Màn đêm buông xuống, thành phố chìm vào không gian yên ĩnh của những ánh đèn neon xa hoa. Trong phòng ngủ chính, Nhuyễn Nhuyễn đang nằm ngủ ở giữa chiếc giường cỡ lớn, cơ thể nhỏ bé lọt thỏm giữa những lớp chăn gối lụa mềm mại. Lục Tư Thừa sau khi xử lý xong công việc liền lên giường, anh nằm nghiêng người, một tay gối sau đầu, ánh mắt thâm trầm dịu dàng nhìn chùm lông nhỏ đang thở phập phồng bên cạnh.
Anh vươn tay, những ngón tay thon dài thô ráp chậm rãi lùa vào lớp lông mượt mà của Nhuyễn Nhuyễn, nhẹ nhàng gãi đúng điểm ngứa ở sau tai và dưới cằm cậu. Sự chăm sóc tinh tế này luôn khiến Nhuyễn Nhuyễn cảm thấy vô cùng an tâm. Trong cơn mơ màng, cậu khẽ phát ra tiếng gừ gừ lười biếng, chiếc đầu nhỏ ra sức dụi vào lòng bàn tay nóng hổi của anh, vô thức tìm kiếm thêm sự che chở.
Nhưng điều mà cả Lục Tư Thừa lẫn Tô Nhuyễn Nhuyễn đều không ngờ tới, chính là linh hồn của cậu đang dần hòa hợp với thân xác này, tạo ra một cơ chế biến hình kỳ lạ khi cơ thể nhận được sự kích thích xúc giác tột đỉnh từ người đàn ông quyền lực. Khi bàn tay Lục Tư Thừa miết nhẹ qua vùng thắt lưng nhỏ xíu của chú mèo, một luồng điện ấm áp bỗng chốc chạy dọc khắp cơ thể Nhuyễn Nhuyễn.
Tô Nhuyễn Nhuyễn trong cơn mê không hề biết bí mật của mình đã lộ, cậu chỉ cảm thấy lồng ngực này quá đỗi ấm áp và an toàn, liền khẽ rên rỉ một tiếng nhừa nhựa, vòng tay ôm anh càng thêm chặt, chìm sâu vào giấc ngủ bình yên nhất sau bao năm tháng chịu đựng giông bão cuộc đời.