"Người nguy hiểm nhất từ trước tới giờ... chính là bà ấy."
Tôi nhìn chằm chằm vào dòng tin nhắn trên màn hình.
Bên trái là điện thoại.
Bên phải là bà Hạnh.
Không khí trong căn hộ trở nên ngột ngạt đến khó thở.
Nếu là vài ngày trước, có lẽ tôi sẽ tin Minh ngay lập tức.
Nhưng bây giờ mọi thứ đã khác.
Quá nhiều bí mật.
Quá nhiều lời nói trái ngược nhau.
Tôi không còn biết ai đang nói thật.
---
"Con trai mẹ gửi à?"
Bà Hạnh hỏi.
Tôi gật đầu.
Bà không yêu cầu xem tin nhắn.
Cũng không giải thích.
Chỉ ngồi lặng yên.
Sự bình tĩnh ấy khiến tôi càng khó đoán.
---
Điện thoại rung lần nữa.
Là Minh gọi.
Tôi do dự vài giây rồi bắt máy.
Đầu dây bên kia vang lên giọng nói quen thuộc.
"Linh."
"Em đang ở đâu?"
Tôi không trả lời ngay.
"Anh muốn gặp em."
"Tối nay."
"Có được không?"
---
Giọng Minh nghe rất mệt mỏi.
Không giống người đang nổi giận.
Cũng không giống người chuẩn bị bỏ trốn.
Chỉ giống một người đang cố giữ bình tĩnh.
---
"Anh biết em đang ở với mẹ."
Anh nói tiếp.
"Tới gặp anh."
"Anh sẽ giải thích tất cả."
---
Tôi im lặng.
Trong đầu hiện lên lời cảnh báo của bà Hạnh.
Hiện lên những bức ảnh.
Hiện lên những tài khoản ngân hàng.
Hiện lên người thám tử.
---
"Em sẽ suy nghĩ."
Tôi đáp.
Rồi cúp máy.
---
Bà Hạnh nhìn tôi.
"Nó hẹn gặp con?"
"Dạ."
"Con muốn đi không?"
Tôi ngạc nhiên.
Tôi nghĩ bà sẽ ngăn cản.
Nhưng không.
---
"Nếu muốn biết sự thật."
Bà nói.
"Con phải nghe từ cả hai phía."
---
Tôi nhìn người phụ nữ trước mặt.
Lần đầu tiên nhận ra bà chưa từng ép tôi tin mình.
Bà chỉ đưa ra những gì bà biết.
Còn lựa chọn luôn là của tôi.
---
Tám giờ tối.
Tôi tới điểm hẹn.
Một quán cà phê nằm bên bờ sông.
Khách không nhiều.
Minh đã ngồi ở đó từ trước.
Khi nhìn thấy tôi.
Anh lập tức đứng dậy.
---
Chỉ trong vài ngày.
Anh gầy đi thấy rõ.
Quầng thâm dưới mắt hiện rõ.
Bộ vest vốn luôn chỉnh tề giờ cũng nhăn nhúm.
---
"Em đến rồi."
Anh khẽ nói.
Tôi ngồi xuống đối diện.
Khoảng cách chỉ một chiếc bàn.
Nhưng cảm giác xa hơn bất kỳ lúc nào.
---
"Anh muốn giải thích gì?"
Tôi hỏi thẳng.
---
Minh nhìn tôi.
Rồi cười buồn.
"Em tin mẹ anh rồi phải không?"
"Tôi chỉ muốn biết sự thật."
---
Anh cúi đầu.
Hai bàn tay đan vào nhau.
Rất lâu sau mới lên tiếng.
"Anh không phủ nhận."
---
Tim tôi chợt lạnh đi.
---
"Những tài khoản đó là thật."
"Những khoản tiền đó cũng là thật."
---
Tôi siết chặt chiếc cốc trên tay.
---
"Nhưng anh không tham gia rửa tiền."
Anh nói.
"Anh đang điều tra họ."
---
Tôi ngẩng lên.
Không hiểu nổi.
---
"Ba năm trước."
"Anh phát hiện một nhóm người lợi dụng công ty để chuyển tiền bất hợp pháp."
"Ban đầu anh định báo cảnh sát."
"Nhưng càng điều tra càng phát hiện nhiều người liên quan."
---
Anh hít sâu.
---
"Có cả đối tác."
"Có cả cổ đông."
"Thậm chí có người trong cơ quan quản lý."
---
Tôi nhìn anh.
Không biết nên tin hay không.
---
"Nếu báo động quá sớm."
"Mọi bằng chứng sẽ biến mất."
"Vì vậy anh âm thầm thu thập tài liệu."
---
"Vậy tên tôi thì sao?"
Tôi cắt ngang.
Giọng bắt đầu run lên.
"Anh giải thích thế nào về chuyện dùng tên tôi?"
---
Minh khựng lại.
Đó là lần đầu tiên trong cuộc nói chuyện anh thực sự lúng túng.
---
"Anh xin lỗi."
---
Chỉ bốn chữ.
Nhưng đủ khiến tôi đau lòng.
---
"Anh dùng tên em để mở một tài khoản trung gian."
"Nhưng trong tài khoản đó không có giao dịch bất hợp pháp."
"Anh làm vậy vì không muốn họ nghi ngờ."
---
"Anh có biết đó là phạm pháp không?"
Tôi bật dậy.
---
Những người xung quanh bắt đầu nhìn sang.
---
"Tôi tin anh."
"Tôi ký mọi giấy tờ mà không đọc."
"Và anh biến tôi thành người chịu trách nhiệm nếu mọi thứ xảy ra?"
---
Minh không phản bác.
Bởi anh biết tôi nói đúng.
---
Rất lâu sau.
Anh mới khẽ nói:
"Anh chỉ muốn bảo vệ em."
---
Tôi bật cười.
Một tiếng cười đầy cay đắng.
---
"Bảo vệ?"
"Hay lợi dụng?"
---
Minh không trả lời được.
---
Đúng lúc ấy.
Một giọng nói vang lên phía sau.
"Cuối cùng con cũng chịu thừa nhận."
---
Tôi quay lại.
Bà Hạnh đang đứng đó.
---
Tôi không biết bà tới từ lúc nào.
Nhưng ánh mắt bà lúc này không còn sự mệt mỏi.
Chỉ còn sự thất vọng.
"Mẹ theo dõi con?"
Minh hỏi.
"Không."
Bà đáp.
"Mẹ chỉ biết con sẽ tới đây."
Hai mẹ con nhìn nhau.
Không ai chịu nhường ai.
Lần đầu tiên tôi cảm nhận rõ khoảng cách giữa họ.
Đó không chỉ là bất đồng.
Mà là một vết nứt kéo dài nhiều năm.
---
"Mẹ chưa bao giờ tin con."
Minh nói.
---
Bà Hạnh cười nhạt.
---
"Mẹ từng tin."
"Cho tới khi con bắt đầu nói dối."
"Con làm tất cả vì công ty."
"Không."
Bà lắc đầu.
"Con làm vì lòng kiêu ngạo."
Minh đứng bật dậy.
"Mẹ hiểu gì chứ?"
"Ba mất sớm."
"Con phải gánh cả công ty."
"Con phải giải quyết mọi thứ."
"Và vì thế nên con nghĩ mình có quyền quyết định thay người khác?"
Bà Hạnh hỏi.
Không gian chìm vào im lặng.
"Tên của Linh."
"Con dùng."
"Cuộc đời của nó."
"Con cũng đem ra đánh cược."
Giọng bà không lớn.
Nhưng từng câu đều sắc như dao.
Minh không phản bác được nữa.
Lần đầu tiên kể từ khi quen anh.
Tôi thấy anh cúi đầu.
Giống như một đứa trẻ phạm lỗi.
Một lúc lâu sau.
Anh quay sang nhìn tôi.
Ánh mắt đỏ hoe.
"Anh xin lỗi."
Lần này tôi biết.
Đó là lời xin lỗi thật lòng.
"Anh chưa từng muốn làm hại em."
"Nhưng anh đã quá tự tin."
"Anh nghĩ mình có thể kiểm soát mọi thứ."
Tôi lặng người.
Bởi sâu trong lòng.
Tôi biết anh nói thật.
Nhưng có những sai lầm.
Không phải cứ xin lỗi là có thể xóa bỏ.
Một tuần sau.
Theo những tài liệu mà Minh giao nộp.
Cơ quan chức năng mở cuộc điều tra chính thức.
Nhiều người bị bắt.
Một đường dây rửa tiền lớn bị triệt phá.
Tên tôi được loại khỏi toàn bộ hồ sơ liên quan.
---
Mọi chuyện cuối cùng cũng khép lại.
---
Ba tháng sau.
Tôi chuyển sang công việc mới.
Cuộc sống dần ổn định.
---
Tôi và Minh ly thân.
Không ai nhắc tới chuyện ly hôn.
Nhưng cũng không ai nhắc tới chuyện quay lại.
Cả hai đều cần thời gian.
---
Một chiều cuối thu.
Tôi nhận được cuộc gọi từ bà Hạnh.
"Linh."
"Rảnh không?"
"Dạ có."
"Về nhà ăn cơm."
Tôi mỉm cười.
Khi bước vào căn nhà quen thuộc.
Bà đang đứng trong bếp.
Vẫn dáng vẻ nghiêm nghị ấy.
Vẫn giọng nói khô khan ấy.
Nhưng lần này.
Tôi không còn thấy xa cách nữa.
Bữa cơm hôm ấy rất đơn giản.
Chỉ có ba người.
Tôi.
Bà.
Và bố chồng.
Ăn gần xong.
Bà bất ngờ đặt vào tay tôi một chiếc hộp nhỏ.
"Tặng con."
Tôi mở ra.
Bên trong là chiếc vòng ngọc mà bà luôn đeo suốt nhiều năm.
"Mẹ..."
"Nhận đi."
Bà nói.
"Đừng để mẹ phải nói lần thứ hai."
Tôi bật cười.
Nước mắt lại bất giác rơi xuống.
Có những người không biết cách yêu thương.
Họ không nói những lời ngọt ngào.
Không ôm bạn.
Không thể hiện cảm xúc.
Nhưng khi giông bão kéo đến.
Chính họ là người đứng chắn phía trước.
Ngày đầu tiên tôi bước vào gia đình này.
Tôi nghĩ mẹ chồng là người ghét mình nhất.
Không ngờ nhiều năm sau.
Người liều lĩnh nhất để bảo vệ tôi.
Cũng chính là bà.