
Văn phòng của Hân nằm trên tầng 45 của một tòa nhà chọc trời bọc kính, nơi có thể phóng tầm mắt bao trọn cả trung tâm tài chính sầm uất. Là một "Headhunter" (chuyên viên săn đầu người) cấp cao sở hữu biệt danh Rainmaker, Hân đã quen với việc định giá thẻ nhân sự của những bộ óc kiệt xuất nhất. Đối với cô, con người cũng là một loại hàng hóa, và mỗi món hàng đều có một cái giá chính xác tính bằng USD.
Nhưng lúc này, chiếc phong bì bằng giấy mỹ thuật màu đen sần đặt trên bàn làm việc của cô lại mang đến một cảm giác nặng nề khác lạ.
Đối diện cô là ông Hoàng — Phó Chủ tịch Hội đồng quản trị của Tập đoàn Tài chính Vạn Phát. Ông ta mặc bộ suit may đo cao cấp, tay đeo chiếc Patek Philippe trị giá cả một căn biệt thự, nhưng quầng thâm dưới mắt và cái cách ông ta liên tục gõ nhẹ ngón tay xuống mặt bàn kính lại tố cáo một sự bất an tột độ.
"Mức phí hoa hồng là 25% mức lương năm của ứng viên. Ký độc quyền với riêng cô, Hân ạ," ông Hoàng đẩy chiếc phong bì về phía cô, giọng thấp nhưng đanh ý.
"Vạn Phát cần một Tổng giám đốc (CEO) mới. Yêu cầu: dưới 45 tuổi, tốt nghiệp Ivy League, có kinh nghiệm điều hành quỹ đầu tư trên 5 năm. Và quan trọng nhất: Phải nhậm chức trong vòng đúng 14 ngày kể từ hôm nay".
Hân khẽ nhướng mày. Lương năm của CEO Vạn Phát không dưới hai triệu đô. Nghĩa là nếu chốt thành công thương vụ này, khoản hoa hồng cô nhận được sẽ lên tới nửa triệu đô la — một con số đủ để cô đóng máy, nghỉ hưu sớm và tận hưởng cuộc sống thượng lưu tại một hòn đảo nào đó.
"Mức thù lao rất hào phóng, thưa ông Hoàng", Hân mỉm cười lịch lãm, ngón tay thon dài lướt qua mép chiếc phong bì đen. "Nhưng 14 ngày cho một vị trí cốt tử như CEO của một tập đoàn tài chính hàng đầu? Điều này vi phạm quy trình tuyển dụng chuẩn của tôi. Tại sao ông Vũ — cựu CEO của các ông lại từ nhiệm đột ngột như vậy?"
Nụ cười trên môi ông Hoàng chợt khựng lại trong một phần mười giây. Ông ta cầm chiếc ly thủy tinh lên, nhấp một ngụm nước, mắt lảng tránh ánh nhìn sắc sảo như dao cạo của Hân.
"Áp lực công việc ở Vạn Phát rất lớn. Cậu Vũ gặp một vài vấn đề cá nhân nên đã xin nghỉ việc để ra nước ngoài điều dưỡng. Chúng tôi cần người thay thế ngay lập tức để trấn an cổ đông trước thềm đại hội thường niên."
Sau khi ông Hoàng rời đi cùng bản hợp đồng cam kết bảo mật thông tin (NDA) đã được ký kết, không khí trong phòng làm việc của Hân bỗng trở nên ngột ngạt. Trực giác của một kẻ đã có mười năm lăn lộn trong giới săn đầu người mách bảo cô rằng: cái giá càng cao, món hàng càng có độc. Một tập đoàn lớn không bao giờ cuống cuồng tìm CEO như chạy dịch trừ khi có một ngọn lửa đang thiêu rụi nền móng của họ.
Hân kéo rèm cửa, bật máy tính và bắt đầu quy trình mà cô gọi là Deep Background Check (Rà soát lý lịch sâu). Đây là quy trình sử dụng mạng lưới thám tử tư và các mối quan hệ mật thiết của cô trong ngành ngân hàng để đào bới những bí mật mà các tập đoàn luôn muốn chôn giấu phía sau những bản thông cáo báo chí bóng bẩy.
Màn hình máy tính đổ xuống những dòng dữ liệu nội bộ. Hân bắt đầu lội ngược dòng thời gian của tập đoàn Vạn Phát trong vòng 18 tháng qua.
Người tiền nhiệm gần nhất: Lê Vũ, 38 tuổi, ngôi sao tài chính mới nổi từ Phố Wall về nước. Thông báo chính thức: Từ nhiệm vì lý do sức khỏe. Nhưng tài liệu từ công ty bảo hiểm do người quen của Hân tuồn ra lại hiển thị một sự thật khác: Lê Vũ bị đột quỵ tại phòng làm việc vào lúc 3 giờ sáng của ba tuần trước. Thi thể của anh ta được phát hiện trong tư thế gục đầu trên một xấp chứng từ giải ngân chưa ký. Anh ta chết do xuất huyết não cấp tính, nhưng điều đáng ngờ là toàn bộ dữ liệu trên camera an ninh tầng CEO đêm đó đã bị xóa sạch với lý do "bảo trì hệ thống".
Hân lạnh gáy. Cô tiếp tục gõ cái tên của đời CEO thứ hai: Nguyễn Minh, nhậm chức trước Lê Vũ sáu tháng. Thông báo từ Vạn Phát: Nghỉ việc để thành lập quỹ khởi nghiệp riêng. Tuy nhiên, hồ sơ xuất nhập cảnh cho thấy Nguyễn Minh chưa từng rời khỏi Việt Nam. Anh ta đã biến mất một cách bí ẩn sau một chuyến công tác tại vùng ven biển miền Trung. Chiếc xe Audi của anh ta được tìm thấy dưới lòng một vực sâu, không có tài xế, không có dấu vết phanh.
Chưa dừng lại ở đó, đời CEO thứ ba — người đặt nền móng cho chuỗi tái cơ cấu của Vạn Phát 18 tháng trước là Trần Nam. Ông ta bị bắt tim đột ngột ngay tại sân golf chỉ sau đúng 28 ngày ngồi vào chiếc ghế quyền lực kia.
Ba đời CEO. Sáu tháng một người. Tất cả đều chết, đột quỵ hoặc bốc hơi chỉ trong vòng một tháng sau khi đặt bút ký vào hợp đồng nhậm chức.
Hân ngả người ra sau ghế, mồ hôi lạnh thấm đẫm lưng áo sơ mi lụa đắt tiền. Chiếc ghế CEO của tập đoàn Vạn Phát không phải là đỉnh cao của sự nghiệp, mà là một đoạn đầu đài được bọc nhung xa xỉ. Ba người đàn ông tài giỏi kia thực chất không điều hành cái gì cả; họ chỉ là những "Người hiến tế".
Họ được đưa lên cao, được ban tặng hào quang và tiền bạc, để rồi ký vào những lệnh chuyển tiền, những báo cáo tài chính ma nhằm hợp thức hóa hàng tỷ đô la tiền bẩn chảy qua hệ thống của Vạn Phát, trước khi bị cỗ máy ngầm phía sau nghiền nát để xóa sổ nhân chứng.
Đúng lúc đó, màn hình máy tính của Hân chợt nhấp nháy liên tục. Một email mới gửi đến từ một địa chỉ nặc danh mã hóa. Tiêu đề chỉ vỏn vẹn một dòng chữ viết bằng font chữ hệ thống thô kệch:
“Chào Rainmaker. Bản hợp đồng trị giá nửa triệu đô của cô thực chất là một danh sách mua quan tài. Đừng tìm người ngồi vào chiếc ghế đó nữa, trừ khi cô muốn tự mình trở thành vật tế tiếp theo.”
Kèm theo email là một file đính kèm PDF. Hân click mở. Đó là bản chụp một điều khoản phụ mật trong hợp đồng lao động của các đời CEO trước, nơi có một chữ ký tắt màu đỏ tươi của ông Hoàng. Điều khoản ghi rõ: Trong trường hợp CEO xảy ra tai nạn ngoài ý muốn, toàn bộ quyền ủy quyền ký kết chứng từ tài chính khẩn cấp sẽ tự động chuyển giao cho... Chuyên viên tuyển dụng chịu trách nhiệm nhân sự.
Hân bàng hoàng nhận ra cái bẫy. Nếu cô không tìm được CEO mới trong 14 ngày, hoặc nếu người cô tuyển tiếp tục chết, theo luật ngầm của bản hợp đồng này, chính Hân sẽ bị đẩy lên đầu sóng ngọn gió để gánh chịu mũi rìu pháp lý.
Tiếng chuông điện thoại trên bàn bỗng vang lên dồn dập, phá tan sự tĩnh lặng rợn người của văn phòng tầng 45. Số điện thoại hiển thị trên màn hình chính là số của ông Hoàng.
Hân nhìn chiếc điện thoại đang rung lên bần bật, rồi nhìn ra cửa kính. Bên ngoài, trời Sài Gòn đột ngột đổ cơn mưa giông tầm tã, những đám mây đen kịt nuốt chửng những tòa nhà cao tầng xung quanh. Cuộc chiến sinh tồn nơi công sở của cô đã bắt đầu, và chiếc ghế hiến tế kia đang há miệng chờ đợi nạn nhân tiếp theo.