Lời cảnh báo của Yên chưa kịp dứt thì một cú quật như trời giáng từ cánh tay còn lại của bức tượng đã giội thẳng về phía nàng. Cây gậy trúc vàng trên tay Yên đỡ ngang ngực, phát ra một tiếng *RẮC* chát chúa rồi gãy làm đôi. Lực đánh khủng khiếp hất văng thân hình mảnh mai của nữ thầy cúng mù vào gốc cây hòe cổ thụ giữa sân. Nàng hộc ra một ngụm máu tươi, dải vải trắng che mắt bị tuột ra, để lộ đôi mắt đục ngầu vô hại dưới ánh trăng máu.
"Yên!" Nam gào lên.
Bức tượng gỗ không hề dừng lại. Mùi máu tươi của Yên như càng kích thích cơn điên loạn của nó. Nó quay phắt lại, tay phải vẫn kẹp chặt Tộc trưởng Trần Hữu đang lịm đi vì nghẹt thở, còn ngón tay gỗ sắc nhọn bên tay trái đã dơ cao, nhắm thẳng vào tim ông ta mà đâm xuống.
"DỪNG TAY LẠI! KẺ MÀY CẦN TRẢ THÙ LÀ TA ĐÂY!"
Nam tháo phắt chiếc gùi, rút ra chiếc đục bằng bạc dài hơn một gang tay. Bề mặt thân đục được chạm khắc chi tiết những đường bùa chú ngoằn ngoèo bằng chu sa đỏ thẫm—thứ vũ khí duy nhất do Yên chuẩn bị để phong ấn tà khí.
Nam không ngần ngại rạch một đường sâu vào lòng bàn tay trái của mình. Máu nóng từ tay anh trào ra, nhuộm đỏ thẫm chiếc đục bạc. Máu của thợ tạc—kẻ đã trực tiếp tạo nên hình dáng cho khối gỗ chính là chất dẫn linh lực mạnh nhất để kết nối với nguyên khí của bức tượng.
"Mộc sư Cảnh! Oán khí của ông hãy đổ lên đầu kẻ gieo nhân như ta đây này!" Nam gầm lên, dùng toàn bộ sức lực của một người thợ trẻ lao tới, nhảy phóng lên không trung.
Nhờ vệt máu của Nam kích hoạt bùa chú, chiếc đục bạc rực lên một làn ánh sáng xanh lục dịu nhẹ nhưng đâm xuyên qua làn tà khí đen đặc.
*XUỶT... BANG!*
Mũi đục bạc gắm sâu vào vai trái của bức tượng gỗ. Một làn khói đen bốc lên nghi ngút kèm theo tiếng xèo xèo ghê rợn như thịt sống bị nướng trên than hồng. Bức tượng gỗ hú lên một tiếng gầm đầy đau đớn—âm thanh hỗn tạp của hàng trăm tiếng khóc than u oán.
Lực văng chấn động khiến bàn tay gỗ của nó nới lỏng. Tộc trưởng Trần Hữu rơi tọt xuống sàn đá, ôm cổ ho sặc sụa rồi ngất lịm.
Bức tượng xoay gập cái cổ gỗ một góc chín mươi độ ghê rợn, hai hốc mắt rực đỏ như hai đốm lửa ma chĩa thẳng vào Nam. Nó buông Tộc trưởng ra, hai bàn tay gỗ thô ráp quạt mạnh, chộp lấy thân hình Nam như muốn bóp nát anh thành từng mảnh.
Nam nhanh nhẹn lăn nhiều vòng trên sàn đá, né tránh những cú nện ngàn cân làm nát vụn từng viên gạch lát sân. Nhưng tà khí từ khối gỗ gụ tẩm máu quá mạnh, mỗi lần bức tượng di chuyển, một làn sương đen lạnh buốt lại tỏa ra khiến tay chân Nam dần tê dại, hơi thở nghẹn lại nơi cổ họng.
"Nam! Dùng dây ngải cứu trói chân nó lại!" tiếng Yên đáp lời từ góc sân.
Nàng gạt vệt máu bên khóe miệng, mò mẫm dưới đất nhặt lấy sợi dây bện bằng tóc thiếu nữ và ngải cứu khô, dùng hết sức lực còn lại ném mạnh về phía Nam.
Nam giơ tay hứng lấy sợi dây. Anh lộn một vòng qua gầm bệ đá, luồn sợi dây qua hai cổ chân bằng gỗ cứng như thép của bức tượng rồi siết mạnh. Lớp bùa ngải cứu gặp máu gỗ lập tức cháy bùng lên ngọn lửa màu tím tà mị, trói chặt hai chân bức tượng khiến nó mất thăng bằng, đổ ập xuống sàn đá tạo nên một tiếng *OÀM* rung chuyển cả góc sân.
"BÂY GIỜ! ĐỤC BỎ ĐÔI MẮT NÓ ĐI!" Yên hét lớn, giọng khản đặc.
Khối gỗ khổng lồ bị trói chân vẫn điên cuồng vùng vẫy. Những ngón tay gỗ nhọn quắt cào xé nát tươm sàn đá, chỉ còn cách ngực Nam vài phân.
Nam không còn thời gian để sợ hãi. Anh leo lên lưng bức tượng, dùng hai đùi kẹp chặt lấy phần thân gỗ đang rung giật liên hồi. Anh giơ chiếc đục bạc đã đẫm máu mình lên cao, chĩa thẳng mũi thép vào hốc mắt bên trái—nơi anh đã lỡ tay rọc vệt dao đầu tiên vào đêm mười bốn.
Ánh trăng rằm trên cao đạt tới đỉnh điểm, đỏ thẫm như một con mắt khổng lồ trên bầu trời. Dưới ánh trăng ấy, Nam nhìn thấy bên trong hốc mắt bằng gỗ không phải là thớ thịt hay nhựa cây, mà là hình ảnh phản chiếu của Mộc sư Cảnh ba mươi năm trước—một người thợ già với ánh mắt u buồn, tuyệt vọng trong ngục tối.
*Cảm ơn con... vì đã giúp ta kết thúc cơn ác mộng này...*
Một giọng nói thì thào thanh thản vang lên trong tâm trí Nam.
"Cháu xin lỗi..." Nam giọt nước mắt lăn dài trên má, hòa cùng máu trên tay. Anh dồn toàn bộ sức lực, sự hối hận và lòng thành kính của một nghệ nhân vào cánh tay, giáng một đòn đục quyết định xuống!
*KỊCH... RẮC!*
Mũi đục bạc cắm sâu vào lòng đen bằng gỗ. Lớp gỗ gụ ngàn năm giòn tan ra dưới sức mạnh của bùa chú và máu người tạo tác. Khối gỗ run lên dữ dội. Một luồng ánh sáng đỏ rực phụt ra từ hốc mắt bị đục vỡ, bắn thẳng lên không trung rồi tan biến vào làn sương đêm.
Nam không dừng lại. Anh xoay mũi đục, tiếp tục giáng đòn thứ hai vào hốc mắt bên phải.
*RẮC... XOẢNG!*
Đôi mắt gỗ hoàn toàn vỡ vụn thành những mảnh dăm nhỏ rải rác khắp mặt sàn.
Ngay khoảnh khắc đôi mắt bị tiêu hủy, sự hung hãn và khí lạnh đen đặc bao phủ quanh bức tượng lập tức rút đi như thủy triều. Khối gỗ gụ khổng lồ cao hơn hai mét ngừng vùng vẫy, co rút lại rồi ngã rụi xuống sàn đá, trở lại thành một khối gỗ vô giác, đen sẫm và thanh thản như một mầm cây vừa đi qua cơn bão.
Nam kiệt sức, ngã gục xuống bên cạnh khối gỗ. Bàn tay trái của anh máu vẫn chảy ròng ròng, nhưng lồng ngực anh thở phào một hơi dài. Cơn ác mộng dài nhất trong đời anh cuối cùng đã khép lại.
Trời bắt đầu hửng sáng ở phương Đông. Màn sương mù đỏ quạch tan dần, nhường chỗ cho những tia nắng sớm đầu tiên chiếu xuống sân nhà cổ.
Trần Nam lồm ngồm ngồi dậy, bò lại gần Yên—người đang dựa lưng vào gốc cây hòe, gương mặt nhợt nhạt vì kiệt sức.
"Chúng ta... làm được rồi," Nam thì thào, giọng run run.
Yên mỉm cười nhẹ nhàng, đôi mắt mù ngước về phía ánh mặt trời đang mọc: "Tà khí đã tan. Oán linh của Mộc sư Cảnh đã được giải thoát. Nhưng Nam này... vết thương trên gỗ có thể hàn gắn bằng đục chạm, còn vết thương trong lòng người thì sao?"
Nam ngoái đầu nhìn Tộc trưởng Trần Hữu đang từ từ tỉnh lại trên sàn đá, cùng những vệt máu khô ghi dấu tội ác ba mươi năm qua của làng Cổ Lâm. Anh biết rằng, dù bức tượng quỷ đã bị mù mắt, cuộc chiến trả giá cho những sai lầm trong quá khứ chỉ vừa mới bắt đầu.