
Mùa nước nổi năm ấy về miền Tây sớm hơn thường lệ. Dòng nước đỏ ngầu phù sa từ thượng nguồn cuồn cuộn đổ xuống, nuốt chửng những bãi bồi ven sông và biến hàng ngàn hecta vườn cây ăn trái thành những biển nước mênh mông. Giữa khung cảnh nước non hỗn độn ấy, Cồn Ma—một cồn cát cô lập nằm chơ vơ giữa hạ lưu sông Tiền—lại càng trở nên quạnh quẽ và ám ảnh hơn bao giờ hết. Tên gọi "Cồn Ma" không phải do người ta đặt vu vơ, mà bởi từ mấy đời nay, nơi đây vốn nổi tiếng với những lời đồn thổi về các linh hồn phiêu bạt không nơi nương náu, bị cuốn trôi theo những trận xoáy nước tử thần.
Đêm hôm đó, sương mù dày đặc buông xuống mặt sông, đặc quánh đến mức ánh đèn dầu từ các ghe xuồng neo đậu gần đó chỉ đủ tạo ra những đốm sáng mờ ảo như ma trơi.
Khoảng hai giờ sáng, lão Tư Lắm—một chài lưới già nua đã bám trụ nửa đời người bên mép nước Cồn Ma đang lúi húi thu lại mẻ lưới cuối ngày thì bỗng nghe thấy một âm thanh kỳ lạ vọng lên từ phía vành đai sương mù.
Cốc... cốc... cốc...
Tiếng động không lớn, nhưng đanh gọn, đều đặn đến gai người, vang vọng giữa không gian tĩnh mịch của màn đêm và tiếng nước chảy rì rào. Lão Tư khựng tay lại, ngước đôi mắt đục mờ nhìn ra khoảng không đen nghịt trước mặt. Trên dòng sông này, người ta kỵ nhất là nghe tiếng động lạ vào giờ Tý, bởi đó thường là điềm báo của những vong hồn chết đuối đang tìm cách réo gọi người thay thế.
Nhưng tiếng mõ không di chuyển theo hướng của sóng nước tự nhiên. Nó tiến thẳng về phía bè cá của lão.
Lão Tư run rẩy chộp lấy ngọn đèn bão, giơ cao lên đầu để soi rọi. Khi lớp sương mù bị ánh sáng vàng vọt xé toạc một khoảng nhỏ, một chiếc xuồng ba lá cũ kỹ, sơn màu vỏ trấu đã bong tróc từng mảng, lặng lẽ trôi dạt vào mạn bè.
Trên chiếc xuồng không có một bóng người chèo chống. Chỉ có một cái xác người đàn ông trung niên nằm co quắp ở khoang giữa, mặt ngửa lên bầu trời tối đen. Điều khiến lão Tư suýt đánh rơi ngọn đèn xuống nước chính là đôi tay của cái xác: hai bàn tay cứng đờ vì chết trôi đang ôm khư khư trước ngực một chiếc mõ gỗ sơn son thếp vàng đã bạc màu. Và chính chiếc mõ ấy, dù không có ai gõ, vẫn phát ra tiếng đanh gọn đều đặn: Cốc... cốc... cốc... theo từng nhịp lắc lư nhẹ của con sóng nhỏ.
Tiếng thét kinh hoàng của lão Tư Lắm đã xé toạc sự tĩnh lặng của đêm khuya, đánh thức cả một khúc sông Cồn Ma.
Sáng hôm sau, khi ánh nắng vàng nhạt vừa xuyên qua lớp sương sớm, chiếc xuồng và thi thể nạn nhân đã được kéo lên bến sông trước đình làng. Xung quanh, hàng chục người dân hiếu kỳ đứng tụ tập đông nghịt, bàn tán xôn xao, ánh mắt đầy vẻ sợ hãi và kiêng dè.
"Trời ơi, đó là ông Hai Hùng, chủ vựa cá lớn nhất vùng này mà!" một người thốt lên khi nhận ra khuôn mặt biến dạng vì ngâm nước của nạn nhân.
"Chết kiểu này là bị ma dắt rồi! Hồi xưa ông Hai Hùng chiếm đoạt bè cá của người ta, chắc là hồn ma mấy đời trước bắt về nộp mạng cho 'mộ quỷ' dưới đáy sông Tiền rồi đây!" một bà lão buôn bán lẩm bẩm, tay liên tục niệm Phật, ánh mắt nhìn chiếc mõ gỗ đặt cạnh thi thể như nhìn thấy một vật thể tà ác.
Giữa lúc đám đông đang nhao lên vì những lời đồn đại mê tín dị đoan, một chiếc cano cao tốc của cảnh sát sướt qua mặt nước, tạt những bọt sóng trắng xóa rồi cập bến. Trung úy Minh Khôi bước lên bờ. Anh mặc bộ đồ tuần tra giản dị, mái tóc cắt ngắn gọn gàng, ánh mắt sắc sảo và điềm tĩnh đảo một vòng quan sát hiện trường.
Minh Khôi năm nay vừa tròn ba mươi, là một sĩ quan hình sự được điều động từ thành phố về vùng sông nước này công tác. Không giống như những người dân địa phương dễ bị chi phối bởi lời nguyền hay truyền thuyết dân gian, Khôi nhìn mọi thứ qua lăng kính của logic và bằng chứng thực tế.
Anh bước tới gần thi thể ông Hai Hùng. Khám nghiệm sơ bộ ban đầu cho thấy nạn nhân tử vong do ngạt nước, trên người không có vết thương tích do dao kiếm hay vật nhọn gây ra. Tuy nhiên, điều làm Khôi chú ý không phải là nguyên nhân chết đuối, mà là chi tiết chiếc mõ gỗ.
Khôi cúi xuống, cẩn thận nhấc chiếc mõ gỗ lên xem xét dưới ánh sáng ban ngày. Chiếc mõ không có gì đặc biệt ngoài một cơ cấu cơ học thô sơ được giấu khéo léo bên trong: một đoạn lò xo kim loại nhỏ đã rỉ sét và một hòn bi chì gắn với sợi dây cước mỏng. Khi con xuồng trôi dạt theo dòng nước, độ chòng chành của sóng đã kéo sợi dây cước, khiến hòn bi va đập vào thành mõ tạo ra âm thanh cốc cốc đều đặn mà lão Tư Lắm đã nghe thấy trong đêm.
"Đây không phải là tiếng kêu cứu của ma quỷ," Minh Khôi đứng thẳng dậy, cất giọng trầm ấm nhưng đủ rõ để đám đông xung quanh nghe thấy. "Đây là một thông điệp được tính toán thủ công rất tỉ mỉ."
Trưởng thôn địa phương—một ông già có uy tín trong vùng tên là ông Sáu Đạt vội vàng chen qua đám đông, gương mặt lộ rõ vẻ không hài lòng trước thái độ bình thản của viên trung úy trẻ.
"Cậu cảnh sát mới chuyển về đây đừng có mà ăn nói xằng bậy," ông Sáu Đạt nhíu mày nhắc nhở, giọng đượm vẻ cảnh cáo. "Cồn Ma này có luật của Cồn Ma. Dòng sông Tiền khúc này nước sâu mười mấy thước, bao nhiêu đời nay người ta cúng kiếng mới yên thân. Chuyện ông Hai Hùng chết trôi cùng chiếc mõ quỷ là lời cảnh báo cho ai dám mạo phạm thần linh. Cậu đừng có mà lội ngược dòng mà chuốc họa vào thân."
Minh Khôi quay sang nhìn ông Sáu Đạt, khóe môi hơi nhếch lên một nụ cười nhạt không chút sợ hãi. Anh tháo chiếc găng tay cao su, bước lại gần vị trưởng thôn, giọng nói đầy kiên quyết: "Thưa ông Sáu, tôi không quản lý chuyện thần linh hay ma quỷ. Trách nhiệm của tôi là tìm ra kẻ nào đã đẩy ông Hai Hùng xuống sông và cố tình cài đặt chiếc mõ này để che đậy một vụ án mạng."
Không khí xung quanh bỗng chốc chìm xuống trong sự im lặng nặng nề. Ánh mắt của những người dân nhìn Khôi không chỉ còn là sự hiếu kỳ, mà bắt đầu mang theo một sự e dè, thù địch ngầm.
Minh Khôi không quan tâm đến những cái nhìn đó. Anh quay lưng lại, ra lệnh cho tổ khám nghiệm hiện trường phong tỏa chiếc xuồng và thu giữ toàn bộ vật chứng. Trực giác của một trinh sát dày dặn kinh nghiệm mách bảo cho anh rằng, cái chết của ông Hai Hùng chỉ là phát súng mở màn cho một bí mật khủng khiếp hơn nhiều đang bị chôn giấu dưới lớp bùn đỏ quánh của dòng sông Tiền này. Và để giải mã nó, anh buộc phải dấn thân vào một cuộc đấu trí không khoan nhượng với những con người đang che giấu tội ác đằng sau vỏ bọc bình yên giả tạo của làng chài.