Sự yên bình của "Resort Lãnh Cung" chưa kéo dài được bao lâu thì sóng gió đại cục lại đổ ập xuống triều đình Đại Càn.
Sứ thần Bắc Địch — quốc gia đại mạc hùng mạnh, nổi tiếng với đội kỵ binh tinh nhuệ và bản tính hung hãn — dẫn đầu đoàn đại biểu rầm rộ tiến vào kinh thành. Lần này, chúng mang theo sứ mệnh gây hấn: Nếu Đại Càn không thể đưa ra một loại mỹ vị thiên hạ chưa từng có và một vật báu có thể thu phục lòng người, chúng sẽ đem mười vạn quân kỵ binh càn quét biên giới phía Bắc!
Tại điện Thái Hòa, không khí căng như dây đàn. Các quan lại triều đình mặt cắt không còn một giọt máu. Ngự bếp dâng lên hàng trăm món ăn sơn hào hải vị, nhưng Tướng quân Bắc Địch — một gã xăm trổ hổ báo, tính tình thô bạo — chỉ nếm một ngụm rồi nhè ra, nhổ nước bọt khinh bỉ:
"Đây mà gọi là mỹ vị sao? Toàn những thứ cao lương mỹ vị nhạt nhẽo! Đại Càn các ngươi nếu chỉ có bấy nhiêu đây thì mau mau dâng năm tòa thành biên giới ra đây cho triều đình ta!"
Lục Trác ngồi trên ngai vàng, long thể tỏa ra hàn khí bức người, tay nắm chặt chuôi bảo kiếm. Hắn thừa biết quân đội Đại Càn vừa trải qua trận lụt phía Nam, nếu lúc này chiến tranh nổ ra ở phía Bắc thì bách tính sẽ rơi vào cảnh lầm than. Nhưng việc nhượng địa cầu hòa là điều một vị minh quân như hắn không bao giờ chấp nhận.
Đúng lúc không khí triều đình chìm vào ngõ cụt chém giết, Mạnh Công công đột nhiên ghé sát tai Lục Trác thì thầm:
"Bệ hạ... An Tiệp dư... à không, Lãnh Cung Tổng Cản Sự truyền tin tới. Cô ấy bảo... cô ấy có thể giải quyết dứt điểm đoàn sứ thần Bắc Địch này chỉ bằng một... 'Combo Siêu Cấp' ạ!"
Lục Trác nheo mắt. Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, hắn lập tức ra lệnh: "Truyền An Tiệp dư giá lâm điện Thái Hòa!"
Chỉ mươi phút sau, Tô An An trong bộ y phục cách tân gọn gàng, tay bê một chiếc khay bạc tiến vào giữa đại điện. Phía sau cô là Tiêu Nhàn phi và Thẩm Mạn Vân đang khiêng một chiếc thùng giữ nhiệt khổng lồ do Shopee giao đến.
Sứ thần Bắc Địch nhìn Tô An An với ánh mắt khinh khỉnh: "Một tiểu nữ tử cũng đòi giải quyết việc quốc gia đại sự sao? Ngươi mang thứ gì đến đây?"
"Tâu Bệ hạ, đây là 'Combo Hòa Bình' bao gồm: Trà sữa nướng trân châu đường đen nóng hổi, Gà rán sốt cay phô mai chảy, và Lẩu Tự Sôi siêu cấp cay nồng!" Tô An An cất giọng tự tin vang dội.
Cô tự tay rót một ly trà sữa nướng béo ngậy, đút ống hút vào rồi đưa đến trước mặt gã Tướng quân Bắc Địch: "Tướng quân có gan nếm thử một ngụm không?"
Gã tướng quân Bắc Địch bĩu môi, giật lấy ly trà sữa uống một ngụm lớn với ý định sẽ nhổ ra để nhạo báng.
Nhưng ngay khoảnh khắc dòng trà sữa ấm nóng, thơm béo cùng những hạt trân châu dẻo dai tràn vào khoang miệng, mắt gã trợn tròn như hai quả trứng gà! Gã đứng hình mất năm giây, rồi không kiểm soát được bản thân mà hút liên tục đánh *rột rột*, uống sạch sành sanh ly trà sữa trong vòng ba nốt nhạc!
"Thứ... thứ này là cái gì?! Sao lại vừa béo, vừa ngọt, lại có những viên tròn tròn dẻo dẻo vui miệng đến thế này?!" Gã gào lên, vẻ hung hãn biến mất hoàn toàn, thay vào đó là sự thèm thuồng điên dại.
Tô An An thừa thắng xông lên, đút tiếp một miếng đùi gà rán đẫm phô mai kéo sợi vào miệng gã.
Lớp bột giòn rụm vỡ tan, phô mai béo ngậy chảy ra hòa cùng vị cay ngọt đậm đà của sốt. Tướng quân Bắc Địch sung sướng đến mức nhắm tịt mắt, toàn thân run lên bần bật. Gã quay sang nhìn đoàn sứ thần của mình, gào lớn bằng tiếng bản địa: "Mọi người mau lại đây! Đây chính là mỹ vị của thần tiên!"
Cả đoàn sứ thần Bắc Địch tràn lên như đàn sói đói. Bọn họ vây quanh chiếc thùng giữ nhiệt của Tô An An, người tranh ly trà sữa, kẻ giành miếng gà rán, ăn uống ngấu nghiến không còn một chút phong thái sứ thần.
Quan lại Đại Càn trên triều đình trợn tròn mắt nhìn cảnh tượng hò reo ăn uống náo nhiệt chưa từng có.
Tô An An lúc này mới thong thả rút chiếc điện thoại thông minh ra, bật ứng dụng máy chiếu kết nối với màn hình lớn ngoài đại điện, trình chiếu những video khung cảnh thiên nhiên, nhà cao tầng và nhịp sống hiện đại lung linh huyền ảo của thế kỷ 21.
Đoàn sứ thần Bắc Địch nhìn những tòa nhà cao tầng chọc trời, những chiếc xe hơi chạy như bay và ánh đèn laser lấp lánh trên màn hình thì hoàn toàn bị khuất phục. Bọn họ tưởng rằng Đại Càn đã nắm giữ ảo thuật của thần tiên, sở hữu những báu vật vượt xa tầm hiểu biết của con người!
Gã Tướng quân Bắc Địch lập tức quỳ gối trước mặt Lục Trác, dập đầu lia lịa:
"Đại Càn Hoàng đế! Quốc gia của ngài sở hữu mỹ vị đỉnh cao và báu vật thần tiên thế này, Bắc Địch chúng tôi xin hoàn toàn quy phục! Chúng tôi nguyện ký hiệp ước hòa bình 100 năm, hằng năm dâng tặng vạn con ngựa chiến, chỉ xin... mỗi tháng Đại Càn ban cho chúng tôi 1.000 ly trà sữa và 500 thùng gà rán này!"
Cả điện Thái Hòa bùng nổ tiếng reo hò! Các đại thần Đại Càn mừng rỡ ôm lấy nhau. Một cuộc chiến tranh đẫm máu có thể cướp đi hàng vạn sinh mạng đã được dập tắt hoàn toàn... chỉ nhờ một ly trà sữa và vài miếng gà rán của Tô An An!
Lục Trác ngồi trên ngai vàng, nhìn Tô An An đang mỉm cười rạng rỡ giữa đại điện. Đôi mắt phượng của hắn đong đầy sự tự hào, ngưỡng mộ và một thứ tình cảm sâu đậm không thể giấu giếm được nữa.
Hắn đứng dậy, bước từng bước uy nghiêm xuống bậc thang ngai vàng, đi thẳng đến trước mặt Tô An An. Trước sự chứng kiến của toàn thể đại thần và sứ thần nước bạn, vị bạo quân lạnh lùng nổi tiếng tàn nhẫn đã nắm lấy bàn tay mềm mại của cô, cất giọng kiên định vang vọng khắp đại điện:
"Tô An An! Ngươi lập công lớn bảo vệ biên cương, cứu vớt vạn dân khỏi cảnh binh đao. Trẫm quyết định... bãi bỏ danh xưng Lãnh Cung Tổng Cản Sự!"
Tô An An giật mình: "Ơ? Bệ hạ tính quỵt lương thần thiếp à?"
Lục Trác bật cười — một tiếng cười ấm áp, sảng khoái làm tan chảy mọi băng giá. Hắn siết nhẹ tay cô, dõng dạc tuyên bố:
"Trẫm không quỵt lương. Trẫm muốn phong ngươi làm... HOÀNG HẬU duy nhất của Đại Càn! Toàn bộ Tử Cấm Thành này, kể cả trẫm, từ nay về sau... đều thuộc quyền 'chốt đơn' của một mình ngươi!"