
Tô Uyển chết vào lúc hai giờ sáng, trong căn phòng bệnh viện trắng toát, một mình.
Không ai đến. Người cô gọi là chồng đang ở nhà hàng xóm. Người cô gọi là bạn thân đang ở Thượng Hải. Người cô gọi là gia đình đang tranh cãi về tài sản thừa kế.
Ký ức cuối cùng của cô là màn hình điện thoại chiếu sáng trong bóng tối — tin nhắn của Minh Khải gửi nhầm cho cô thay vì người kia: "Em ở lại với anh, con bé đó sắp chết rồi."
Rồi tối đen.
Rồi ánh sáng.
Tô Uyển mở mắt ra, nhìn lên trần nhà quen thuộc — phòng ký túc xá đại học, tường vàng ố, quạt trần kêu cọt kẹt.
Cô ngồi dậy chậm rãi. Tay cô — đôi tay hai mươi tuổi, không có vết kim tiêm, không có da nhăn vì bệnh.
Trên bàn là cuốn lịch. Tháng Chín. Năm thứ hai đại học.
Mười lăm năm trước ngày cô chết.
Tô Uyển nhìn vào gương nhỏ trên bàn. Khuôn mặt hai mươi tuổi nhìn lại cô — còn trẻ, còn chưa biết những gì sắp xảy ra.
Cô biết. Cô nhớ hết.
Và lần này, cô sẽ không mắc lại những sai lầm cũ.
Người đầu tiên Tô Uyển cần tránh xa là Lê Minh Khải — người cô sẽ kết hôn và sẽ phản bội cô trong kiếp trước.
Hắn sẽ xuất hiện vào tuần tới, trong buổi sinh nhật của Linh — bạn cùng phòng. Hắn sẽ nói những điều ngọt ngào, nhìn cô bằng ánh mắt như thể cô là người duy nhất trong phòng, và cô — cô ngốc năm đó — sẽ đổ.
Lần này thì không.
Nhưng trước khi lo chuyện tránh Minh Khải, có một việc quan trọng hơn cô cần làm ngay hôm nay.
Cô lấy điện thoại — cái điện thoại cũ kỹ thời sinh viên — và nhắn tin cho một số.
"Tuấn. Tao là Uyển. Mày đang ở đâu?"
Lê Thanh Tuấn. Người bạn cùng lớp mà trong kiếp trước, cô đã đối xử tệ vì nghe lời Minh Khải nói hắn có tình cảm với cô và Minh Khải ghen. Cô đã cắt đứt liên lạc với Tuấn từ năm ba đại học.
Mãi đến khi cô hấp hối, cô mới biết — Minh Khải nói dối. Tuấn không có tình cảm gì ngoài tình bạn. Minh Khải chỉ muốn cô không còn ai để nương tựa ngoài hắn.
Và Tuấn — người bạn bị cô đối xử bạc bẽo — vẫn đã âm thầm lo toàn bộ chi phí viện phí cho cô trong những tháng cuối, qua trung gian, không để cô biết.
Tin nhắn trả lời nhanh. "Tao đang ở thư viện. Mày cần gì không?"
Tô Uyển nhìn tin nhắn đó, cảm thấy điều gì đó trong ngực ấm lên.
"Tao muốn mua cà phê cho mày. Tao nợ mày điều đó."
Phía bên kia im lặng vài giây — chắc hắn đang ngạc nhiên vì câu nhắn lạ. Rồi: "Ừ thì ra đây đi."
Buổi sinh nhật của Linh diễn ra đúng như cô nhớ.
Minh Khải xuất hiện — cao, đẹp trai, nụ cười tỏa nắng. Hắn là bạn của anh trai Linh, đến theo lời mời. Và đúng như cô nhớ, ánh mắt hắn tìm đến cô ngay khi bước vào.
Trong kiếp trước, cô đã đỏ mặt và nhìn đi chỗ khác.
Lần này, Tô Uyển nhìn lại — bình thản, đánh giá, như đang xem một thứ cô đã biết rõ từ trong ra ngoài.
Minh Khải bước đến. "Chào, tôi là Khải. Bạn của Linh?"
"Cùng lớp." Cô trả lời ngắn gọn, rồi quay sang nói chuyện với Tuấn đang đứng cạnh.
Hắn thử lại. Đem nước đến cho cô. Cô cảm ơn lịch sự và đặt xuống không uống.
Hắn kể chuyện vui. Cô mỉm cười xã giao và tiếp tục nói chuyện với người khác.
Cuối buổi, khi mọi người chuẩn bị về, Minh Khải chặn cô ở cửa.
"Tôi có thể xin số điện thoại của bạn không?"
Tô Uyển nhìn hắn. Trong kiếp trước, câu này đã là bước ngoặt cuộc đời cô.
"Không." Cô nói nhẹ nhàng, không giải thích, rồi bước ra ngoài.
Tuấn chạy theo kịp cô ở cầu thang. "Mày ổn không? Thằng đó nhìn mày suốt tối."
"Tao ổn." Cô nhìn người bạn — khuôn mặt quen thuộc, trung thực, không có mưu tính. "Này Tuấn."
"Gì?"
"Cảm ơn mày. Về mọi chuyện." Cô nói, dù hắn chưa làm những điều cô cảm ơn — chưa làm trong kiếp này.
Tuấn nhìn cô với vẻ bối rối dễ thương. "Tao có làm gì đâu?"
"Mày sẽ làm." Cô mỉm cười. "Tao biết mày."
Ba tháng sau khi trở về, Tô Uyển bắt đầu nhận ra một điều cô đã bỏ qua trong kiếp trước.