
Phòng tối của Minh luôn nồng nặc mùi amoniac, sulfur và axit axetic—một thứ hỗn hợp hóa chất nồng gắt, đặc quánh chực chờ ăn mòn khứu giác của bất kỳ ai dám bước vào. Nhưng với Minh, cái mùi độc hại ấy là thứ duy nhất bảo chứng cho thực tại.
Dưới ánh đèn neon màu đỏ sẫm mờ ảo, toàn bộ căn phòng nhuộm một màu máu đặc loãng. Minh đứng im phăng phắc như một pho tượng, đôi tay đeo găng cao su đen chầm chậm lắc nhẹ khay nhựa chứa dung dịch thuốc tráng phim (developer). Tiếng chất lỏng sóng sánh tõm... tõm... đều đặn hòa cùng tiếng mưa rả rích nện vào mái tôn của khu tập thể cũ ngoài kia.
Trên mặt nước thuốc, một tấm giấy ảnh đen trắng đang chầm chậm hiện hình. Những mảng sáng tối từ từ tách biệt, vẽ nên một bố cục lạnh lẽo: Một người đàn ông trung niên, mắt trợn trừng, cơ thể co quắp trên chiếc ghế sofa da sang trọng. Đó là ông hoàng bất động sản khét tiếng của thành phố, được phát hiện đã chết trong một căn penthouse khóa kín bốn bề vào sáng nay.
Minh dùng kẹp gắp bức ảnh lên, thả vào khay hãm màu (stopper), rồi treo nó lên sợi dây kẽm căng ngang phòng bằng một chiếc kẹp gỗ. Anh đưa mắt nhìn kỹ vào khung hình qua chiếc kính lúp chuyên dụng.
Đột nhiên, đồng tử của Minh co thắt lại.
Ở góc dưới bên phải của bức ảnh, ngay sát chân chiếc ghế sofa da, xuất hiện một chi tiết kỳ lạ. Đó là một chiếc khuy áo bằng sừng khắc hoa văn chìm tinh xảo.
Minh buông chiếc kính lúp, lập tức bật chiếc đèn bàn màu vàng cát để đối chiếu với cuốn sổ tay ghi chép hiện trường. Anh lật gióng diết từng trang. Trí nhớ của Minh về các hiện trường vụ án là tuyệt đối—đó là lý do sở cảnh sát luôn phải chịu đựng tính cách lập dị của anh. Sáng nay, chính tay anh đã cầm chiếc máy ảnh cơ Leica M3 cổ điển, ngắm nghĩa và bấm máy chụp góc sofa đó năm lần. Khi đó, mặt sàn gỗ được lau chùi bóng loáng, hoàn toàn sạch sẽ. Đội pháp y đã rà soát bằng đèn cực tím từng centimet quanh xác chết, tuyệt đối không có bất kỳ một chiếc khuy áo nào.
"Lại nữa rồi..." Minh thì thầm, giọng anh khàn đặc vì hít quá nhiều dung dịch axit.
Anh đưa tay lên dụi mắt. Mắt phải của anh bỗng nhói lên một cơn đau âm ỉ, một màn sương xám mờ ảo thoáng qua, che khuất tầm nhìn trong một tích tắc. Dạo gần đây, sau mỗi lần tự tay tráng phim cho những vụ án mạng ly kỳ, thị lực của anh lại giảm đi một chút. Bác sĩ nói anh bị tổn thương võng mạc do làm việc quá lâu dưới ánh đèn đỏ và hóa chất độc hại, nhưng Minh biết nguyên nhân không phải ở đó.
Nó nằm ở chiếc Leica M3.
Chiếc máy ảnh cơ hoàn toàn không dùng pin, vỏ kim loại đã tróc sơn để lộ lớp đồng thau màu vàng bóng bên trong, vốn là di vật của ông nội anh—một phóng viên chiến trường. Chiếc máy ảnh này dường như có một "linh hồn" tàn nhẫn. Nó không chỉ bắt trọn ánh sáng của thực tại, mà luôn tự ý thêm thắt vào những tấm phim đen trắng những chi tiết rác (visual clutter) mà mắt thường và các thiết bị kỹ thuật số tân tiến của cảnh sát hoàn toàn bỏ sót.
Rầm! Rầm!
Tiếng đập cửa sắt dữ dội từ bên ngoài phòng khách cắt đứt dòng suy nghĩ của Minh. Anh vội vàng phủ một tấm vải đen lên khay hóa chất, chốt cửa phòng tối rồi bước ra ngoài.
Đứng trước cửa là Đạt, đội trưởng đội trọng án, người đầy mùi nước mưa và khói thuốc lá. Gương mặt gã hốc hác, đôi mắt đỏ ngầu vì áp lực từ dư luận và cấp trên sau vụ án mạng của tay trùm bất động sản.
"Ảnh hiện trường tráng xong chưa Minh? Bên pháp y và viện kiểm sát đang đòi tài liệu gấp. Vụ này áp lực kinh khủng, toàn bộ hệ thống camera an ninh của tòa nhà đã bị kẻ thủ ác dùng thiết bị công nghệ cao xóa sạch dữ liệu mười lăm phút trước và sau khi nạn nhân chết. Hiện trường lại là phòng kín khóa trong. Chúng ta đang đi vào ngõ cụt!" Đạt nói nhanh như bắn, gã tự ý bước vào phòng, rút một điếu thuốc nhưng không châm.
Minh không nói gì, anh quay vào phòng tối, gỡ bức ảnh đen trắng đã ráo nước mang ra, đặt thẳng xuống chiếc bàn gỗ thô mộc giữa phòng.
Đạt chộp lấy bức ảnh, nheo mắt nhìn dưới ánh đèn tuýp trắng: "Bố cục tốt, độ tương phản sắc nét lắm. Nhưng cái này thì giúp ích được gì? Nạn nhân chết do ngộ độc chất độc thần kinh hiếm gặp, không có dấu vết đột nhập, không có vân tay lạ..."
"Nhìn vào góc phải chân ghế đi," Minh lạnh lùng chỉ ngón tay thô ráp vào bức ảnh.
Đạt nhướng mày, lôi từ trong túi áo ra một chiếc kính phóng đại nhỏ, soi kỹ vào vị trí Minh chỉ. Gã sững sờ: "Một chiếc khuy áo bằng sừng? Lạ thật, sáng nay tao đứng ngay đó mà có thấy gì đâu? Đội thu thập chứng cứ cũng không báo cáo về thứ này."
"Nó không có ở hiện trường thật," Minh nói, giọng anh phẳng lặng không một chút cảm xúc. "Nhưng chiếc Leica của tôi đã nhìn thấy nó. Đó là một chiếc khuy áo đắt tiền, loại thường được may trên những bộ suit may đo cao cấp của nhà mốt bespoke duy nhất tại trung tâm thành phố."
Đạt ngước lên nhìn Minh, ánh mắt gã hiện lên sự nghi ngờ xen lẫn một chút sợ hãi. Đây không phải lần đầu tiên ảnh của Minh xuất hiện những "vật thể ma". Ba tháng trước, trong vụ án một nữ ca sĩ phòng trà bị sát hại, ảnh của Minh đã hiện lên một vết son môi mờ trên chiếc ly vỡ—thứ mà đội pháp y khẳng định là ly sạch. Lần theo vết son đó, cảnh sát đã tìm ra DNA của gã tình nhân bí mật.
"Minh... mày không đùa tao đấy chứ? Mày có chắc là mày không tự tay sắp đặt cái khuy áo này vào phim để tạo nét cho bức ảnh không?" Đạt trầm giọng, gã biết Minh là một kẻ cuồng bố cục và sự hoàn hảo trong nhiếp ảnh.
Minh khẽ cười nhạt, một nụ cười nửa miệng đầy châm biếm: "Anh Đạt, anh biết tôi chỉ dùng phim cuộn chưa tráng. Từ lúc chụp ở hiện trường cho đến khi bỏ vào khay thuốc tráng dưới sự chứng kiến của chiếc khóa phòng tối, không ai chạm vào nó ngoài tôi. Nếu anh không tin, cứ việc bỏ qua chi tiết đó."
Đạt im lặng. Gã biết tính Minh. Lập dị, khó ưa, nhưng chưa bao giờ làm giả chứng cứ. Gã đút bức ảnh vào túi tài liệu chống nước, quay người bước đi, nhưng không quên để lại một câu: "Tao sẽ cho người đến tiệm may bespoke đó kiểm tra danh sách khách hàng. Hy vọng cái máy ảnh cụ tổ của mày lại đúng một lần nữa."
Sau khi Đạt rời đi, căn phòng tập thể cũ lại rơi vào sự tĩnh lặng của đêm muộn. Tiếng mưa bên ngoài có vẻ đã ngớt, chỉ còn tiếng nước nhỏ giọt từ thanh xà gồ rỉ sét xuống ban công.
Minh quay trở lại phòng tối. Anh không bật đèn màu vàng nữa mà để cơ thể chìm đắm trong quầng sáng đỏ sẫm của chiếc đèn neon. Anh chầm chậm tiến về phía chiếc hộp gỗ nhung, nơi đặt chiếc Leica M3.
Khi anh chạm tay vào phần vỏ kim loại lạnh ngắt của chiếc máy ảnh, một cơn đau buốt nhói đột ngột giật mạnh từ hốc mắt phải lên tận đỉnh đầu. Minh khuỵu gối xuống sàn phòng tối, một tay ôm chặt lấy mắt.
Trong bóng tối của tâm trí anh lúc đó, màn sương xám xịt bỗng chốc co cụm lại, hình thành nên một khung hình đen trắng siêu thực. Trong khung hình ấy, anh thấy chính mình đang đứng trong căn phòng tối này, lưng quay về phía cửa. Và ở góc khuất ngay sau vai anh, một bóng người cao lớn, mặc bộ suit bespoke mất một chiếc khuy áo, đang chầm chậm giơ một sợi dây siết cổ bằng thép lên.
Minh mở choàng mắt, hơi thở dồn dập, mồ hôi lạnh vã ra như tắm. Anh vội vàng quay đầu nhìn lại phía sau.
Cửa phòng tối vẫn khóa chặt. Không có ai cả. Chỉ có sợi dây kẽm phơi ảnh khẽ đung đưa dưới luồng khí lạnh từ chiếc quạt thông gió cũ kỹ.
Chiếc máy ảnh không chỉ chụp lại những chi tiết thừa của quá khứ. Nó bắt đầu chụp cả tương lai của chính anh.