Lưỡi rìu của Mạnh xé gió lao thẳng xuống. Trong khoảnh khắc sinh tử, Lâm không né kịp hoàn toàn do các khớp cơ ở chân đã bắt đầu cứng hóa. Anh ngã nhoài ra đất, lưỡi rìu sượt qua bả vai, chém phập vào thân cây mục bên cạnh khiến mạt gỗ bắn tung tóe.
"Mày chậm chạp quá rồi, Lâm ạ!" Mạnh cười gầm gừ, đạp mạnh gót giày đinh xuống lồng ngực Lâm, găm chặt anh xuống nền bùn nhão nhoét.
Lâm hộc ra một búng máu đen đặc, mùi hương ngọt lịm từ dạ dày trào lên cuống họng. Cơn đau co thắt không đến từ cú đạp của Mạnh, mà từ những sợi nấm ký sinh bên trong cơ thể anh đang điên cuồng ăn sâu vào các mô thịt khi nhịp tim tăng cao. Làn da trên cổ Lâm giờ đây đã nổi lên những đường gân xám xịt, cứng ngắc như những thớ vỏ cây già.
"Nhìn mày bây giờ chẳng khác gì một khúc củi," Mạnh cúi xuống, thọc tay vào túi áo khoác của Lâm để lấy đi chiếc chìa khóa xe bán tải — chiếc xe duy nhất còn lại ở bìa rừng chưa bị sạt lở vùi lấp. Gã giơ chiếc rìu lên cao, ngắm thẳng vào cổ Lâm: "Chết dưới danh nghĩa lời nguyền đi. Tao sẽ báo cáo với Viện rằng tụi mày bị ma ám."
Đoành!
Một tiếng nổ chát chúa vang lên giữa màn mưa. Viên đạn sượt qua mang tai Mạnh, găm thẳng vào thành giếng đá phía sau.
Mạnh giật mình nhảy lùi lại, quay ngoắt người. Giữa màn sương mù dày đặc, gã bảo vệ tưởng chừng đã bỏ chạy đêm qua — người đồng nghiệp tên Hùng đang đứng run rẩy, hai tay cầm khẩu súng săn hai nòng chĩa thẳng về phía Mạnh. Trên mặt Hùng, những vệt xám sần sùi cũng đã lan lên đến tận cằm. Gã không chạy trốn khỏi lời nguyền, gã chỉ chạy đi tìm vũ khí để tự vệ khi nhận ra mọi người lần lượt mất tích.
"Buông rìu xuống, thằng khốn!" Hùng hét lên, giọng lạc đi vì sợ hãi và phẫn nộ. "Chính mày đã bỏ thuốc độc vào nước sinh hoạt của tụi tao! Tao đã thấy mày lén lút ở giếng nước lúc chập tối!"
Mạnh khựng lại một giây, rồi bất ngờ ném mạnh chiếc rìu ngắn về phía Hùng. Lưỡi rìu bay xoay vòng trong không trung, găm thẳng vào bắp tay cầm súng của Hùng khiến gã đau đớn làm rơi vũ khí. Ngay lập tức, Mạnh lao tới như một con thú dữ, đè nghiến Hùng xuống đất, hai tay siết chặt lấy cổ họng người bảo vệ.
"Thấy thì đã sao? Lũ tụi mày đều phải chết ở đây!" Mạnh gầm lên, dồn toàn bộ sức lực để bóp nghẹt hơi thở cuối cùng của Hùng.
Tận dụng vài giây ngắn ngủi khi Mạnh bị phân tâm, Lâm lết thân thể cứng đờ của mình về phía khẩu súng săn bị rơi. Từng cử động nhỏ nhặt đối với anh lúc này đều là một cực hình tra tấn; các sợi cơ ở cánh tay anh như muốn đứt lìa ra dưới lớp da hóa gỗ. Khớp ngón tay anh co quắp, bấu chặt vào báng súng.
Anh không còn đủ sức để ngắm bắn. Lâm nhìn về phía chiếc đèn bão đang đặt cạnh giếng nước, rồi nhìn sang chiếc ba lô chứa đầy cổ vật bằng vàng và ngọc bích của Mạnh đang đặt dưới đất. Bên trong chiếc ba lô đó, ngoài vàng ra, còn có ba chai cồn y tế 90 độ và hai bình xăng dự phòng mà Mạnh chuẩn bị để đốt xác phi tang sau khi hoàn thành kế hoạch.
"Mạnh!" Lâm hét lên.
Mạnh vừa buông cái xác đã bất động của Hùng ra, quay đầu lại thì thấy họng súng của Lâm không chĩa vào gã, mà chĩa thẳng vào chiếc ba lô.
Đoành!
Viên đạn xé toạc lớp vải ba lô, kích nổ bình xăng dự phòng bên trong. Một tiếng nổ lớn hất văng Mạnh ra xa. Ngọn lửa hóa chất màu cam rực cháy bùng lên dữ dội bất chấp cơn mưa rừng tầm tã. Lửa bén vào những chai cồn, nhanh chóng nuốt chửng toàn bộ số vàng bạc cổ vật và táp thẳng vào người Mạnh.
"Vàng của tôi! Khônggg!" Mạnh điên cuồng lao vào đống lửa, dùng đôi tay trần để cào xé, cố gắng cứu lấy những bức tượng vàng đang bị nung chảy.
Nhưng ngọn lửa không chỉ thiêu rụi lòng tham của gã. Sức nóng từ vụ nổ đã làm giải phóng một lượng lớn nhiệt lượng, lan tỏa đến chiếc giếng cổ và gốc cây Mộc Thần cổ thụ ngay phía sau.
Đột nhiên, mặt đất dưới chân họ rung chuyển dữ dội. Loài nấm ký sinh cổ đại bên trong thân cây Mộc Thần và các xác chết — vốn cực kỳ nhạy cảm với nhiệt độ và ánh sáng — bắt đầu có phản ứng tự vệ điên cuồng. Từ dưới lòng đất ẩm ướt, hàng trăm, hàng ngàn sợi nấm khổng lồ, đen ngoằn ngoèo như những con rắn rết, bất ngờ từ dưới đất trồi lên.
Chúng không tấn công Lâm — người đang nằm bất động và hơi thở yếu ớt — mà chúng lao thẳng về phía nguồn nhiệt lớn nhất: Phan Mạnh, kẻ đang rực cháy như một ngọn đuốc đi động.
Các sợi nấm quấn chặt lấy chân, kéo lê Mạnh vào sát gốc cây Mộc Thần. Những nhánh "rễ cây" nhọn hoắt từ thân cây cổ thụ phóng ra như những mũi giáo, đâm xuyên qua lớp quần áo, cắm thẳng vào hốc mắt, khuôn miệng đang há hốc ra vì gào thét của gã phó đoàn tham lam.
Lâm nhắm mắt lại, không dám chứng kiến cảnh tượng gã sát nhân bị chính thứ "vũ khí sinh học" mà gã lợi dụng nuốt chửng. Tiếng gào thét của Mạnh lịm dần, thay vào đó là tiếng xương cốt gãy vụn khi cơ thể gã bị các sợi nấm siết chặt, xơ hóa và biến đổi thành một cái xác gỗ tiếp theo chỉ trong vài phút ngắn ngủi.
Sáng hôm sau. Mưa tạnh. sương mù bắt đầu tan khi những tia nắng đầu tiên của ngày mới chiếu qua tán lá rừng dày đặc.
Đoàn cứu hộ của tỉnh cùng lực lượng công an biên phòng sau khi khắc phục đoạn đường sạt lở đã tiếp cận được ngôi làng cổ bỏ hoang. Tại hiện trường đầu làng, họ tìm thấy ba cái xác cứng đờ như thân cây khô, quấn chặt lấy gốc cây cổ thụ nghìn năm tuổi. Không ai có thể giải thích được hiện tượng y học kỳ quái này, hồ sơ được ghi nhận là một tai nạn nhiễm độc nấm rừng nghiêm trọng kết hợp với sạt lở.
Chỉ duy nhất có một người sống sót.
Lâm được tìm thấy khi đang nằm ngất lịm cạnh thành giếng đá, hơi thở thoi thóp. Nhờ ngọn lửa từ vụ nổ đã thiêu rụi phần lớn bào tử nấm trong không khí xung quanh và sức nóng tạm thời làm ức chế sự phát triển của mạng lưới sợi nấm trên da, anh đã giữ được mạng sống trong gang tấc trước khi đội y tế tiêm thuốc kháng nấm liều cao.
Nửa năm sau, tại phòng làm việc cá nhân ở Viện Di sản.
Lâm ngồi trước máy tính, hoàn thành những dòng cuối cùng của bản báo cáo mật về chuyến khảo cổ định mệnh tại làng cổ Giao Châu. Toàn bộ khu vực đó hiện đã bị phong tỏa vĩnh viễn dưới danh nghĩa khu bảo tồn sinh học nguy hiểm.
Anh chầm chậm đóng máy tính lại, vươn vai một cái. Cơn đau nhức ở các khớp xương mỗi khi thời tiết thay đổi vẫn nhắc nhở anh về ký ức kinh hoàng đêm đó.
Lâm với tay lấy chiếc cốc cà phê trên bàn. Nhưng khi ngón tay anh vừa chạm vào sứ, chiếc cốc bất ngờ trượt khỏi tay, rơi xuống sàn vỡ tan tành. Lâm khựng lại. Không phải anh bất cẩn. Mà là ngón tay trỏ của anh đột ngột mất đi cảm giác, cứng đờ như một khúc gỗ.
Lâm chầm chậm đưa bàn tay lên trước mặt, bật đèn bàn soi kỹ.
Dưới lớp biểu bì da tay nhẵn nhụi tưởng chừng đã được chữa khỏi hoàn toàn, một đốm xám sần sùi nhỏ bằng hạt cát bỗng chốc cựa quậy, rồi một sợi nấm màu đen mỏng như tơ, nhọn hoắt, chầm chậm đâm xuyên qua da, vươn về phía ánh sáng của chiếc đèn bàn.
Mộc Thần không bao giờ chết. Nó chỉ tìm thấy một vật chủ mới, kiên nhẫn hơn, để mang bào tử của đại ngàn trở lại với thế giới loài người.