Mặt trời dâng cao, chiếu những vệt nắng ấm áp qua khe rèm cửa khép hờ.
Cảm nhận được sự chuyển động nhẹ từ bàn tay nhỏ bé, Tae-jun giật mình tỉnh giấc.
Đôi mắt thẫm màu vốn luôn tỉnh táo của vị CFO trong giây đầu tiên có chút mơ màng, nhưng ngay lập tức khôi phục vẻ trầm tĩnh khi nhìn thấy Chae-won đã tỉnh táo, sắc mặt hồng hào trở lại.
Anh nhanh chóng buông bàn tay đang nắm chặt ra, hơi khựng lại một chút rồi đứng dậy, chỉnh lại cổ áo sơ mi đã nhăn.
"Cô thấy trong người thế nào rồi?" Tae-jun cất giọng trầm khàn vì thức đêm, cố gắng đưa bầu không khí trở về trạng thái điềm tĩnh thường ngày. "Nhiệt độ đã hạ về mức an toàn."
Chae-won ngồi dậy, chiếc chăn mềm trượt xuống ngang eo.
Cô nhìn người đàn ông trước mặt, trái tim vẫn còn đập lệch nhịp vì sự chăm sóc dịu dàng đêm qua.
"Tôi thấy khỏe hơn nhiều rồi... Cảm ơn CFO Kang. Đêm qua... đã làm phiền anh cả đêm."
"Không có gì. Cô là người hợp tác của tôi, nếu cô gục ngã lúc này sẽ ảnh hưởng đến lịch trình."
Tae-jun quay lưng về phía cửa, cất giọng thản nhiên như muốn che giấu sự bối rối rất khó phát hiện:
"Nghỉ ngơi nốt hôm nay đi. Tối mai chúng ta phải về dinh thự họ Kang tham dự tiệc gia tộc. Đừng để lộ dáng vẻ bệnh tật trước mặt ông nội."
Chủ tịch Kang, người đứng đầu gia tộc với ánh mắt sắc lẹm dù đã ngoài tám mươi, ngồi ở vị trí cao nhất.
Bên cạnh ông là những người cô, người chú luôn chực chờ sơ hở để tranh giành quyền thừa kế.
"Tae-jun, đây là người phụ nữ cháu chọn sao?"
Chủ tịch Kang cất giọng trầm uy nghiêm, đôi mắt già đời xoáy sâu vào Chae-won.
"Một chuyên viên phân tích cấp thấp trong công ty? Gia tộc Kang chưa từng có tiền lệ đón nhận một con dâu không có nền tảng gia thế tương xứng."
Bầu không khí trong đại sảnh lập tức đông cứng lại.
Người cô thứ hai của Tae-jun nhếch môi cười khẩy, chuẩn bị buông lời mỉa mai.
Thế nhưng, trước khi bất kỳ ai kịp lên tiếng, Tae-jun đã siết nhẹ bàn tay Chae-won, bước lên nửa bước, che chắn cho cô bằng bờ vai rộng lớn của mình.
"Báo cáo ông nội, Chae-won không phải là một sự lựa chọn bốc đồng."
Giọng nói của Tae-jun vang lên đĩnh đạc, mang theo sự kiêu hãnh và uy quyền tuyệt đối.
"Cô ấy là người đã giúp cháu hoàn thành bản đánh giá rủi ro xuất sắc nhất quý vừa qua, cứu tập đoàn khỏi khoản lỗ hàng trăm tỷ won. Năng lực, sự cẩn trọng và lòng trung thành của cô ấy vượt xa những cuộc hôn nhân thương mại rỗng tuếch mà các chú các cô muốn sắp đặt cho cháu."
Anh quay sang nhìn Chae-won, ánh mắt lạnh lùng thường ngày đột nhiên biến biến thành một khoảng trời nhuốm màu si mê chân thành đến mức hoàn hảo:
"Quan trọng nhất, cô ấy là người duy nhất khiến cháu muốn trở về nhà sau những giờ làm việc mệt mỏi. Nếu không phải là Yoo Chae-won, cháu sẽ không kết hôn với bất kỳ ai khác."
Lời khẳng định đanh thép của Tae-jun khiến toàn bộ đại sảnh chìm vào câm nín.
Chae-won đứng bên cạnh, lồng ngực phập phồng dữ dội.
Cô biết đây chỉ là những lời thoại nằm trong kịch bản để qua mắt gia tộc, nhưng sự kiên định trong ánh mắt anh, hơi ấm từ bàn tay anh đang nắm chặt tay cô lại chân thực đến mức làm tâm trí cô hoàn toàn chao đảo.
Chủ tịch Kang im lặng nhìn hai người một lúc lâu, rồi bất ngờ gậy chống gõ nhẹ xuống sàn đá, một nụ cười ẩn ý xuất hiện trên gương mặt nghiêm nghị:
"Được lắm. Ánh mắt của cháu giống hệt ta năm đó. Tháng sau, hãy mang cháu cố về gặp ta."