
Đối với phần lớn mọi người, một căn nhà được dựng nên từ gạch, đá, sắt thép và xi măng. Nhưng với An, một không gian sống là một thực thể thở.
Nó hít vào ánh sáng, thở ra luồng khí, và quan trọng nhất: nó ghi nhớ.
An ngồi trong văn phòng làm việc ở tầng 22 của một tòa tháp kính trung tâm thành phố. Căn phòng của cô là hiện thân tuyệt đối của triết lý tối giản (Minimalism)—những mảng tường bê tông trần màu xám nhẹ, bàn làm việc bằng gỗ sồi sáng màu không một vệt bụi, và những ô cửa kính lớn kéo dài từ sàn đến trần để đón trọn ánh sáng tự nhiên. Không có đồ trang trí rườm rà, không có những góc khuất vô nghĩa.
Ánh sáng tự nhiên là chất tẩy rửa tốt nhất cho tâm trí. Đó là lý do vì sao An chưa từng thua trong bất kỳ dự án cải tạo không gian nào.
"Cô An, có một khách hàng đặc biệt muốn gặp trực tiếp cô." Nữ trợ lý gõ cửa, sắc mặt hơi ngập ngừng. "Anh ta không đặt lịch trước, nhưng... số tiền thù lao anh ta đưa ra đủ để studio của chúng ta hoạt động trong ba năm."
An không ngẩng đầu khỏi bản vẽ 3D trên màn hình: "Tôi đã nói rồi, tôi không nhận các dự án biệt thự phô trương xa hoa."
"Đây không phải biệt thự xa hoa," một giọng nói trầm, lạnh và mang nét mệt mỏi vang lên từ phía cửa.
Một người đàn ông khoảng ba mươi lăm tuổi bước vào. Anh ta mặc bộ suit màu xanh đen may đo chuẩn xác, nhưng gương mặt lại phờ phạc, quầng thâm đậm dưới mắt tố cáo những đêm dài mất ngủ nghiêm trọng.
"Tôi là Hoàng," người đàn ông giới thiệu, đặt một tập hồ sơ dày lên bàn làm việc của An. "Tôi muốn cô cải tạo lại Dinh thự Thủy Cung."
Đôi ngón tay thon dài của An khựng lại trên bàn phím. Cô chậm rãi ngẩng đầu.
Dinh thự Thủy Cung. Cái tên đó không xa lạ gì với giới kiến trúc lẫn truyền thông. Đó là một công trình cổ phong cách Pháp kết hợp Á Đông được xây dựng từ thập niên 1970, nằm biệt lập trên một bán đảo nhỏ nhô ra giữa hồ ngọc ở ngoại thành. Nhưng điều làm nó nổi tiếng không phải là vẻ đẹp kiến trúc, mà là lịch sử đen tối của nó.
Trong vòng ba mươi năm qua, năm đời chủ nhân của dinh thự đều gặp bi kịch: người thì phát điên, kẻ thì lao xe xuống hồ tự sát, người gần đây nhất thì vĩnh viễn mê sảng trong bệnh viện tâm thần sau đúng sáu tháng chuyển vào ở. Giới thầy cúng và tâm linh đều lắc đầu bó tay, gọi đó là "Căn nhà bị quỷ ám".
An nhếch môi, một nụ cười nhạt không chút gợn sóng: "Anh Hoàng, nếu anh muốn xua đuổi ma quỷ, anh nên tìm thầy cúng. Studio của tôi chỉ vẽ bản thiết kế."
"Tôi đã tìm tám thầy cúng rồi," Hoàng chua chát đáp, tự tay mở tập hồ sơ ra trước mặt An. Bên trong là hàng loạt bức ảnh chụp hiện trạng dinh thự. "Không ai giải quyết được. Nhưng một người bạn trong giới bất động sản nói với tôi: Cô An không nhìn căn nhà bằng mắt thường. Cô nhìn được thứ mà người khác không thấy."
An lướt mắt qua những tấm ảnh. Bề ngoài dinh thự phủ đầy rêu phong, những mái vòm cong cổ điển u uất dưới rặng mây xám. Nhưng điều thu hút sự chú ý của An không phải là sự hoang tàn.
Bằng trực giác và khả năng nhạy cảm bẩm sinh với trường khí không gian, An lập tức nhận ra điểm bất thường qua chính những bức ảnh 2D.
Cấu trúc của Dinh thự Thủy Cung có những góc độ vô cùng kỳ quặc. Cửa sổ tầng hai được đặt lệch 15 độ so với trục hướng nắng mặt trời. Giếng trời trung tâm bị che chắn bởi một mảng tường bê tông dày không có chức năng chịu lực. Các hành lang dài và hẹp kết thúc bằng những góc vuông khép kín, tạo thành một hệ thống "mật đạo lưu thông khí" tiêu cực.
Trong mắt An, căn nhà này giống như một cái bẫy âm thanh và ánh sáng được cố tình dựng lên.
"Ma quỷ không tồn tại, anh Hoàng," An cất giọng điềm tĩnh, ngón tay trỏ gõ nhẹ lên bức ảnh chụp sảnh chính. "Thứ mà người ta gọi là 'ma ám' thực chất là hệ quả của một không gian bệnh tật. Khi một căn nhà bị thiết kế sai lệch, luồng gió bị nghẽn lại sẽ tạo ra những tần số hạ âm (infrasound) mà tai người không nghe thấy nhưng khiến não bộ rơi vào trạng thái hoảng loạn, hoang tưởng.
Cộng thêm việc thiếu ánh sáng mặt trời làm tích tụ vi khuẩn và khí radon từ nền đất, con người sống trong đó dần bị suy nhược thần kinh và phát điên."
Hoàng nhìn cô, đôi mắt mệt mỏi lóe lên một tia sáng kinh ngạc: "Cô đang nói... những cái chết đó là do lỗi kiến trúc?"
"Đúng vậy. Hoặc chính xác hơn... là do một kẻ nào đó đã thiết kế căn nhà này với mục đích phá hủy tâm trí người ở." An đóng tập hồ sơ lại, ánh mắt trở nên sắc lẹm. "Tôi nhận dự án này. Nhưng tôi có ba điều kiện."
"Cô cứ nói."
"Thứ nhất, toàn bộ bản vẽ cải tạo phải do một mình tôi quyết định, không ai được can thiệp. Thứ hai, trong thời gian thi công, tôi sẽ ở lại trực tiếp trong dinh thự. Và thứ ba..." An nhìn thẳng vào mắt Hoàng, "Anh phải nói cho tôi biết sự thật. Anh có quan hệ gì với người sở hữu đầu tiên của nơi này?"
Hoàng im lặng vài giây. Hắn siết chặt hai bàn tay, giọng trầm xuống như nén một cơn đau: "Ông nội tôi... chính là người đã thuê xây dựng Dinh thự Thủy Cung vào năm 1974. Và ông ấy là người đầu tiên phát điên trong căn nhà đó."
5:00 CHIỀU CÙNG NGÀY.
Chiếc xe bán tải của An dừng lại trước cổng sắt gỉ sét của Dinh thự Thủy Cung.
Chiều thu muộn, sương mù từ mặt hồ cuộn lên đặc quánh, bao phủ lấy công trình hai tầng nằm cô độc giữa hàng cây cổ thụ. Căn nhà như một con thú đá khổng lồ đang nằm phục trong bóng tối, tỏa ra một thứ không khí lạnh buốt và tịch mịch đến tê dại.
An bước xuống xe, mang theo chiếc túi chuyên dụng đựng máy đo trường điện từ (EMF), máy đo độ ẩm, thước laser và cuốn sổ phác thảo. Cô mặc một bộ đồ bảo hộ màu đen tối giản, tóc cột gọn sau gáy.
Khi An đặt bàn tay lên tay nắm cửa sắt uốn nghệ thuật của sảnh chính, một luồng khí lạnh xộc thẳng vào lòng bàn tay cô.
Trong tầm nhìn đặc biệt của An, căn nhà không hề tối đen.
Xung quanh các góc tường mù, những vệt sáng màu xám đục—tàn tích năng lượng cảm xúc từ những hoảng loạn, đau khổ của những người chủ trước đang cuộn lại thành những hình thù ngoằn ngoèo, tích tụ dày đặc như những mảng rêu độc hại. Căn nhà này không chỉ thiếu ánh sáng; nó đang "ngạt thở" vì bị giam cầm trong chính cấu trúc của nó.
Két...
Cánh cửa gỗ nặng nề mở ra. Một mùi ẩm mốc kết hợp với mùi gỗ mục và một hương thơm nhè nhẹ, kỳ lạ như mùi hoa dạ lý hương héo hắt xộc thẳng vào mũi An.
An bước qua ngưỡng cửa, tiếng bước chân của cô vang vọng trong không gian trống rỗng.
Đột nhiên, máy đo trường điện từ trên tay cô kêu lên những tiếng tít... tít... tít dồn dập. Kim chỉ số vọt lên mức đỏ rực.
Ngay tại trung tâm sảnh chính, dưới ánh sáng hoàng hôn yếu ớt rọi qua ô cửa kính vỡ, An ngẩng đầu nhìn lên trần nhà.
Ở đó, mảng tường giếng trời bị bịt kín đang đọng lại một vệt bóng đen kỳ quái. Bóng đen đó không phải do ánh sáng chiếu tạo thành, mà nó mang hình dáng của một người phụ nữ đang đứng gục đầu, hai tay áp chặt vào mặt tường như thể đang cố van xin một lối thoát.
Ánh mắt An không hề chớp. Cô rút chiếc bút chì, bình tĩnh mở sổ phác thảo và gạch một đường thẳng tắp xuyên qua vệt bóng đen đó:
"Để tôi xem... ai đã nhốt cô trong bức tường này."