6.
Anh tôi bước vào nhà với vẻ mặt miễn cưỡng, vừa thấy tôi, chị dâu và mẹ tôi đang chờ sẵn, cổ họng liền nuốt khan một cái.
Anh không lập tức chạy đến an ủi chị dâu, mà trước tiên lại khẽ gật đầu với tôi, cười gượng gạo.
Ánh mắt chị dâu chợt lóe lên — chị ta cảm giác mình bị phớt lờ.
Vừa mới phút trước còn đang giả vờ đáng thương, phút sau đã nổi điên.
“Được lắm, Lưu Hiểu Phong, trong mắt anh chỉ có con tiện nhân này. Bảo sao cái thứ như nó mãi không chịu lấy chồng, thì ra là hai người đã sớm qua lại với nhau!”
Một câu nói khiến mẹ tôi sợ tái mặt.
Còn anh tôi thì vốn đã lo lắng sẵn trong lòng, giờ bị nói thế, lại càng bốc hỏa.
Đến nước này, tôi tất nhiên phải châm thêm dầu vào lửa.
Tôi thản nhiên kể hết việc em trai chị dâu đến nhà hàng tôi gây rối, không sót một chi tiết.
Cuối cùng còn cố tình nhấn mạnh:
“Anh à, dù gì anh cũng là một tổ trưởng trong đơn vị nhà nước, mà chị dâu anh thì chẳng biết phân nặng nhẹ gì cả. Nếu để cơ quan biết anh dính líu đến ‘tiểu tam’, tôi nghĩ anh cũng chẳng cần cái ghế đó nữa đâu.”
Câu nói nhẹ nhàng ấy liền khiến anh tôi đứng hình, đồng tử giãn rộng, tức giận đến nghẹn lời.
Còn chị dâu thì vẫn không biết sống c/h/ế/t, tiếp tục tru tréo:
“Cô còn mặt mũi mà nói à? Đám lưu manh của cô đ/á/n/h gãy chân em tôi rồi đấy! Không đền tiền, tôi không để yên đâu!”
Chỉ nghe “chát” một tiếng.
Không khí lập tức đông cứng lại.
Chị dâu ôm mặt, nước mắt chực trào, dáng vẻ như thể trời sắp sập.
Anh tôi thì cuống quýt, nhưng cũng không dám chọc giận tôi, cuối cùng đành quay đầu làm như không thấy.
Đến lúc này, chị dâu thực sự phát điên.
Chị ta ngồi bệt xuống đất gào khóc lăn lộn.
“Đ/á/n/h tôi? Được lắm! Bà đây không sợ! Nếu hôm nay không xin lỗi, không đền tiền, tôi sẽ ly hôn! Tôi sẽ dắt con về nhà mẹ đẻ!”
Nghe tới đây, mẹ tôi hoảng hốt, không thể ngồi yên nữa.
Bà vội vã chạy tới đỡ chị dâu dậy:
“Ôi dào ơi, con dâu ngoan, sao con lại nói vậy? Nếu con đem cháu trai của mẹ đi, chẳng phải lấy luôn cái mạng của mẹ sao?
“Con xem, nể mặt mẹ già này một chút, đừng chấp làm gì. Mẹ xin lỗi thay cho nó, thay cho cả em con.”
Thấy có cơ hội, chị dâu càng làm tới, vừa kéo mẹ tôi vừa lải nhải, còn đưa ra thêm yêu cầu vô lý hơn.
Chị ta không chỉ muốn tôi đền tiền, mà còn bắt tôi phải đến tận nhà em trai chị ta cúi đầu xin lỗi.
Chị ta thật biết mơ mộng!
Tôi lạnh lùng hừ một tiếng, không thèm đáp.
Biết không khiến được tôi nghe lời, mẹ tôi lại chuyển hướng, gọi con gái tôi tới.
“Con dâu à, hay thế này nhé? Để cháu gái mẹ thay mẹ nó xin lỗi. Mẹ dắt con bé sang, nếu em con vẫn chưa nguôi, thì cho con bé quỳ xuống lạy một cái là xong, thế được chưa?”
Mặt con gái tôi lập tức tái mét.
Tôi không ngờ mẹ mình lại có thể vì nịnh chị dâu mà hạ nhục hai mẹ con tôi đến mức này.
Tôi lạnh sống lưng, lập tức đẩy mẹ ra, kéo con gái về phía sau, bảo vệ nó.
Nhìn vào đôi mắt né tránh của bà, tôi cảm thấy bà thật xa lạ.
“Mẹ, Nguyệt Nguyệt cũng là cháu ngoại ruột của mẹ. Sao mẹ có thể làm vậy?”
“Thì sao? Cháu trai mang họ Lưu, là dòng dõi nhà họ Lưu. Còn con bé Nguyệt mang họ Cung, sau này nó đi lấy chồng, thì cũng chẳng liên quan gì đến nhà ta nữa.”
Tôi như bị sét đ/á/n/h — bà ấy vừa nói “không liên quan”, ý là cả tôi và con gái đều không còn là người một nhà.
Thì ra là vậy.
Ngay khoảnh khắc ấy, mọi tình cảm và kỳ vọng tôi từng dành cho bà đều tan thành mây khói.
Chữ “mẹ” giờ đây, tôi nhai nát trong lòng, cũng chẳng thể gọi ra miệng nữa.
Cứ dây dưa tiếp, chỉ là tôi tự làm khổ chính mình.
Đã là người dưng nước lã — vậy thì dễ xử rồi.
Tôi lập tức gọi điện, cho tất cả nhân viên nhà hàng tới.
Vừa ra lệnh, bọn họ liền xông vào, bắt đầu dọn sạch toàn bộ đồ đạc của gia đình anh tôi ra khỏi nhà.
Chị dâu ban đầu ngơ ngác chưa hiểu chuyện gì, đến khi nhận ra thì hoảng loạn chạy quanh nhà, cố ngăn lại, nhưng bị đẩy ra ngoài.
Chị ta bắt đầu khóc lóc, gọi điện báo cảnh sát, dọa sẽ kiện tôi đến mức “ngồi tù mọt gông”.
Tôi thản nhiên lấy sổ đỏ ra, mở ngay trước mặt chị ta, chỉ vào tên mình.
“Biết mấy chữ này không? Chủ sở hữu: Lưu Hiểu Phi.
“Cô nói xem, cô định kiện tôi về cái gì đây?”
7.
Tôi đã quyết tâm — từ nay sẽ không liên lạc gì với bọn họ nữa.
Còn họ thì đúng là mặt dày vô sỉ, không ngừng gọi điện, tìm đủ cách để nối lại quan hệ với tôi.
Để được yên thân, tôi dứt khoát đổi luôn số điện thoại.
Khó khăn lắm mới có vài ngày yên bình, thì cửa hàng xảy ra chuyện.
Rất nhiều người tố rằng sau khi ăn ở quán tôi thì bị đau bụng phải nhập viện.
Không bao lâu sau, trên mạng lan truyền một tin chấn động: quán tôi dùng nước điều hòa để rửa rau.
Còn kèm theo hình ảnh làm bằng chứng — một chậu nước đặt ngay dưới ống xả điều hòa, tái sử dụng vòng đi vòng lại.
Bình luận trên mạng bắt đầu dậy sóng, ai nấy đều chửi tôi là con buôn vô lương tâm, bán mạng người kiếm tiền.
Thậm chí có người đào sâu quá khứ, lôi tình cảnh hiện tại của tôi ra mổ xẻ, nói tôi là goá phụ độc ác, ghen tị vì anh trai và chị dâu sống hạnh phúc nên mới đuổi mẹ ruột ra khỏi nhà.
Chuyện ồn ào đến mức trường học của con gái cũng gọi điện tới, yêu cầu tôi tạm thời đưa con bé về nhà.
Họ nói nhiều phụ huynh phản đối việc con mình học cùng lớp với con gái tôi.
Con bé cũng khóc, nói không muốn đi học nữa, muốn ở lại quán phụ tôi làm việc.
Nghe con gái khóc, gân xanh trên trán tôi giật giật liên hồi.
Dám động đến con gái tôi?
Bọn họ… coi như xong đời rồi.
8.
Khi tôi tìm đến, cả nhà anh tôi đang chen chúc trong căn hộ cũ kỹ mà mẹ tôi từng ở trước kia.
Vừa thấy tôi, anh trai liền lộ vẻ vui mừng.
Nhưng bị chị dâu lườm một cái, anh lập tức kéo căng nét mặt, cố gắng kìm nén cảm xúc, chỉ húng hắng ho mấy tiếng mà không mở miệng được.
Chị dâu thì không còn kiên nhẫn nữa, đẩy anh tôi ra, nhìn thẳng vào tôi.
Cô ta tưởng tôi vì sợ bị dân mạng công kích mà đến đây cầu xin họ giúp thanh minh.
Cô ta còn trơ tráo ra điều kiện, đòi tôi chuyển nhượng căn biệt thự cho anh tôi.
“Không thì chuyển cho tôi cũng được, để tôi đứng tên thay con trai tôi. Cô tự cân nhắc đi, là đồng ý, hay tiếp tục để bản thân bị chửi thối mặt trên mạng, để con gái cô tiếp tục bị vạ lây?”
Chị ta đắc ý uy hiếp.
Tôi lại ung dung kéo ghế ngồi xuống, uống một ngụm nước rồi chậm rãi mở lời:
“Nghe nói trước khi chị gả cho anh tôi, chị từng sinh một đứa con?”
Ngay lập tức, vẻ căng thẳng hiện rõ trên gương mặt chị dâu.
“Cô đừng nói bậy!”
Cô ta càng hoảng, tôi càng chắc chắn. Tôi bắt đầu kể rành rọt những gì mình biết.
“Nghe nói, chị từng sinh con cho người khác, sau đó vì ham giàu sang mà bỏ lại con trai ruột ở quê. Chị không thấy lương tâm cắn rứt sao?”
“Cô nói láo! Tin tôi xé nát cái miệng cô không?!”
Chị ta liều mạng phủ nhận.
Vừa quay sang giải thích với anh tôi, vừa chụp mũ tôi ghen ghét mà bịa chuyện hãm hại.
Anh tôi nhíu mày, nhưng vẫn cố an ủi vợ, miệng thì nói yêu thương sắt son, suốt đời tin tưởng.
Ngay lúc đó, tôi vỗ tay một cái, cửa mở ra, một cậu bé tầm mười mấy tuổi bước vào.
Anh tôi còn tưởng tôi đang bày trò, cười đùa với chị dâu:
“Em đừng nói, đứa bé này nhìn cũng giống em lắm đấy.”
Nhưng vừa nói dứt câu, anh liền sững người, ánh mắt dán chặt vào cậu bé không rời.
Đứa trẻ ấy… giống chị dâu như đúc.
Nếu bảo không phải mẹ con, thật không ai tin nổi.
Anh tôi đột nhiên đẩy mạnh chị ta ra, còn chưa kịp chất vấn, thì một người đàn ông nữa từ ngoài bước vào.
Anh ta nhìn chị dâu, thâm tình gọi một tiếng: “Vợ à.”
Anh tôi chấn động, huyết áp tăng vọt.
Hai người đàn ông lập tức lao vào nhau ẩu đả.
Thằng cháu thấy vậy cũng lao vào đ/á/n/h nhau với cậu bé kia.
Cảnh tượng náo nhiệt không khác gì kịch truyền hình.
Tôi lấy sẵn lọ thuốc nhỏ mắt, vừa nhỏ vừa… mở livestream.
Tôi vừa khóc vừa kể lể: gia đình tôi bị chị dâu lừa gạt ra sao.
Tôi kể cô ta thâm hiểm, vì muốn chiếm đoạt biệt thự nên dựng chuyện bịa đặt, còn làm giả hình ảnh “nước điều hòa”, cố tình bôi nhọ thanh danh tôi.
Tôi đưa ra hồ sơ nhập viện của những người tố bị ngộ độc — toàn bộ đều là họ hàng nhà chị dâu, trong đó có cả em trai từng đến cửa hàng tôi gây chuyện.
Tôi còn lưu lại video giám sát khi hắn ta phá hoại tiệm.
Chân tướng được phơi bày: tất cả là âm mưu do chị dâu giật dây, một kế hoạch có chủ đích.
Dư luận lập tức quay sang phản công chị ta.
Nhưng cô ta vẫn trốn tránh, nấp trong góc, không dám mở miệng can ngăn ai.
Dù là với người đàn ông nào, cô ta cũng đều có lỗi.
Từ đầu đến cuối, chị dâu chưa từng nói thật lấy một câu.
Tôi chuyển máy quay về phía đám hỗn chiến — cư dân mạng xem mà hò hét sung sướng, không khác gì xem phim truyền hình trực tiếp.
Khi thấy thằng cháu, có người liền nhảy vào bình luận:
“Thằng nhãi ranh này học chung trường con tôi. Thường xuyên bắt nạt bạn, hành xử côn đồ. Giờ nhìn mẹ nó thế kia thì không lạ nữa.”
Sau đó, thông tin của chị dâu bị bóc trần hoàn toàn.
Cô ta bị hàng loạt cuộc điện thoại quấy rối, chửi mắng tơi tả.
Cuối cùng, không chịu nổi nữa, chị ta buộc phải công khai xin lỗi tôi.
Vừa khóc vừa cầu xin tôi tha thứ, còn khẩn thiết van nài tôi nói giúp vài lời với anh trai, mong được giữ lại cuộc hôn nhân này.
Nhưng vì chuyện tai tiếng này, anh tôi không còn mặt mũi nào ở đơn vị, sự nghiệp lao dốc không phanh.
Lần này, anh tôi như đã tỉnh ngộ, kiên quyết ly hôn.
Sau khi ly hôn, chị dâu lập tức bị “chồng cũ” cũ lôi về quê.
Cô ta vốn luôn khinh rẻ nông thôn, giờ lại phải quay về đó — đúng là báo ứng.
Mẹ tôi và anh tôi lại muốn quay về sống ở biệt thự.
Tôi bật cười lạnh lẽo, mở đoạn ghi âm mà anh tôi từng nói: muốn gả tôi đi để cướp nhà.
Tôi nhắc anh nếu còn tiếp tục lằng nhằng, tôi sẽ đưa đoạn ghi âm ấy đến tận đơn vị của anh.
Anh tôi và mẹ tôi nghe vậy thì tái mặt, lặng lẽ rút lui trong câm lặng.
9.
Tôi cùng con gái bắt đầu dọn dẹp lại căn biệt thự.
Con bé cuối cùng cũng được trở về căn phòng lớn vốn thuộc về mình.
Không còn những người phiền phức quấy rầy, con bé dần trở nên vui vẻ, cởi mở hơn.
Thế nhưng, nó vẫn luôn khiêm nhường, cư xử lễ độ với mọi người như cũ.
Chẳng bao lâu sau, con gái tôi nói cho tôi biết — mẹ tôi đã bị cháu trai đ/á/n/h, hiện đang nằm viện.
Chuyện này còn bị đưa lên hot search.
Tôi đến bệnh viện thăm bà.
Bà nằm đó, ống dẫn thức ăn cắm vào mũi, nước mắt cứ chảy dài.
Khi nhìn thấy con gái tôi — một cô bé chỉn chu, hiểu chuyện — ánh mắt bà đầy ắp hối hận.
Nhưng một người đến từng tuổi ấy rồi, giờ mới thấy hối tiếc, thì đã quá muộn.
Cháu trai tôi vì chuyện đó mà bị đưa vào trại giáo dưỡng.
Tôi không thấy thương xót chút nào — chỉ thấy, đáng đời.
Sau đó, tôi và con gái cùng nhau băng qua nhiều ngọn núi, đi qua nhiều dòng sông, ngắm nhìn thế giới rộng lớn hơn.
Không còn những con người cản đường, thế giới của mẹ con tôi như bừng sáng.
**Toàn văn hoàn.**