Ngay khi những âm tiết Phạn thuận đầu tiên vang lên từ cổ họng Narak, một hiện tượng tâm linh vô tiền khoáng hậu đã bùng nổ bên dưới tầng hầm bọc thép.
Dòng máu tươi chảy ra từ lòng bàn tay Narak — lúc này không còn chứa đựng một chút oán hận hay căm thù nào, mà đong đầy sự tự nguyện hy sinh, lòng vị tha và ước muốn bảo vệ người khác — chạm vào tâm chiếc bàn tròn gỗ mun liền phát ra những tiếng *xèo xèo* mãnh liệt.
Máu của cô không bị biến thành màu đen ma quái như trước, mà bùng cháy lên thành một luồng ánh sáng màu vàng kim rực rỡ, tinh khiết tựa như ánh mặt trời buổi bình minh. Dòng ánh sáng vàng kim đó lan tỏa đến đâu, thứ chất lỏng màu đen quánh thối rữa trên 13 chiếc đĩa đồng cổ bị thiêu rụi và bốc hơi ngay lập tức đến đó.
"KHÔNG! MÀY ĐÃ LÀM GÌ?!"
Cô Mathilda gào lên một tiếng xé lòng. Năm Thầy tà bị chiếm xác điên cuồng lao về phía Narak để chặt đứt cánh tay cô, ngăn cản bài cúng. Thế nhưng, ngay khi chúng bước vào phạm vi quầng sáng vàng kim phát ra từ người Narak, làn da trên cơ thể các giáo viên bắt đầu phồng rộp, bốc khói đen nghi ngút như thể bị dội axit đậm đặc. Chúng bị một tường năng lượng tâm linh vô hình đẩy ngược ra ngoài, không thể tiến lại gần Narak dù chỉ một phân.
"Om... Namo... Tasa..."
Narak tiếp tục đọc, giọng cô mỗi lúc một đanh thép, vang vọng xuyên qua các lớp đất đá, vang lên tận sân trường bên trên. Cơn đau dữ dội từ vết rạch sâu trong lòng bàn tay khiến toàn thân cô giật run rẩy, máu chảy ra mỗi lúc một nhiều nhuộm đỏ cả chiếc bàn gỗ mun. Tầm nhìn của Narak bắt đầu nhạt nhòa, đầu óc cô choáng váng vì mất máu cấp tính. Thế nhưng, ngọn lửa vàng kim bùng phát từ bàn tay cô lại càng lúc càng rực rỡ, chiếu sáng toàn bộ căn hầm tăm tối.
Tám bóng đen ma quái của tám Thầy tà chưa kịp thức tỉnh gào thét trong sự tuyệt vọng và đau đớn tột cùng. Từ dưới nền đá của căn hầm, hàng ngàn sợi xích ấn ma thuật được đúc bằng ánh sáng Phật giáo cổ xưa đột ngột đâm lên. Chúng quấn chặt lấy tám bóng đen, siết mạnh khiến những tiếng gào khóc ma quái vang lên chát chúa. Những sợi xích ánh sáng kéo giật tám bóng đen trở lại lòng đất sâu, bị đè nén bởi sức mạnh của bài kinh tha thứ.
*RẮC... RẮC... RẦM!*
Tòa nhà hiệu bộ cũ cùng tầng hầm bọc thép — nơi ẩn chứa những ký ức đen tối — đã bị san phẳng hoàn toàn. Tại vị trí đó, nhà trường đã cho xây dựng một khu vườn hoa hướng dương rộng lớn, ngập tràn ánh nắng mặt trời và tiếng chim hót mỗi buổi sáng.
Sáu tháng sau.
Narak đứng trước khu vườn hoa hướng dương đang bừng nở rực rỡ. Cơn gió xuân mát rượi thổi qua làm tung bay mái tóc đen dài và tà áo đồng phục trắng tinh khôi của cô. Mew bước lại gần, trao cho Narak một ly trà ấm, cả hai cùng mỉm cười nhìn những vệt nắng vàng ươm chiếu xuống từng cánh hoa.
Narak đưa bàn tay trái lên ngắm nhìn. Dọc theo lòng bàn tay cô là một vết sẹo dài màu hồng mờ — dấu vết vĩnh viễn của đêm mưa bão thảm khốc đó. Thế nhưng, vết sẹo ấy không còn là biểu tượng của sự đau đớn hay oán hận nữa. Nó là lời nhắc nhở vĩnh viễn về ranh giới mong manh giữa sự căm hờn và lòng vị tha.
Narak hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự sống đang cuộn trào trong từng nhịp đập của con tim. Cô biết rằng, những bóng ma của quá khứ và tà thuật cổ xưa sẽ không bao giờ có thể làm tổn thương cô hay ngôi trường này được nữa. Bởi vì cô đã tìm thấy ánh sáng chân chính để xua tan mọi bóng tối — ánh sáng của sự tha thức và lòng dũng cảm từ chính tâm hồn mình.
---
**– HẾT TRUYỆN –**