nhìn thấy có kẻ dám xâm phạm thánh địa, con Quỷ Ngưu bảy sừng gầm lên một tiếng kinh thiên động địa, luồng kịch độc từ miệng nó phun ra làm toàn bộ cây cỏ xung quanh héo rũ, chết thối chỉ trong nháy mắt.
Theo lệnh của tà thần, hơn ba mươi con chó đội nón mê lập tức dừng việc dập đầu, tụi nó đồng loạt quay ngoắt lại, nhe nanh múa vuốt lao vút về phía Trần Phong giống như một bầy sói đói từ cõi chết trở về.
"Lũ súc sinh hóa quỷ, cút ra!"
Trần Phong múa tít thanh kiếm gỗ vang đã thấm máu thuần dương, tạo thành một vòng bảo hộ màu đỏ mờ xung quanh thân mình. Mỗi nhát kiếm chém ra đều mang theo uy lực của ngũ lôi chính pháp. "Phập! Phập!" Hai con khuyển tinh đi đầu bị kiếm gỗ chém trúng ngực, cơ thể chúng ngay lập tức bùng cháy thành một ngọn lửa xanh lục, rú lên thảm thiết rồi biến thành đống tro tàn thối rữa.
Con Quỷ Ngưu bảy sừng đứng giữa trận mưa máu như được tiếp thêm sức mạnh, chiếc sừng thứ bảy bị đâm giờ đây lại rực sáng hơn trước. Nó nhìn Trần Phong bằng đôi mắt xanh lục đầy sự giễu cợt, rồi chậm rãi bước về phía Cao Vạn đang bò lết dưới đất. Bản huyết khế một trăm năm đã đến hồi kết thúc, và kẻ mang dòng máu họ Cao đứng gần nhất chính là món mồi ngon tiếp theo để nó hoàn thành việc phá bỏ phong ấn của long mạch.
Trần Phong gượng dậy, tay không còn vũ khí, tình thế đã rơi vào tuyệt lộ hoàn toàn khi trận mưa máu mỗi lúc một nặng hạt.