Tiếng gót giày da nện xuống những bậc thang đá rêu phong của nhà nguyện vang lên đều đặn, lạnh lùng. Đó không phải là bước chân ráo hoảnh của Đạt, cũng không phải bước chân của những viên cảnh sát chấp pháp. Đó là những tiếng động dứt khoát, mang theo hơi thở của những kẻ chuyên thực hiện các vụ thủ tiêu trong bóng tối.
Trong căn hầm nồng nặc mùi hóa chất, Minh không nhìn lên cửa. Mắt trái của anh lúc này đã mờ căm, chỉ còn nhận biết được những mảng sáng tối nhòe nhoẹt. Toàn bộ thế giới chỉ còn được điều tiết qua con mắt cơ học bên phải. Các lá khẩu bằng đồng thau bên trong hốc mắt anh liên tục co thắt, phát ra những tiếng rè rè... cạch cạch... khô khốc, cố gắng bắt nét vào dải chữ số đang dần hiện hình trên tấm giấy ảnh ngập trong khay thuốc tráng.
“Bến cảng số 4... Kho tống hợp cũ...”
Những ký tự chỉ tọa độ nơi Đạt bị giam giữ vừa hiện lên rõ nét dưới đáy khay nhựa, cũng là lúc cánh cửa sắt rỉ sét của căn hầm bị một lực lớn đạp tung.
RẦM!
Gió đêm kèm theo những hạt mưa lạnh ngắt từ bên ngoài xộc thẳng vào phòng tối, làm lung lay dữ dội chiếc đèn neon đỏ duy nhất trên trần. Ba bóng đen cao lớn bước vào, trên tay chúng là những thanh sắt và đoản đao bén nhọn. Kẻ đi đầu khẽ hất hàm, nhìn gã thợ ảnh lập dị đang quỳ rạp bên bàn hóa chất với vẻ khinh bỉ.
"Lão Hoàng chết rồi, nhưng cuộn phim gốc của lão vẫn chưa được hủy. Các sếp lớn không thích những kẻ giữ quá nhiều bí mật như mày, cậu Minh ạ," gã đứng đầu trầm giọng, giơ thanh sắt lên cao. "Giao máy ảnh và cuộn phim ra, tao sẽ chừa cho mày một con đường sống."
Minh chầm chậm đứng thẳng dậy. Lớp kính râm của anh đã rơi mất tự lúc nào, lộ ra con mắt phải bằng thủy tinh khói và đồng thau đang xoay tròn một cách quái dị. Anh không nhìn những kẻ trước mặt, mà nhìn thẳng vào chiếc Leica M3 đang đặt cạnh khay hóa chất.
Một cơn đau xé toác đại não ập đến. Mắt phải cơ học của Minh đột ngột khóa tiêu cự vào ba kẻ đối diện. Trong một phần triệu giây, một khung hình tương lai hiện ra rực rỡ trong tâm trí anh: Một vụ nổ ánh sáng tuyệt đối, và ba thi thể đổ gục dưới chân cầu thang đá.
Chiếc máy ảnh đã chọn sẵn bố cục cho hồi kết.
"Các người muốn cuộn phim?" Minh khàn giọng, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh ngắt. "Để tôi chụp cho các người một bức ảnh cuối cùng."
Trước khi ba gã sát thủ kịp phản ứng, đôi tay gầy guộc của Minh đã chộp lấy chiếc Leica M3, đưa lên ngang tầm mắt trái đã mù lòa, ngón tay anh siết chặt lấy nút đánh đèn flash cưỡng bức của chiếc đèn rời công suất lớn gấp ba lần chiếc đèn ở phòng ca cũ.
"Chết đi."
TÁCH!
OÀNG!
Một quầng sáng trắng xóa, có cường độ mạnh như một quả bom sáng nổ tung ngay trong không gian chật hẹp, khép kín của căn hầm. Ánh sáng chói lòa đến mức thiêu đốt, xuyên qua mọi màn sương đêm, dội thẳng vào võng mạc của ba kẻ thủ ác.
"Áaaa!"
Những tiếng rú lên đau đớn vang vọng khắp nhà nguyện. Ba gã sát thủ hoàn toàn bị mù tạm thời, chúng điên cuồng vung vẩy thanh sắt và đoản đao vào khoảng không trống rỗng trước mặt. Một gã mất phương hướng, trượt chân trên bậc thang đá đầy rêu ẩm, ngã nhào lộn cổ xuống sàn, đầu đập mạnh vào góc bệ đá nứt toác, chết ngay tại chỗ.
Hai gã còn lại hoảng loạn gào thét, vung vũ khí loạn xạ. Nhưng Minh đã không còn ở đó. Bằng con mắt cơ học vốn đã quen với những dải sắc độ xám tối và khả năng định vị hình học tuyệt đối, anh lướt qua hai gã như một chiếc bóng đen vạch sẵn trên giấy phim. Anh dùng hết sức bình sinh, xô mạnh chiếc kệ gỗ chứa hàng chục chai lọ hóa chất, axit axetic đậm đặc và sulfur đổ ập xuống người hai kẻ đang quằn quại.
XOẢNG! RÀO...
Axit đậm đặc đậm đặc đổ tràn lên mặt và cơ thể hai gã sát thủ, khói bốc lên khét lẹt kèm theo những tiếng thét xé lòng. Chúng gục xuống sàn, đau đớn giãy giụa giữa vũng hóa chất đang ăn mòn da thịt.
Bố cục tương lai hoàn toàn ứng nghiệm.
Minh lảo đảo bước lại gần bàn tráng ảnh. Mắt trái của anh lúc này đã chính thức chìm vào một màn đêm đen kịt vĩnh viễn. Mắt phải cơ học cũng bắt đầu rỉ ra một dòng chất lỏng màu xám đen, những bánh răng đồng thau bên trong rít lên những tiếng ken két rệu rã, tiêu cự nhòe đi như một thấu kính bị nứt vỡ.
Anh dùng những ngón tay trần run rẩy, rút tấm giấy ảnh từ khay hãm màu ra. Tọa độ "Bến cảng số 4... Kho tổng hợp cũ" đã được ghi nhớ sâu sắc vào đại não anh.
Minh ôm chiếc Leica M3 vào lòng, bước qua những cái xác đang bất động trên sàn hầm, chầm chậm leo lên những bậc thang đá để bước ra ngoài màn mưa.
Nửa đêm hôm đó. Tại nhà kho bỏ hoang bến cảng số 4.
Đạt đang quỳ trên sàn xi măng lạnh ngắt, đầu bị quấn chặt bằng băng dính đen, hơi thở gã thoi thóp sau những trận đòn tra tấn của gã trùm đứng sau bác sĩ Hoàng. Gã trùm—một kẻ mặc suit bespoke đen tuyền lịch lãm đang chầm chậm lên đạn cho khẩu súng ngắn, chĩa thẳng vào gáy Đạt.
"Vĩnh biệt, Đội trưởng Đạt. Gã thợ ảnh của mày không đến cứu mày được đâu," gã trùm cười nhạt.
Tách.
Một tiếng màn trập cơ học đột ngột vang lên từ trong góc tối của những kiện hàng cũ.
Gã trùm giật mình quay phắt lại: "Ai?!"
Từ trong bóng tối, một bóng người gầy guộc bước ra. Toàn thân Minh ướt đẫm nước mưa, hai mắt anh được che lại bằng một tấm vải đen quấn chặt quanh đầu—giống như cách người ta che phủ một cuộn phim nhạy sáng. Trên tay anh, chiếc Leica M3 cổ điển đã lên nòng sẵn.
"Mày... mày bị mù rồi cơ mờ?!" Gã trùm kinh hoàng hét lên khi thấy tấm băng đen che mắt của Minh, gã lập tức xoay họng súng về phía anh.
ĐOÀNG!
Phát súng của gã trùm bắn sượt qua vai Minh, máu tươi nhuộm đỏ chiếc áo khoác. Nhưng Minh không hề chớp mắt—bởi anh không còn mắt để chớp. Trong thế giới bóng tối tuyệt đối của tấm vải đen, con mắt cơ học bên phải của anh đang nhìn thấy một đường lưới bố cục màu đỏ rực, khóa chặt vào dải nhiệt độ cơ thể của gã trùm ngay giữa tâm ngắm.
"Tiêu cự... đã chuẩn," Minh thầm thì.
Anh không bóp cò súng, mà gạt mạnh cần đánh đèn flash một lần cuối cùng. Nhưng lần này, chiếc đèn flash đã được anh quấn quanh bằng một thỏi thuốc nổ lỏng thu giữ từ hiện trường cũ.
UỲNH!!!
Một vụ nổ kèm theo quầng sáng hủy diệt nuốt chửng cả nhà kho bến cảng.
Sáng hôm sau, khi đội viện binh cảnh sát ập vào hiện trường, nhà kho số 4 chỉ còn là một đống tro tàn đổ nát.
Đạt được tìm thấy ở góc nhà kho, may mắn sống sót nhờ một kiện hàng đổ xuống che chắn khỏi dư chấn vụ nổ. Khi gã tỉnh lại, việc đầu tiên gã làm là điên cuồng bới cào đống đổ nát để tìm Minh.
Nhưng dưới lớp tro tàn đen kịt, không có thi thể nào của Minh cả.
Người ta chỉ tìm thấy chiếc máy ảnh cơ Leica M3. Kỳ lạ thay, phần vỏ kim loại bằng đồng thau của nó không hề bị tàn phá bởi ngọn lửa, mà đã chuyển sang một màu xám tro nhẵn nhụi, bóng loáng như một tấm gương. Ở thấu kính phía trước của chiếc máy ảnh, không còn là những thấu kính thủy tinh thông thường, mà là một con ngươi mắt người màu đen sâu thẳm, đang chầm chậm đảo quanh như thể vẫn đang quan sát thế giới xung quanh.
Đạt run rẩy nhặt chiếc Leica lên, ôm chặt vào lồng ngực và bật khóc nức nở giữa bến cảng lộng gió.
Từ ngày đó, thành phố không còn ai nhìn thấy nhiếp ảnh gia hiện trường lập dị tên Minh nữa. Nhưng mỗi khi có một vụ án mạng oan khuất xảy ra trong bóng tối, các điều tra viên lại rỉ tai nhau về một hiện tượng quái dị: Trên những bức ảnh hiện trường được chụp bằng máy kỹ thuật số tối tân nhất của cảnh sát, đôi khi ở những góc khuất bóng đổ, người ta vẫn nhìn thấy một chi tiết thừa nhòe mờ—chiếc bóng của một người đàn ông đeo băng đen trên mắt, tay nâng một chiếc máy ảnh cổ, lặng lẽ ghi lại bố cục của công lý.