Tiêu Dương — người cô không mấy để ý, chỉ biết là thủ khoa khoa Kinh tế, hay ở thư viện, ít nói — thật ra đã chú ý đến cô từ rất lâu.
Trong kiếp trước, cô không nhận ra vì lúc đó cô đã bị Minh Khải chiếm hết tầm nhìn.
Nhưng lần này, khi không có Minh Khải che mất, cô bắt đầu nhận ra những chi tiết nhỏ — quyển sách hắn đặt quên trên bàn cô trong thư viện (lần đầu, cô tưởng nhầm; lần thứ ba thì không thể nhầm nữa), cốc cà phê nóng xuất hiện cạnh máy tính cô mỗi khi cô làm việc muộn, và cách hắn luôn đứng ở góc có thể thấy cô khi cả nhóm tụ tập.
Hắn chưa bao giờ chủ động nói chuyện với cô. Chỉ quan sát, âm thầm.
Một buổi tối muộn trong thư viện, chỉ còn hai người, Tô Uyển đặt bút xuống và nhìn thẳng sang bàn hắn.
"Tiêu Dương."
Hắn ngẩng đầu. Ánh mắt bình thản, không lộ gì.
"Quyển sách lần trước là của mày."
Không phải câu hỏi.
Hắn im lặng một giây. "Ừ."
"Cà phê sáng nay cũng là mày."
"Ừ."
Tô Uyển nhìn hắn. Trong kiếp trước, người này không có vai trò gì trong câu chuyện của cô. Hắn chỉ là cái tên trên bảng thành tích, một khuôn mặt mờ nhạt trong ký ức.
Nhưng bây giờ, khi cô thật sự nhìn—
"Mày muốn nói chuyện với tao thì cứ nói thẳng đi," cô nói. "Tao không cắn đâu."
Khóe môi hắn cong nhẹ — nụ cười đầu tiên cô thấy trên khuôn mặt thường ngày lạnh lùng đó.
"Tao biết."
Cuối năm hai, Minh Khải vẫn cố.
Hắn xuất hiện ở những nơi cô hay đến, nhờ Linh làm trung gian, gửi quà vào ngày sinh nhật cô. Cô lịch sự từ chối tất cả.
Hắn hỏi Linh tại sao. Linh — người bạn tốt hơn cô từng nghĩ — nhắn lại cho cô: "Thằng Khải hỏi mày không thích kiểu con trai như nó thì thích kiểu nào?"
Tô Uyển cười nhỏ khi đọc tin nhắn đó. Rồi nhìn qua khung cửa sổ thư viện — Tiêu Dương đang đứng bên dưới, tay cầm hai cốc cà phê, nhìn lên như đang đợi.
Cô đóng laptop, xách túi xuống.
"Đợi lâu chưa?" cô hỏi khi bước ra.
"Không." Hắn đưa cho cô một cốc. "Vẫn còn nóng."
Họ đi dọc con đường trong khuôn viên trường, không vội vã. Lá vàng rơi lác đác, chiều tà nắng nhạt.
"Mày biết tao đang trốn tránh ai không?" cô hỏi.
"Biết." Hắn nhìn thẳng phía trước. "Cũng biết tại sao."
"Sao mày không hỏi?"
"Vì không cần." Hắn quay nhìn cô — ánh mắt điềm tĩnh, không thúc ép. "Mày sẽ kể khi mày muốn kể."
Tô Uyển dừng bước.
Trong kiếp trước, cô đã dành mười lăm năm cho người luôn hỏi để kiểm soát, luôn cần biết để thao túng.
Lần này, cô đứng cạnh người không cần hỏi gì cả — chỉ tin tưởng và chờ đợi.
"Tiêu Dương."
"Gì?"
"Tao muốn thử." Cô nhìn hắn thẳng vào mắt. "Nếu mày vẫn muốn."
Hắn nhìn cô một lúc. Rồi hắn mỉm cười — nụ cười thật sự, không giống nụ cười hiếm hoi mà cô thỉnh thoảng thấy.
"Tao đợi câu này lâu rồi."