Bậc thang bê tông hẹp và dốc đứng đâm thẳng xuống lòng đất, chìm trong một thứ bóng tối đặc quánh như mực. Mỗi bước chân của An và Hoàng dậm lên thảm bụi mịn dày hàng cen-ti-mét đều dội lại những tiếng động đục ngầu, vang vọng dọc theo mảng tường đá hộc ẩm ướt. Mùi không khí dưới này không còn là mùi mưa đêm hay bụi vôi vữa thông thường. Nó là vị mặn chát của muối đất, mùi tanh của nước hồ rỉ qua kẽ đá, và hương hoa dạ lý hương đắng ngắt đậm đặc đến mức xộc thẳng vào cuống họng.
An đi trước, ngọn đèn pin quang phổ trên tay cô quét qua những vệt rêu mốc xám xịt phủ bám trên tường. Hoàng bước theo sau, tay vịn chặt vào gờ đá, toàn thân vẫn chưa hết run rẩy sau trận cuồng phong tần số hạ âm ở sảnh chính.Đi hết hai mươi bậc thang, một không gian hình vòm hiện ra.
Đó là một căn phòng rộng khoảng ba mươi mét vuông, nằm ngay bên dưới lòng hồ bơi đã khô cạn của dinh thự. Khác với sự hoang tàn ở tầng trên, căn hầm này được kiên cố hóa bằng những khối bê tông dự ứng lực dày khụ—loại vật liệu đắt đỏ nhất thời bấy giờ, vốn chỉ dành cho các hầm hầm ngầm quân sự.
Giữa căn phòng là một chiếc bàn làm việc bằng gỗ gõ đỏ bị mối mọt đùn thành những đống bột nhỏ. Trên bàn, một chiếc đèn măng-xông hoen gỉ, vài ống bản vẽ bằng đồng và một cuốn sổ bọc da cá sấu đã mục nát nằm im lìm dưới lớp bụi thời gian.
An tiến lại gần bàn làm việc. Cô đeo găng tay chuyên dụng, cẩn thận dùng cọ mềm quét đi lớp bụi dày trên cuốn sổ da. Những trang giấy dó bên trong đã ngả sang màu vàng cháy, nhưng những nét chữ viết bằng mực tàu đen tuyền cùng những hình vẽ phác thảo kiến trúc vẫn còn nguyên vẹn. Đó là nhật ký thi công của KTS Lam.
An lật từng trang. Hoàng tiến lại gần, căng mắt nhìn theo luồng ánh sáng đèn pin của cô.“Ngày 12 tháng 4 năm 1974,” An đọc khẽ những dòng chữ nghiêng sắc nét. “Lâm [ông nội của Hoàng] muốn biến nơi này thành một pháo đài cô lập. Hắn không chỉ muốn sở hữu mảnh đất, hắn muốn sở hữu cả tư duy của ta. Hắn âm thầm thay đổi bản vẽ kết cấu, thêm vào khoảng tường đôi 0.8m và bịt kín giếng trời. Hắn nghĩ ta không nhận ra cỗ máy giam giữ này…”
Trang tiếp theo là những bản phác thảo hình học phức tạp. Bà Lam đã dùng chuyên môn kiến trúc xuất sắc của mình để phân tích chính cái bẫy mà người tình dựng lên cho cô.
“Ngày 28 tháng 5 năm 1974,” giọng An trầm xuống, lạnh lẽo. “Hắn phát hiện ta biết bí mật về số tiền quỹ xây dựng bị hắn biển thủ từ chính phủ cũ. Hắn dọa sẽ nhốt ta vào khoảng tường đôi nếu ta không ký tên giao toàn bộ bản quyền thiết kế Dinh thự Thủy Cung cho hắn. Ta đã để lại mật mã trong kết cấu dầm sàn. Nếu ta chết ở đây, những con sóng âm từ mặt hồ sẽ thay ta đòi lại công lý đêm đêm…”
Hoàng quỵ xuống cạnh chân bàn, hai tay ôm lấy mặt, giọng nghẹn ngào trong bóng tối: "Vậy là... ông nội tôi không phải là nạn nhân. Ông ấy là kẻ thủ ác..."
"Chưa hết đâu, anh Hoàng," An lật đến trang cuối cùng của cuốn nhật ký. Một tờ giấy gấp tư rơi ra từ kẽ sổ. Đó không phải là bản vẽ kiến trúc. Đó là Bản cam kết chuyển nhượng tài sản và bảo mật thông tin, có chữ ký của ông nội Hoàng và một dấu lăn tay bằng máu khô đét của KTS Lam. Nhưng điều khiến ánh mắt An sa sầm xuống chính là dòng tên người thụ hưởng bổ sung ở góc dưới bản cam kết, được ký vào năm 2010—thời điểm trước khi người chủ thứ năm của dinh thự phát điên. Tên người thụ hưởng toàn bộ quyền khai thác mảnh đất này sau khi "xử lý xong sự cố tâm linh": Trần Minh Hoàng.
An chậm rãi xoay người lại. Luồng ánh sáng trắng từ ngọn đèn pin trên tay cô chiếu thẳng vào mặt Hoàng. Gương mặt Hoàng dưới ánh đèn pin không còn vẻ hoảng loạn, phờ phạc của một nạn nhân bị ám ảnh. Sự sợ hãi vừa rồi đã biến mất, thay vào đó là một nụ cười nhếch môi lạnh lẽo và tàn nhẫn đến tột cùng. Hắn từ từ đứng dậy, phủi lớp bụi bám trên ống quần suit.
"Cô thông minh thật đấy, KTS An," Hoàng cất giọng, không còn chút run rẩy nào. "Tôi đã tốn bao nhiêu tiền thuê năm đời thầy cúng và hai công ty kiến trúc trước cô, nhưng họ đều là một lũ ngu ngốc chỉ biết sợ ma hoặc vẽ mấy bản thiết kế vớ vẩn.
"An không hề bất ngờ. Cô siết nhẹ chiếc đòn bẩy kim loại giấu đằng sau lưng: "Anh không hề muốn 'cải tạo' dinh thự này để ở. Anh muốn mượn tay tôi phá hủy 'lá phổi âm thanh' của căn nhà, giải phóng không gian để anh có thể đập bỏ nó, phân lô bán nền mảnh đất ven hồ đắt giá này mà không bị mang tiếng là đất có 'dông khí'.
"Đúng vậy," Hoàng thản nhiên tiến lại gần chiếc bàn gỗ. "Mảnh đất này trị giá hàng trăm tỷ đồng. Chỉ cần cô đập vỡ mảng tường giếng trời, mở đường cho không khí lưu thông, triệt tiêu tần số 19hz, nơi này sẽ trở thành một mảnh đất sạch hoàn hảo. Và cô đã làm đúng như những gì tôi tính toán.
"Hắn rút từ trong túi áo ra một chiếc điều khiển từ xa nhỏ bằng bàn tay: "Tôi đã gài sẵn ba khối thuốc nổ thi công ở các cột chịu lực tầng trệt. Ngay khi cô đi xuống đây, tôi chỉ cần ấn nút. Căn hầm này sẽ sụp đổ, chôn vùi toàn bộ cuốn nhật ký, bộ hài cốt của bà Lam đằng sau bức tường... và cả cô nữa, KTS An.
Báo chí ngày mai sẽ đưa tin: Nữ KTS tài năng bị tai nạn sập hầm khi đang khảo sát công trình cổ. "An nhìn chiếc điều khiển trên tay Hoàng, khóe môi cô nhếch lên một vệt mỉa mai tột cùng: "Anh Hoàng, anh kế thừa sự tàn nhẫn của ông nội anh... nhưng anh lại không học được một chút kiến thức nào về kết cấu công trình.
"Hoàng khựng lại, nhíu mày: "Cô nói cái gì?"Căn hầm này nằm ngay dưới đáy hồ bơi," An chỉ chiếc đòn bẩy kim loại lên trần bê tông vòm. "Khối bê tông giếng trời mà tôi vừa đập vỡ ở trên sảnh chính không phải là mảng tường chắn thông thường. Nó là khóa lực vòm (keystone) giữ áp lực nước của toàn bộ hệ thống thoát nước lòng hồ. Khi anh ấn nút kích nổ..."An đếm ngược từng giây trên chiếc đồng hồ đeo tay: "Trọng lực và hàng ngàn khối nước từ mặt hồ đang tràn vào qua khe nứt đó. Ba... hai... một. "RẮC... RÙM!Một tiếng nổ đanh gọn của áp lực nước xé rách trần bê tông vang lên từ ngay trên đầu họ!