
Tác giả: Mộng Trân
# MÙI NƯỚC HOA LÚC 2 GIỜ SÁNG
Chồng tôi ngoại tình.
Tôi biết điều đó từ lâu.
Nhưng điều khiến tôi sợ hãi không phải người thứ ba.
Mà là mùi nước hoa trên áo anh.
Bởi loại nước hoa ấy...
Là thứ tôi đã chôn cùng em gái mình ba năm trước.
---
Đêm đó, đồng hồ vừa điểm 2 giờ sáng.
Tiếng khóa cửa vang lên rất khẽ.
Tôi nằm trên giường, nhắm mắt giả vờ ngủ.
Lâm Phong bước vào.
Nhẹ nhàng.
Cẩn thận.
Giống như sợ đánh thức tôi.
Nhưng tôi đã tỉnh suốt hơn một tiếng đồng hồ.
Đây không phải lần đầu anh về muộn.
Sáu tháng nay.
Tần suất ngày càng nhiều.
Ban đầu là tăng ca.
Sau đó là tiếp khách.
Rồi họp đột xuất.
Cuối cùng anh thậm chí không buồn giải thích nữa.
---
Tiếng nước chảy vang lên trong phòng tắm.
Mười phút sau.
Anh nằm xuống bên cạnh tôi.
Ngay khoảnh khắc ấy.
Tôi ngửi thấy mùi hương.
Mùi hoa nhài.
Pha lẫn gỗ đàn hương.
Rất nhẹ.
Nhưng vô cùng quen thuộc.
Tim tôi đập mạnh.
Toàn thân lạnh buốt.
---
Không thể nào.
---
Ba năm trước.
Tôi đã tự tay đặt chai nước hoa ấy vào quan tài của em gái mình.
---
Đó là mùi hương duy nhất em thích.
---
Tôi nhớ rõ hơn bất kỳ thứ gì trên đời.
---
Tôi nằm bất động.
Nhìn bóng tối trên trần nhà.
Đến tận sáng.
---
Hôm sau.
Tôi lên mạng tìm kiếm.
Tên loại nước hoa ấy hiện ra.
Kết quả khiến tôi chết lặng.
---
Dòng sản phẩm đã ngừng sản xuất từ ba năm trước.
---
Không còn bán trên thị trường.
---
Thậm chí những chai còn sót lại cũng trở thành hàng sưu tầm.
---
Tôi ngồi trước màn hình.
Bàn tay lạnh ngắt.
---
Nếu vậy.
---
Mùi hương đó xuất hiện trên người chồng tôi bằng cách nào?
---
Ba ngày sau.
Tôi bắt đầu theo dõi anh.
---
Chiếc xe màu đen rời công ty lúc sáu giờ.
---
Không về nhà.
---
Không tới quán nhậu.
---
Không gặp khách hàng.
---
Nó chạy thẳng tới một khu chung cư cũ phía nam thành phố.
---
Tầng 17.
---
Phòng 1708.
---
Lâm Phong lên đó.
---
Hai tiếng sau mới xuống.
---
Một mình.
---
Không có người phụ nữ nào.
---
Nhưng hôm sau.
---
Và hôm sau nữa.
---
Anh vẫn tới.
---
Giống như nơi đó quan trọng hơn cả gia đình.
---
Tối hôm ấy.
Tôi giả vờ vô tình hỏi:
"Anh có biết nước hoa nữ không?"
---
Chiếc đũa trong tay anh khựng lại.
---
Chỉ một giây.
---
Nhưng tôi nhìn thấy.
---
"Không."
---
Anh trả lời rất nhanh.
---
Quá nhanh.
---
"Anh hỏi làm gì?"
---
"Không có gì."