"Súc sinh! Ngươi dám phá hoại cơ nghiệp ngàn năm của Bành Gia ta!"
Một tiếng gầm vang vọng từ lòng đất. Tầng sâu Huyết Đan Lâu hoàn toàn nổ tung, một bóng đen gầy gộc như bộ xương khô lao lên không trung, mang theo uy áp Kim Đan Đỉnh Phong cuồng bạo.
Đó chính là Lão Tổ Bành Gia – Bành Bách Kỷ! Lão cưỡng chế xuất quan, gương mặt tràn ngập tử khí và sự điên cuồng.
"Bành Cảnh! Mi chỉ là một cái Dược Lô do ta nuôi dưỡng! Hôm nay ta sẽ hút sạch linh căn của mi để nối lại thọ nguyên!" Bành Bách Kỷ gầm lên, hai tay hóa thành đôi trảo quỷ khổng lồ chụp xuống đầu Bành Cảnh.
Áp lực từ Kim Đan Đỉnh Phong khiến mặt đất dưới chân Bành Cảnh nứt rạn.
Thế nhưng, Bành Cảnh đứng giữa trận xông gió lớn lại bật cười điên dại. Hắn không hề né tránh, mà chủ động mở rộng toàn bộ kinh mạch, chào đón đôi trảo quỷ của Lão Tổ cắm thẳng vào lồng ngực mình!
"Phập!"
Móng tay đen ngụm của Lão Tổ đâm xuyên qua thịt xương Bành Cảnh, máu tươi bắn tung tóe. Bành Bách Kỷ mừng rỡ: "Ngu muội! Mi tự tìm cái chết!"
Lão bắt đầu điên cuồng hút lấy linh lực trong người Bành Cảnh.
Mặt trời lặn xuống ở phía tây, nhuộm đỏ một vùng trời Thanh Châu.
Bành Cảnh siết chặt nắm tay, ngẩng đầu nhìn về phía dải núi Chư Thiên mênh mông vô tận trước mặt. Trả thù xong Bành Gia chỉ là sự khởi đầu. Trên con đường tu tiên tàn nhẫn, dơ bẩn này, hắn – kẻ bước ra từ đáy lò đan – sẽ dùng sự tàn nhẫn và Ma Đạo của mình để nghiền nát mọi trật tự giả tạo của thế gian!