Căn Penthouse của Kang Tae-jun nằm ở tầng năm mươi mốt — tầng cao nhất của tòa tháp cao cấp bậc nhất Hannam-dong, nơi có thể thu trọn toàn cảnh thành phố rực rỡ ánh đèn về đêm.
Nội thất bên trong được thiết kế theo phong cách tối giản sang trọng với các tông màu xám, đen và trắng chủ đạo.
Mọi thứ đều hoàn hảo, sạch sẽ đến mức tạo cảm giác lạnh lẽo như một căn phòng mẫu tại showroom chứ không phải nơi ở của con người.
Mật khẩu cửa vào là ngày sinh của Chae-won — một chi tiết nhỏ do đội ngũ luật sư cài đặt để tránh sự nghi ngờ nếu ông nội anh hay người của gia tộc đột xuất ghé thăm.
Tại đây, hai căn phòng ngủ nằm đối diện nhau qua một phòng khách rộng lớn có trần cao thông tầng.
Họ bắt đầu thiết lập một nhịp sống chung kỳ lạ nhưng nghiêm ngặt: không can thiệp vào cuộc sống riêng của nhau, tự chăm sóc bản thân và chỉ tương tác khi cần thiết lập các kịch bản đối phó với gia tộc.
Thế nhưng, cuộc sống thực tế không bao giờ diễn ra chính xác theo những dòng điều khoản khô khốc trên giấy tờ.
Một tuần sau khi dọn về sống chung, tập đoàn bước vào giai đoạn tái cấu trúc danh mục đầu tư và quyết toán ngân sách năm.
Chae-won phải làm việc liên tục mười sáu tiếng mỗi ngày để xử lý khối lượng dữ liệu khổng lồ.
Cơ thể vốn mỏng mảnh của cô bắt đầu biểu hiện sự kiệt sức do áp lực công việc cộng dồn với những thay đổi thời tiết thất thường khi mùa thu Seoul chuyển sang đông.
Mười hai giờ đêm, Chae-won ôm tập hồ sơ tài chính bước ra khỏi phòng làm việc riêng tại Penthouse.
Đầu cô đau nhức như có hàng ngàn mũi kim đâm vào thái dương, tầm nhìn mờ đi và bước chân loạng choạng không còn vững vàng.
Khi vừa bước qua đại sảnh để lấy một ly nước ấm, toàn bộ sức lực như rút cạn khiến mắt cô tối sầm lại.
Cô ngã gục xuống sàn đá cẩm thạch lạnh ngắt, tập tài liệu trên tay xô lệch văng tung tóe ra xung quanh.
Tiếng động lớn vang lên giữa không gian yên tĩnh của đêm muộn.
Cánh cửa phòng làm việc của Tae-jun lập tức bật mở.
Anh bước ra với chiếc áo sơ mi trắng đã tháo hai cúc cổ, tay áo xắn lên đến khuỷu tay, trên tay vẫn còn cầm chiếc bút máy.
Nhìn thấy Chae-won nằm bất tỉnh trên sàn nhà, gương mặt tái nhợt và đôi môi khô khốc, ánh mắt lạnh lùng vốn có của vị CFO lập tức biến mất, thay vào đó là sự hoảng hốt hiếm hoi mà chính anh cũng chưa từng trải qua.