Sáng hôm sau, Minh tỉnh dậy với một nửa thế giới đã biến mất.
Khi anh mở mắt phải, vạn vật xung quanh—từ chiếc chăn len cũ kỹ, những chai hóa chất xếp ngăn nắp trên kệ, cho đến vệt nắng sớm rọi qua khe cửa sổ—đều không còn màu sắc. Tất cả chỉ là những dải sắc độ từ xám tro đến đen thẫm, với độ tương phản cao đến gắt gỏng, giống hệt như một tấm phim dương bản chưa qua xử lý hãm màu. Anh vội vã dùng tay che mắt trái lại. Mọi thứ nhòe mờ, tiêu cự của mắt phải dường như đã bị khóa chết ở một khoảng cách cố định.
"Một cuộn phim đổi lấy một phần thị lực..." Minh chầm chậm lẩm bẩm, các ngón tay siết chặt lấy thành giường gỗ.
Cái giá của sự thấu thị tội ác bắt đầu đòi nợ bằng chính thân xác anh. Nhưng trong lòng Minh không có sự sợ hãi, chỉ có một thứ kích thích bệnh hoạn của một kẻ cuồng si bố cục. Anh đứng dậy, đeo chiếc kính râm bản dày để che đi con ngươi bên phải đang dần chuyển sang màu xám đục của lòng trắng trứng, rồi lẳng lặng xách chiếc bao da chứa Leica M3 bước ra khỏi nhà.
Tại trụ sở sở cảnh sát, không khí căng thẳng bao trùm phòng làm việc của đội trọng án. Đạt đang đứng trước tấm bảng ghim tài liệu, tay cầm điếu thuốc đã cháy đến tận ngón tay nhưng gã không buồn dập.
"Mày đến đúng lúc lắm, Minh," Đạt ngước lên, quầng thâm dưới mắt gã sâu hoắm. "Chiếc khuy áo ma của mày lại đúng rồi. Tiệm bespoke duy nhất ở quận Hoàn Kiếm xác nhận chiếc khuy áo bằng sừng đó thuộc về một bộ suit may giới hạn. Và đoán xem chủ nhân của nó là ai?"
Minh không trả lời, anh kéo chiếc ghế tựa ngồi xuống góc phòng, mắt phải ẩn sau lớp kính râm vẫn chăm chú quan sát biểu cảm của Đạt.
"Là bác sĩ Hoàng", Đạt gằn giọng, đập mạnh tay xuống bàn. "Chuyên gia đầu ngành về độc dược học, đồng thời là cố vấn cấp cao cho tập đoàn bất động sản của nạn nhân. Sáng nay chúng tao đã triệu tập lão. Nhưng lão có chứng cứ ngoại phạm hoàn hảo: Thời điểm nạn nhân tử vong, lão đang chủ trì một hội thảo y khoa trực tuyến trước hơn một trăm người. Hệ thống ghi hình của hội thảo không hề có dấu hiệu chỉnh sửa."
"Hội thảo trực tuyến có thể dùng deepfake hoặc video thu sẵn," Minh phẳng lặng nhận xét.
"Chúng tao đã kiểm tra rồi, hoàn toàn là tương tác trực tiếp theo thời gian thực," Đạt thở dài, vò đầu bứt tai. "Lão Hoàng còn thách thức chúng tao tìm ra bằng chứng lão có mặt tại căn penthouse. Trận chiến này chúng tao thua chắc nếu không có chứng cứ vật chất trực tiếp. Đúng lúc đó..."
Đạt chưa kịp nói hết câu thì chiếc bộ đàm trên bàn làm việc của gã vang lên tiếng rít chói tai: “Báo cáo Đội trưởng! Có án mạng mới tại biệt thự ngoại ô. Nạn nhân là một nữ luật sư danh tiếng... người vừa nhận bào chữa cho tập đoàn của nạn nhân thứ nhất!”
Gương mặt Đạt lập tức biến sắc. Gã quay sang nhìn Minh: "Đi thôi. Đến lượt cái máy ảnh cụ tổ của mày làm việc rồi."
Hiện trường vụ án thứ hai là một căn biệt thự mang kiến trúc tối giản kiểu Pháp, nằm biệt lập giữa một khu vườn trồng toàn cây tùng bách. Nạn nhân—nữ luật sư trẻ tuổi chết trong tư thế ngồi trên chiếc ghế bành bọc nhung xanh ngay giữa phòng khách. Trên cổ cô có một vết siết mỏng, sắc lẹm, sâu đến tận xương cổ.
Đội pháp y đang bận rộn đo đạc, chụp ảnh bằng máy kỹ thuật số. Minh lẳng lặng bước qua dải băng vàng cảnh báo. Anh nâng chiếc Leica M3 lên bằng tay trái, mắt phải áp sát vào kính ngắm của máy ảnh. Dù mắt phải đã mất đi sắc màu, nhưng khi nhìn qua thấu kính của chiếc Leica, tiêu cự của anh lại trở nên sắc nét một cách kỳ lạ.
Anh di chuyển chậm rãi, tìm kiếm một bố cục hoàn hảo. Ánh sáng từ cửa sổ rọi vào phòng khách tạo nên những mảng bóng đổ u uất trên gương mặt lạnh ngắt của nạn nhân.
Tách.
Tách.
Tiếng màn trập cơ học vang lên khô khốc, lạc lõng giữa căn phòng đầy tiếng xì xào của cảnh sát. Minh chụp tổng cộng ba kiểu ảnh ở ba góc độ khác nhau. Khi anh bấm đến kiểu thứ tư, một cảm giác lạnh buốt đột ngột chạy dọc sống lưng. Qua kính ngắm, anh thấy trên chiếc bàn kính đặt cạnh nạn nhân, có một chiếc lọ thủy tinh nhỏ chứa thứ chất lỏng màu xanh lục nhạt—thứ hoàn toàn không tồn tại trên mặt bàn thực tế.
Minh nín thở, ngón tay anh đông cứng trên cần gạt lên phim. Anh biết, chi tiết rác của vụ án này đã xuất hiện.
9 giờ tối. Phòng tối của Minh lại nhuộm một màu đỏ sẫm như máu.
Minh dùng đôi tay run rẩy khuấy động khay hóa chất tráng phim. Mắt phải của anh lúc này đã hoàn toàn mất đi khả năng cảm nhận ánh sáng thường, nó chỉ còn phản ứng với thứ ánh sáng đỏ của căn phòng tráng phim. Cơn đau đầu dữ dội từ hốc mắt bên phải lại ập đến, giật lên từng hồi theo nhịp lắc của khay nhựa.
Trên tấm giấy ảnh đang chầm chậm hiện hình, khung cảnh phòng khách căn biệt thự hiện ra rõ nét. Đúng như anh dự đoán, trên chiếc bàn kính cạnh xác chết, chiếc lọ thủy tinh nhỏ đã hiện rõ mồn một. Nhãn của chiếc lọ có in một logo hình con rắn quấn quanh cây gậy—biểu trưng của ngành y khoa, và ngay bên dưới là dòng chữ viết tay mờ nhạt: “Hoàng.”
Bằng chứng chỉ điểm trực tiếp đến bác sĩ Hoàng. Chiếc lọ đó chính là thứ chứa chất độc thần kinh đã giết chết nạn nhân thứ nhất, và có thể là cả nữ luật sư này.
Nhưng Minh không kịp vui mừng. Mắt anh dời khỏi chiếc lọ thủy tinh, chầm chậm nhìn sang phần rìa của bức ảnh—nơi chiếc bóng của bức tường phòng khách đổ dài xuống sàn nhà.
Trong phần bóng đổ đen kịt đó, xuất hiện một chi tiết thừa thứ hai.
Đó là bóng của một người đàn ông cao lớn đang đứng nép mình sau cánh cửa phòng tối của chính Minh. Trên tay gã bóng đen ấy cầm một thanh sắt dài, đầu thanh sắt nhọn hoắt, đang chĩa thẳng vào vị trí Minh đang đứng.
Bức ảnh không chỉ chụp lại bằng chứng quá khứ. Bố cục của kẻ sát nhân đã lan tràn vào không gian hiện tại của anh.
Cạch.
Một tiếng động cơ học cực nhỏ vang lên từ phía cửa ra vào của căn hộ tập thể. Không phải tiếng đập cửa dữ dội của Đạt, mà là tiếng của một chiếc chìa khóa vạn năng đang chầm chậm xoay đều trong ổ khóa rỉ sét.
Minh đứng im phăng phắc giữa phòng tối đỏ sẫm. Anh nghe rõ tiếng bước chân rất nhẹ, lướt trên sàn nhà phòng khách bên ngoài, đang chầm chậm tiến về phía cánh cửa phòng tối khóa chặt.
Kẻ thủ ác không còn chờ đợi đến 4 giờ sáng như trong điềm báo nữa. Gã đã đến tìm anh ngay đêm nay.