Ánh nắng sớm tinh khôi của buổi sáng sau đêm rằm tháng Bảy xuyên qua những vệt sương mù tàn dư, rọi xuống khoảng sân loang lổ vết đục và máu khô của dinh thự Tộc trưởng. Sự tĩnh lặng trở lại với làng Cổ Lâm, nhưng đó là một sự tĩnh lặng trần trụi, nặng nề và đau đớn.
Trần Hữu từ từ mở mắt, lồm ngồm ngồi dậy. Vị Tộc trưởng khả kính ngày nào giờ đây tóc tai rũ rượi, gương mặt xám ngắt như tro tàn. Cảm giác đau đớn nơi cổ họng không tàn nhẫn bằng nỗi sợ hãi tột cùng khi tội ác bị chôn giấu suốt ba mươi năm qua đã hoàn toàn phơi bày trước ánh sáng mặt trời.
Nam đứng chống tay lên gối, dằn lòng nhìn người chú ruột của mình. Chiếc đục bạc đẫm máu trên tay anh vẫn còn nhỏ từng giọt xuống sàn đá.
"Chú Hữu," Nam cất giọng, âm thanh khàn đặc và kiệt sức. "Những gì Yên nói... về Mộc sư Cảnh, về Pho Tượng Mù... tất cả đều là sự thật đúng không?"
Tộc trưởng Trần Hữu run rẩy ngước lên. Nhìn thấy khối gỗ gụ khổng lồ giờ đây nằm im lìm, hai hốc mắt đã bị đục nát phẳng lì vô hại, ông ta quỳ sụp xuống, hai tay ôm lấy mặt khóc nức nở.
"Là ta sai rồi... Ta đã bị lòng tham làm mù mắt!" Trần Hữu nghẹn ngào, giọng nói vỡ vụn trong sự hối hận muộn màng. "Năm xưa, Pho Tượng Mù do Mộc sư Cảnh tạc ra là một kiệt tác vô giá. Lý Kế và Ba Thọt đã bàn với ta dàn cảnh trộm gỗ, đẩy ông ấy vào tù để chiếm đoạt. Chúng ta chia nhỏ pho tượng ra để tẩu tán... Ta đã giữ lại phần thân chính—chính là khối gỗ mà ta đã trao lại cho cháu tạc bức Thần Hộ Pháp..."
Trần Hữu ngước mắt nhìn cháu mình, nước mắt giàn giụa: "Ta nghĩ ba mươi năm đã trôi qua, mọi chuyện đã chìm vào quên lãng. Ta muốn dùng chính khối gỗ đó để cháu tạo nên một kiệt tác mới, rửa sạch cái dốt nát của dòng họ... Nhưng ta không ngờ, máu của người chết chưa bao giờ khô trên thớ gỗ ấy."
Nam nhắm mắt lại, một giọt nước mắt nóng hổi lăn qua vệt máu khô trên gò má. Sự kiêu ngạo, ngông cuồng của anh về tay nghề "đỉnh cao" bấy lâu nay bỗng trở nên nực cười và xót xa. Anh đã dùng thứ gỗ tẩm đầy nước mắt và oán khát của một bậc tiền bối bị hãm hại để mưu cầu danh tiếng cho riêng mình.
"Mộc sư Cảnh không muốn giết người vì tàn sát," Yên chống cây gậy gãy đứng dậy, bước lại gần hai chú cháu. "Ông ấy chỉ muốn đưa sự thật ra khỏi bóng tối. Ba kẻ thủ ác năm xưa đã phải trả giá—hai kẻ bằng mạng sống, và một kẻ sẽ phải trả giá bằng danh dự và phần đời còn lại trước pháp luật."
Trần Hữu cúi đầu, không gào khóc, không tranh cãi. Ông hiểu rằng bản án của lương tâm và pháp luật là điều ông không thể né tránh thêm một ngày nào nữa.
---
Hai tuần sau.
Cổng làng Cổ Lâm xôn xao trong tiếng còi xe cảnh sát. Tộc trưởng Trần Hữu tự tay viết đơn thú tội, nộp lại toàn bộ tài sản bất chính và bình thản bước lên xe công an trước sự chứng kiến của toàn thể dân làng. Vụ án Pho Tượng Mù năm xưa chính thức được lật lại để trả lại sự sạch sẽ cho danh dự của Mộc sư Cảnh.
Tấm bệ đá cổ ở cổng làng—nơi khắc lời răn cấm điểm nhãn trước rằm tháng Bảy vẫn đứng đó. Dân làng Cổ Lâm giờ đây đã hiểu rằng, điều đáng sợ nhất không phải là thứ tà linh nương nhờ trong bóng tối của gỗ, mà là thứ "tà linh" xuất phát từ lòng tham và sự đố đố trong tâm trí con người.
Nơi xưởng tạc tượng của họ Trần, Nam dành toàn bộ thời gian còn lại để hoàn thiện công việc cuối cùng của mình với khối gỗ gụ ngàn năm.
Anh không dùng dao rọc thêm bất kỳ đường nét uy vũ nào nữa. Nam tỉ mỉ dùng giấy nhám xả nhẵn những chỗ sứt sẹo, dùng nhựa trám phẳng hai hốc mắt bị đục nát. Anh tạc lại khuôn mặt của bức tượng—không còn là Thần Hộ Pháp hung tợn, mà là một vị Bồ Tát mang gương mặt từ bi, điềm tĩnh, với **đôi mắt khép hờ như đang nhập định**.
Một bức tượng không có tròng mắt, nhưng lại mang vẻ thư thái, bình yên đến lạ kỳ.
Đêm cuối thu, mưa nhẹ rơi trên mái măng xông. Nam khiêng bức tượng đã hoàn thiện lên chiếc xe kéo, một mình đẩy về phía ngôi miếu Trầm Hương ven rừng.
Yên đứng chờ ở hiên miếu, tay cầm một chén trà thơm ngát.
"Anh mang Pho Tượng Mù về trả cho rừng sao?" Yên hỏi, dù không nhìn thấy nhưng nàng vẫn cảm nhận được hương gỗ gụ thanh thản tỏa ra từ chiếc xe kéo.
"Không phải Pho Tượng Mù," Nam mỉm cười nhẹ nhàng, bàn tay chằng chịt vết sẹo gõ nhẹ vào thân gỗ. "Đây là bức tượng **Bình An**. Tôi sẽ đặt nó ở miếu Trầm Hương này, để nó bảo vệ cho sự bình yên của rừng núi và nhắc nhở thợ tạc làng Cổ Lâm về bài học của sự khiêm nhường."
Nam tiến lại gần, đặt bức tượng vào gian chính của miếu cổ. Anh thắp ba nén hương thơm, quỳ xuống vái lạy ba lạy trước tác phẩm lớn nhất trong đời mình.
Lần này, anh không tạc để chứng tỏ bản thân vượt mặt ai khác. Anh tạc để sám hối, để lắng nghe tiếng nói của gỗ và để trả lại sự tĩnh lặng cho tâm hồn mình.
"Đôi mắt của người thợ tạc tượng," Yên bước đến bên cạnh Nam, khẽ cất giọng giữa tiếng mưa đêm rơi xào xạc trên lá trúc, "không nằm ở lưỡi đục rọc trên mặt gỗ... mà nằm ở sự trong sạch trong tâm trí họ khi cầm đục."
Nam nhìn lên bức tượng gỗ gụ dưới ánh đèn dầu lung linh. Trong sự tĩnh lặng của ngôi miếu cổ, anh không còn nghe thấy tiếng thì thào oán khuất của quá khứ nữa. Chỉ còn lại mùi hương trầm thơm ngát, tiếng gió ngàn xào xạc và một khoảng trời bình yên đang mở ra trong lòng người nghệ nhân trẻ.