Tiếng gầm rống của dòng nước xé rách trần bê tông vang lên như một tiếng sấm rền dội thẳng vào căn hầm ngầm. Hoàng biến sắc, ngước mắt nhìn lên trần vòm. Mấy vết nứt ngoằn ngoèo rạn ra tức thì, nước hồ lạnh buốt cùng rêu mùn đổ xối xả xuống sàn đá như những vòi phun áp lực lớn. Sự hoảng loạn tột cùng lại bùng lên trong mắt hắn. Hắn hoảng hốt siết chặt chiếc điều khiển từ xa, nhưng ngón tay run rẩy chưa kịp ấn nút kích nổ thì An đã hành động.
Với sự chính xác và lạnh lùng của một người luôn kiểm soát mọi chuyển động, An lao tới. Chiếc đòn bẩy kim loại trên tay cô quật mạnh vào cổ tay Hoàng! CHÁT!Tiếng xương cọ xát đanh gọn vang lên. Hoàng gào lên đau đớn, chiếc điều khiển văng khỏi tay hắn, rơi tõm vào dòng nước lũ đang cuộn dâng cướp lấy sàn hầm.
"Cô bị điên rồi! Nước sẽ nhấn chìm tất cả chúng ta!" Hoàng gào lên, hai tay ôm lấy cổ tay sưng rụi, cuống cuồng quay đầu lao về phía cầu thang bê tông để tháo chạy.An không đuổi theo kẻ hèn nhát đó. Cô thản nhiên chộp lấy cuốn nhật ký bọc da cá sấu cùng bản cam kết chuyển nhượng nhét chặt vào túi bảo hộ chống nước. Dòng nước hồ tràn xuống ngày một dồn dập, dâng cao đến thắt lưng chỉ trong vài chục giây.
An quay người lao lên bậc thang. Cú va chạm áp lực nước từ lòng hồ không làm sụp đổ căn hầm—bởi An đã tính toán chuẩn xác từ trước. Khóa lực vòm giếng trời khi vỡ ra chỉ trút bớt lượng nước đọng của hệ thống thoát nước hồ bơi khô cạn, chính dòng nước chảy xiết đó đã cuốn trôi toàn bộ mảng vữa hồ, bùn mùn và lớp gạch mục nát 50 năm qua đang bịt kín chân mảng tường mù ở sảnh chính.
Khi An bước lên đến mặt sàn sảnh chính, nước mưa và nước hồ chảy qua khoảng trống giếng trời đã dịu lại. Cơn bão đêm ngoài hồ bắt đầu tan gạt, nhường chỗ cho những vệt mây xám đang hé mở ở chân trời phía Đông.
Hoàng đang điên cuồng đập phá cánh cửa sắt uốn nghệ thuật bị kẹt chặt ở sảnh trước. Cánh cửa vốn bị rỉ sét lâu ngày, nay dưới áp suất không khí biến đổi của toàn bộ căn nhà đã bị mút chặt vào khung lim.
"Mở cửa! Cứu tôi với!" Hoàng vừa đập cửa vừa gào khóc thảm hại. Sự đĩnh đạc, tàn nhẫn của một kẻ siêu giàu hoàn toàn sụp đổ trước nỗi sợ hãi cái chết."Không ai mở cánh cửa đó đâu, Hoàng," An đứng giữa sảnh chính, tà áo bảo hộ đen ướt đẫm nhưng tư duy vẫn minh mẫn đến rợn người.
"Tôi đã kích hoạt hệ thống báo động định vị sự cố công trình từ khi bước xuống hầm. Cảnh sát và lực lượng cứu hộ đang ở ngoài cổng. "Hoàng khựng lại, quay đầu nhìn An với đôi mắt đỏ ngầu hoang dại: "Cô... cô đã gài bẫy tôi từ đầu?"
"Tôi không gài bẫy ai cả," An cất giọng điềm tĩnh, chỉ tay về phía khoảng giếng trời vừa được mở tung. "Chính lòng tham và sự tàn nhẫn của gia tộc anh đã tự sập bẫy. Anh nghĩ anh có thể xóa bỏ lịch sử bằng cách đập phá một căn nhà? Không gian không bao giờ quên. Nó chỉ chờ một người biết đọc mật mã của nó để cất tiếng nói mà thôi.
"RẦM!Cánh cửa sắt bên ngoài bị lực lượng cứu hộ phá vỡ. Ánh đèn xe cảnh sát nhấp nháy đỏ xanh rọi thẳng vào sảnh chính, chiếu sáng toàn bộ hiện trạng Dinh thự Thủy Cung.
BA THÁNG SAU.
Những trang báo lớn đồng loạt đưa tin về "Đại kỳ án Dinh thự Thủy Cung". Trần Minh Hoàng cùng đồng phạm bị khởi tố với nhiều tội danh: che đậy tội ác lịch sử, âm mưu hủy hoại công trình và đe dọa tính mạng người khác. Hài cốt của KTS Lam được tìm thấy đằng sau khoảng tường đôi đã được an táng trang trọng tại nghĩa trang thành phố.
Mảnh đất ven hồ được triều đình thu hồi, chuyển thành công viên di sản kiến trúc. Sáng sớm, mặt hồ Ngọc trong lành như một tấm gương soi bóng mây trời. An đứng giữa sảnh chính của Dinh thự Thủy Cung—nay đã được cải tạo hoàn toàn dưới sự chủ trì của cô. Không còn mảng tường mù độc hại, không còn khoảng tường đôi tiêu cực hay tần số hạ âm.
An đã giữ nguyên bộ khung kiến trúc cổ điển Pháp - Á Đông, nhưng triệt để áp dụng phong cách Tối giản (Minimalism): mở rộng tối đa các ô cửa kính lấy sáng, giải phóng không gian trung tâm và biến khoảng giếng trời thành một khu vườn trong nhà tràn ngập cây xanh và ánh nắng.
Nắng buổi sáng vàng rượm, trong trẻo rót thẳng từ trên mái kính giếng trời xuống sàn đá hoa cương. Luồng gió thu mát rượi thổi qua hành lang, mang theo hương thơm tự nhiên của cỏ cây và mặt hồ.
Mùi ẩm mốc và hương hoa dạ lý hương u uất năm xưa đã hoàn toàn biến mất.An bước lại gần giếng trời, đưa tay đón lấy một vệt nắng ấm áp chiếu lên lòng bàn tay. Trong tầm nhìn cảm giác của cô, không còn bất kỳ vệt bóng đen hay năng lượng xám đục nào tích tụ ở các góc tường. Căn nhà giờ đây đang "thở" những nhịp thở nhẹ nhàng, tĩnh lặng và thanh thản.
"Cảm ơn cô, KTS An," một giọng nói nữ nhẹ như gió thoảng như vang lên đâu đó trong luồng ánh sáng .An mỉm cười nhẹ. Cô đóng cuốn sổ phác thảo, nhét chiếc bút chì vào túi áo rồi thong thả bước ra phía cửa chính ngập tràn ánh nắng xuân.
Không có ma quỷ, cũng chẳng có những lời nguyền truyền kiếp. Bằng tri thức, lý trí và sự tôn trọng đối với không gian, An đã trả lại sự công bằng cho quá khứ và mang ánh sáng trở lại cho một căn nhà từng bị lãng quên trong bóng tối.