Buổi trưa trên Cồn Ma oi bức đến ngột ngạt. Hơi nước từ dòng sông Tiền bốc lên quyện với mùi tanh nồng của cá tôm và bùn non tạo thành một thứ bầu không khí đặc quánh, bám dính vào da thịt. Tại hiên sau của ngôi nhà ngói năm gian—cũng là trụ sở tạm thời của tổ công tác—Minh Khôi đang ngồi lật giở từng trang hồ sơ điều tra sơ bộ về nạn nhân.
Ông Hai Hùng, tên thật là Nguyễn Văn Hùng, năm nay năm mươi tuổi, được xem là một trong những thương hồ có máu mặt nhất khu vực hạ lưu sông Tiền. Dưới quyền quản lý của ông ta là một hệ thống bè nuôi cá tra quy mô lớn, vài chiếc sà lan chở vật liệu xây dựng và mạng lưới buôn bán tôm cá đi khắp các tỉnh miền Tây. Một kẻ có thế lực, giàu có và quen giao du rộng rãi như vậy lại chết một cách thảm hại trên chiếc xuồng ba lá cũ kỹ với chiếc mõ gỗ tự động. Chắc chắn đây không phải là một vụ tai nạn ngẫu nhiên hay một mâu thuẫn bộc phát ngoài chợ cá.
"Trung úy, tôi vừa đi một vòng qua khu vực bến đò và các bè cá về," trinh sát viên trẻ tuổi tên Nam bước vào, đặt lên bàn một ly nước dừa tươi mát lạnh rồi kéo ghế ngồi đối diện. Gương mặt Nam lộ rõ vẻ đăm chiêu. "Đúng như dự đoán, chẳng ai chịu mở miệng nói chuyện tử tế cả. Hễ cứ nhắc đến chuyện làm ăn của ông Hai Hùng hay mâu thuẫn trong vùng là bọn họ lại lảng tránh, hoặc lôi mấy chuyện 'mộ quỷ', lời nguyền sông nước ra để bịt đầu mối."
Minh Khôi nhấp một ngụm nước, đôi mắt vẫn không rời khỏi những dòng ghi chú trong sổ tay. "Họ sợ điều gì? Sợ thế lực của gia tộc họ Huỳnh, hay sợ chính kẻ đứng sau cái chết của ông Hùng?"
"Cả hai, sảnh trưởng ạ," Nam đáp giọng trầm xuống. "Theo thông tin tôi dò la được từ mấy tiểu thương ở chợ nổi, trước khi chết ba ngày, ông Hai Hùng đã có một trận cãi vã nảy lửa với Huỳnh Tấn Thành—con trai trưởng của gia tộc họ Huỳnh, chủ nhân của bãi cát bồi lớn nhất khúc sông này. Hai bên đã to tiếng suýt đánh nhau ngay tại quán nước đầu cầu."
Minh Khôi khẽ nhíu mày, ngòi bút trên tay dừng lại. "Gia tộc họ Huỳnh? Kể cụ thể hơn về mối quan hệ giữa ông Hùng và nhà họ Huỳnh xem nào."
Nam kéo ghế sát lại, bắt đầu phơi bày bức tranh phức tạp về các mối quan hệ thương mại ngầm trên Cồn Ma. "Dân trong vùng ai cũng biết, trước đây mười năm, khu vực bãi cát bồi rộng lớn bên kia khúc sông vốn là tài sản chung của hợp tác xã chài lưới. Nhưng sau một đêm, qua mấy bản giấy tờ chuyển nhượng mập mờ, toàn bộ bãi cát đó lọt vào tay ông Hai Hùng và lão Huỳnh Bá—người đứng đầu gia tộc họ Huỳnh lúc bấy giờ. Nhờ bãi cát đó, cả hai phất lên trông thấy, độc quyền toàn bộ nguồn cát san lấp cho các công trình lớn trong tỉnh."
"Tuy nhiên," Nam hạ giọng, "khoảng hai năm gần đây, giữa hai bên bắt đầu rạn nứt nghiêm trọng. Ông Hai Hùng muốn nuốt trọn phần lợi nhuận lớn hơn, liên tục gây sức ép đòi thâu tóm toàn bộ cổ phần khai thác cát. Thậm chí, có tin đồn ông Hùng nắm trong tay một tập tài liệu ghi lại những sai phạm nghiêm trọng trong việc cấp phép khai thác cát trái phép của gia tộc họ Huỳnh, đe dọa sẽ tố cáo lên cấp trên nếu họ không nhượng lại phần đất."
Minh Khôi gật đầu, các mảnh ghép của vụ án bắt đầu hiện hình rõ nét hơn dưới tư duy logic sắc bén. Một cái chết liên quan đến lợi ích kinh tế khổng lồ, những bản hợp đồng tranh chấp và một cuốn tài liệu đe dọa. Chiếc mõ gỗ gõ nhịp độc địa và câu chuyện "mộ quỷ" hóa ra chỉ là một lớp khói ngụy trang hoàn hảo để đánh lạc hướng dư luận, biến một vụ mưu sát lạnh lùng thành một lời nguyền thần bí.
"Chúng ta phải trực tiếp gặp Huỳnh Tấn Thành," Minh Khôi đứng dậy, gấp lại cuốn sổ tay. "Dù hắn có muốn che giấu bằng vỏ bọc thế lực hay sự mê tín, một khi đã chạm đến tiền bạc và quyền lực, dấu vết để lại sẽ không bao giờ sạch sẽ."
Giữa trưa, Minh Khôi và trinh sát Nam có mặt tại dinh thự của gia tộc họ Huỳnh—một cơ ngơi bề thế nằm ẩn mình sau những rặng dừa nước xanh mát, cách xa sự ồn ào của chợ nổi. Ngôi nhà mang kiến trúc kết hợp giữa nhà cổ miền Tây và biệt thự hiện đại, xung quanh được vây quanh bởi hàng rào kiên cố và hệ thống camera giám sát.
Ra đón họ không phải là Huỳnh Tấn Thành, mà là một người đàn ông trung niên mặc áo sơ mi trắng phẳng phiu, đôi mắt sắc lạnh và nụ cười xã giao hoàn hảo: Huỳnh Tấn Phát—em trai của Tấn Thành, đồng thời là giám đốc tài chính của công ty khai thác cát họ Huỳnh.
"Chào các đồng chí công an," ông Phát cất giọng điềm đạm, đưa tay ra bắt nhịp nhàng nhưng khoảng cách duy trì rất chuyên nghiệp. "Tôi nghe tin dữ về cái chết của anh Hai Hùng mà lấy làm tiếc thương vô cùng. Một người làm ăn uy tín, ra đi đột ngột lại mang theo nhiều điều tiếng không hay thật là đau lòng."
Minh Khôi bắt tay lại, ánh mắt không chớp nhìn thẳng vào mắt Phát. "Cảm ơn sự chia sẻ của ông Phát. Nhưng cái chết của ông Hai Hùng không đơn thuần là chuyện đáng tiếc. Theo tài liệu chúng tôi thu thập được, trước khi qua đời, ông Hùng và gia tộc họ Huỳnh, cụ thể là anh trai ông—Huỳnh Tấn Thành, đã có những mâu thuẫn rất gay gắt về quyền lợi kinh thác cát."
Nụ cười trên môi Huỳnh Tấn Phát thoáng cứng lại trong tích tắc, nhưng nhanh chóng được che giấu bằng một vẻ mặt bình thản đến hoàn hảo. Ông ta rót trà mời hai vị cảnh sát, đoạn thong thả ngồi xuống ghế sô-pha da bóng loáng.
"Trung úy à, làm ăn buôn bán trên sông nước này, va chạm mâu thuẫn là chuyện cơm bữa," Phát điềm tĩnh đáp. "Đúng là anh em chúng tôi và anh Hai Hùng có chút bất đồng về quan điểm kinh doanh cách đây ít lâu. Nhưng mâu thuẫn thì giải quyết bằng thương lượng, bằng hợp đồng kinh tế, chứ ai lại dại dột làm chuyện phạm pháp để rồi chuốc họa vào thân? Hơn nữa, anh Thành nhà tôi mấy ngày nay đang đi khảo sát vùng mỏ ở tỉnh bên, hoàn toàn có bằng chứng ngoại phạm rõ ràng."
"Bằng chứng ngoại phạm của anh Thành có vững chắc đến đâu đi nữa, thì sự thật về mối quan hệ giữa hai bên vẫn cần phải được làm rõ," Minh Khôi nói chắc nịch, không nao núng trước thái độ bề trên của chủ nhà. "Tôi muốn gặp trực tiếp Huỳnh Tấn Thành ngay trong chiều nay."
Huỳnh Tấn Phát khẽ nhấp một ngụm trà, ánh mắt lóe lên một tia nguy hiểm nhưng ngoài mặt vẫn giữ nguyên vẻ lịch sự. "Rất tiếc, trung úy ạ. Anh tôi hiện không có nhà. Và tôi nghĩ, thay vì cứ chĩa mũi nhọn nghi ngờ vào gia tộc chúng tôi dựa trên những lời đồn thổi vô căn cứ ngoài chợ, các đồng chí nên đi tìm hiểu về cái gọi là 'mộ quỷ' dưới đáy sông Tiền. Dân gian ở đây có câu: *Sông có khúc, người có số*, đôi khi có những thứ thuộc về tâm linh mà lý trí con người không tài nào giải thích nổi đâu."
Lời cảnh cáo mang màu sắc đe dọa ngầm của Phát không làm Minh Khôi chùn bước. Ngược lại, nó càng khẳng định chắc chắn rằng gia tộc họ Huỳnh đang che giấu một bí mật tày đình liên quan đến cái chết của ông Hai Hùng.
Khi Minh Khôi và Nam bước ra khỏi dinh thự họ Huỳnh, trời bắt đầu chuyển mây đen vần vũ, những cơn gió lạnh thốc từ lòng sông thổi mạnh vào bờ báo hiệu một trận mưa lớn sắp đổ xuống hạ lưu sông Tiền. Cuộc chiến giữa ánh sáng của công lý và bóng tối của những âm mưu ngầm trên dòng sông này chỉ mới bắt đầu.