Sau bữa tiệc gia tộc thành công ngoài mong đợi, vị thế của Tae-jun trong tập đoàn càng trở nên vững chắc.
Tuy nhiên, áp lực công việc cũng theo đó mà tăng lên gấp bội khi dự án sáp nhập ngân hàng quốc tế bước vào giai đoạn nước rút.
Trong suốt một tháng tiếp theo, căn Penthouse ở Hannam-dong trở thành một "văn phòng tăng ca thu nhỏ".
Cứ sau sáu giờ chiều, khi các đồng nghiệp ở tầng ba mươi hai đã ra về, Chae-won lại lặng lẽ đi thang máy riêng lên tầng năm mươi bốn để cùng Tae-jun xử lý các tập hồ sơ bảo mật.
Một đêm giữa tuần, đồng hồ điểm hai giờ sáng.
Căn phòng làm việc rộng lớn chỉ còn lại tiếng mưa phùn đập nhẹ vào cửa kính và tiếng lạch cạch đều đặn từ bàn phím của Chae-won.
Tae-jun ngồi ở bàn đối diện, áo sơ mi đã xắn tay, cà vạt nới lỏng, gương mặt mệt mỏi nhưng đôi mắt vẫn tập trung cao độ vào bản kế hoạch tài chính.
"CFO Kang, đây là bản tổng hợp dòng tiền cuối cùng."
Chae-won bế một ly trà hoa cúc ấm đặt lên bàn làm việc của anh, dịu dàng cất giọng:
"Anh đã làm việc liên tục mười bốn tiếng rồi. Hãy uống chút trà ấm và nghỉ ngơi đi ạ."
Tae-jun dừng gõ phím, nhìn ly trà nghi ngút khói rồi ngẩng đầu nhìn cô.
Dưới ánh đèn vàng dịu nhẹ của phòng làm việc, gương mặt Chae-won hiện lên vẻ thanh tú, dịu dàng nhưng đôi mắt đã hằn lên những vệt mệt mỏi vì đồng hành cùng anh suốt những đêm qua.
"Cô cũng chưa nghỉ mà." Tae-jun cầm lấy ly trà, hơi ấm từ tách sứ lan tỏa vào lòng bàn tay.
"Tại tiệc gia tộc hôm đó..." Giọng Tae-jun trầm xuống, mang theo một tần số quyến rũ kỳ lạ.
"Những lời tôi nói với ông nội... cô có nghĩ đó hoàn toàn là kịch bản không?"
Trái tim Chae-won nín đập trong một giây.
Hơi thở cô trở nên dồn dập, hai tay siết chặt vạt áo lụa.
Khoảng cách giữa hai người lúc này quá gần, gần đến mức cô có thể nghe thấy nhịp đập đều đặn từ lồng ngực anh và mùi hương gỗ tuyết tùng quen thuộc đang bao bọc lấy không gian.
"CFO... Ý anh là sao ạ?" Cô run run hỏi, không dám tin vào suy đoán đang bùng lên trong đầu mình.
Tae-jun không trả lời ngay. Anh đưa bàn tay thon dài ra, nhẹ nhàng chạm vào lọn tóc xõa bên tai cô, ngón tay lướt qua gò má đang nóng bừng của Chae-won.
Cử chỉ thân mật này hoàn toàn vượt xa mọi quy tắc trong bản hợp đồng mười bốn trang mà họ đã ký.
"Điều khoản số 3: Tuyệt đối không phát sinh tình cảm thực sự..."
Tae-jun khẽ thì thầm, nụ cười ma mị và chiều chuộng xuất hiện trên bờ môi sắc sảo.
"Hình như... tôi là người đầu tiên vi phạm bản hợp đồng này rồi, Chae-won."
Trước khi Chae-won kịp phản ứng với lời thú nhận chấn động ấy, tiếng chuông điện thoại bảo mật trên bàn của Tae-jun đột ngột vang lên dồn dập, phá tan không gian tĩnh lặng đầy tình ý.
Tae-jun khựng lại, ánh mắt tiếc nuối lướt qua đôi môi hơi mở của cô rồi cầm điện thoại lên nghe.
Chỉ sau ba giây, sắc mặt anh lập tức trở nên lạnh băng:
"Cái gì? Bản thiết kế tài chính của dự án sáp nhập bị rò rỉ ra bên ngoài?"
Tae-jun bật đứng dậy, thần thái người lãnh đạo tối cao lập tức quay trở lại.
Anh nhìn Chae-won với ánh mắt phức tạp:
"Sở Cảnh sát và Ban Bảo mật vừa thông báo... người cuối cùng đăng nhập vào hệ thống dữ liệu bảo mật bằng tài khoản cấp cao đêm nay... là từ máy tính của cô, Chae-won."
Chae-won bàng hoàng đứng bật dậy, gương mặt cắt không còn một giọt máu: "Cái gì... Không thể nào! Tôi không hề làm việc đó!"
Bão tố mới vừa chỉ bắt đầu rình rập ngay trước cửa căn hộ của họ.