Những tiếng còi hú của xe cảnh sát và xe cứu thương bên dưới sân tập thể xé toạc màn đêm sau cơn bão, nhưng trong căn phòng khách ngổn ngang, mọi âm thanh đối với Minh đều trở nên loãng đi. Anh ngồi im trên sàn nhà, một tay áp chặt vào hốc mắt phải đang nóng rực như có một miếng than hồng nung nấu bên trong.
Đạt nhặt khẩu súng K59 lên, giắt vào thắt lưng rồi bước lại gần Minh, gương mặt gã lộ rõ vẻ bàng hoàng khi nhìn cận cảnh con mắt bên phải của anh. Nó không còn là mắt người. Dưới ánh đèn tuýp trắng bách của phòng khách, tròng mắt phải của Minh đã hóa thành một mặt thủy tinh lồi màu xám khói, bao bọc bởi những lá khẩu bằng đồng thau cực mỏng đang khẽ xếp lại rồi mở ra một cách cơ học theo nhịp tim của anh.
"Mày... mắt mày bị cái quái gì thế này, Minh?" Đạt lắp bắp, giọng gã run lên. Gã vươn tay định chạm vào vai anh, nhưng Minh đã lạnh lùng gạt ra.
"Không có gì. Do hóa chất tráng ảnh thôi," Minh đứng dậy, nhặt chiếc bao da chứa Leica M3 lên. Giọng anh phẳng lặng, nhưng hơi thở vẫn còn đứt quãng. Anh liếc nhìn xác của bác sĩ Hoàng đang nằm bất động bên vũng máu. Bố cục của cái chết này đã hoàn chỉnh, giống hệt khung hình tiên tri mà mắt phải anh vừa nhìn thấy vài phút trước.
Đạt nhìn theo ánh mắt của Minh, gã thở dài, rút bộ đàm ra lệnh cho cấp dưới phong tỏa hiện trường căn hộ. "Lão Hoàng chết rồi, vụ án xem như khép lại. Nhưng Minh này, chuyện cái máy ảnh và bằng chứng của mày... tao không thể ghi vào báo cáo chính thức được. Các sếp trên bộ sẽ nghĩ tao bị điên, hoặc nghĩ mày chính là đồng lõa với lão nên mới biết rõ hiện trường đến thế."
Minh không bất ngờ. Anh quay lưng bước thẳng vào phòng tối, bỏ lại một câu ngắn gọn: "Báo cáo thế nào là việc của anh. Thu dọn xác chết đi, tôi cần yên tĩnh."
Hai ngày sau.
Thành phố tưởng chừng đã quay lại nhịp sống bình yên sau khi tin tức về cái chết của kẻ thủ ác liên hoàn—bác sĩ Hoàng được công bố. Nhưng đối với Minh, cơn ác mộng chỉ mới thực sự bắt đầu.
Căn bệnh "mù màu" của anh đã lan sang cả mắt trái. Giờ đây, toàn bộ thế giới của Minh hoàn toàn mất sạch sắc độ. Anh nhìn mọi thứ qua một thế giới đen trắng, u uất và gắt gỏng. Đáng sợ hơn, tầm nhìn của anh liên tục bị nhiễu loạn bởi các đường lưới bố cục (grid lines) tự động hiện hình trong không gian, ép anh phải nhìn vạn vật theo những tỷ lệ đối xứng tàn nhẫn.
Mỗi khi anh nhìn vào một người đi đường, một đứa trẻ hay một bà lão bán hàng rong, mắt phải cơ học của anh lại khẽ tạch một tiếng. Ngay lập tức, trong tâm trí anh hiện ra một bức ảnh chụp lại cảnh tượng người đó sẽ gặp tai nạn hoặc bị sát hại trong tương lai gần. Chiếc Leica M3 ký sinh không còn thỏa mãn với việc thấu thị những tội ác đã qua, nó đang biến Minh thành một kẻ thu thập những cái chết sắp tới.
Rầm!
Cửa phòng khách căn hộ lại bị đẩy mạnh vào. Nhưng lần này không phải là Đạt bước vào với điếu thuốc trên môi, mà là bốn người đàn ông mặc thường phục, gương mặt lạnh lùng, nghiêm nghị. Đi đầu là một vị thanh tra cấp cao của Bộ Nội vụ.
"Cậu Minh, nhiếp ảnh gia hiện trường?" Vị thanh tra nhìn Minh bằng ánh mắt sắc lẹm, dò xét chiếc kính râm bản dày trên mặt anh. "Chúng tôi nhận được đơn tố cáo nặc danh cùng một số tài liệu mật. Cậu bị nghi ngờ là đồng phạm mật thiết của bác sĩ Hoàng trong chuỗi án mạng liên hoàn. Việc cậu luôn 'tìm thấy' các chứng cứ tâm linh tại hiện trường thực chất là do cậu tham gia dàn dựng bố cục giết người cùng lão."
Minh khẽ nhếch môi, không thèm bào chữa. Anh biết, khi một chuỗi án mạng của giới thượng lưu khép lại một cách quá ly kỳ, các nhà chức trách luôn cần một kẻ giơ lưng chịu báng hoàn hảo. Và một gã nhiếp ảnh gia lập dị, cô độc, có lối sống quái dị như anh là một miếng mồi không thể thích hợp hơn.
"Chúng tôi có lệnh tạm đình chỉ công tác và niêm phong toàn bộ thiết bị của cậu để phục vụ điều tra," vị thanh tra ra hiệu. Hai nhân viên lập tức tiến về phía bàn làm việc, thu giữ những cuộn phim và chiếc Leica M3 đang đặt trong hộp nhung.
Khi bàn tay của tay nhân viên chạm vào vỏ đồng thau của chiếc Leica, con mắt cơ học sau lớp kính râm của Minh đột ngột co thắt dữ dội. Một cơn đau buốt nhói xé toạc đại não. Qua màn sương xám, anh nhìn thấy một khung hình tiên tri mới:
Đó là bức ảnh chụp chính Đạt—đội trưởng đội trọng án. Gã đang quỳ trên sàn nhà tại một nhà kho bỏ hoang bên bến cảng, đầu bị quấn chặt bằng băng dính đen, và một họng súng khác đang chĩa thẳng vào gáy gã. Ở góc khung hình, chi tiết rác xuất hiện là một cuộn phim đen trắng chưa tráng, trên vỏ cuộn phim có khắc biểu tượng hình con rắn quấn quanh cây gậy của bác sĩ Hoàng.
Lão Hoàng đã chết, nhưng tổ chức độc dược và những kẻ thuê lão giết người vẫn còn sống. Và Đạt, vì cố gắng điều tra sâu hơn danh sách khách hàng của lão, đã giẫm phải đuôi của một con rắn khổng lồ.
"Cầm lấy máy ảnh và đi đi," Minh bất ngờ lên tiếng, giọng anh trầm xuống. Anh không hề kháng cự khi họ dẫn anh ra xe. Lòng anh chỉ hướng về một mục tiêu duy nhất: Anh phải tìm cách thoát ra để tráng cuộn phim cuối cùng—cuộn phim duy nhất có thể chỉ điểm vị trí cái chết của Đạt trước khi tiêu cự của cuộc đời gã bị đóng lại mãi mãi.
Đêm đó, mưa lại bắt đầu rơi nặng hạt trên những mái tôn thành phố.
Lợi dụng lúc các nhân viên áp giải lơ là trong quá trình chuyển giao phòng giam tạm thời tại đồn công an quận, Minh đã thực hiện một cuộc đào thoát điên rồ. Bằng sự nhạy bén của một kẻ có thể nhìn thấu bóng tối và những góc khuất hình học, anh dễ dàng luồn lách qua hệ thống camera an ninh của đồn, đánh cắp lại chiếc Leica M3 cùng một cuộn phim chưa tráng từ tủ chứng cứ tạm giữ, rồi lao mình vào màn mưa đen trắng ngoài đường phố.
Anh không thể quay lại căn hộ tập thể cũ vốn đã bị cảnh sát phong tỏa. Minh chạy bộ ba cây số trong mưa, hướng về phía nghĩa trang giáo xứ bỏ hoang ở ngoại ô thành phố. Tại đó, dưới tầng hầm của một nhà nguyện đổ nát, anh đã tự tay xây dựng một phòng tối bí mật từ nhiều năm trước—nơi anh dùng để lưu trữ những bức ảnh mà anh không bao giờ muốn Đạt hay bất kỳ ai nhìn thấy.
Cạch.
Minh khóa chặt chiếc cửa sắt rỉ sét của căn hầm nhà nguyện. Không khí nơi đây ẩm mốc, nồng nặc mùi đất ẩm và hóa chất lâu ngày không sử dụng. Anh bật chiếc đèn neon đỏ duy nhất lên.
Màu đỏ sẫm tràn ngập không gian đen trắng của mắt trái anh. Mắt phải cơ học của anh bắt đầu kêu lên những tiếng rè rè... rột rẹt... liên tục, các lá khẩu bằng đồng thau bên trong chuyển động hỗn loạn như thể hệ thống thấu kính đang bị quá tải vì phải xử lý quá nhiều dữ liệu tương lai. Thị lực của mắt trái bắt đầu mờ nhòe đi, tiêu cự nhòe nhoẹt như một ống kính bị hấp hơi nước.
Minh biết mình không còn nhiều thời gian. Đôi mắt anh sắp hoàn toàn mù lòa.
Anh dùng đôi tay run rẩy vì lạnh và kiệt sức, tháo cuộn phim từ chiếc Leica M3 ra, thả vào trong khay thuốc tráng. Anh phải chạy đua với từng giây để ép bức ảnh hiện hình, trước khi bóng tối vĩnh hằng nuốt chửng lấy cả hai con mắt của anh.
"Hiện hình đi... làm ơn..." Minh lẩm bẩm, hai đầu ngón tay cao su đen bấu chặt vào thành khay nhựa, lắc nhẹ.
Trên mặt nước thuốc sóng sánh màu đỏ sẫm, tấm giấy ảnh bắt đầu từ từ hiện lên những đường nét đầu tiên. Khung cảnh nhà kho bến cảng hiện ra, hình ảnh Đạt đang bị trói chặt trên ghế hiện ra rõ nét.
Nhưng ngay khi chi tiết rác—tọa độ của nhà kho được khắc trên một chiếc thùng gỗ cạnh Đạt vừa kịp hiện lên mờ nhạt, từ phía trên cầu thang đá của căn hầm nhà nguyện, tiếng bước chân nặng nề, dứt khoát của một nhóm người đột ngột vang lên, dội thẳng xuống cửa phòng tối của anh.