Tiếng chuông điện thoại đổ hồi thứ mười một rồi tắt phụt. Căn phòng lặng đi trong vài giây trước khi màn hình lại sáng lên, một tin nhắn ngắn gọn từ ông Hoàng xuất hiện: “Hân, tôi vừa gửi danh sách 3 ứng viên do Hội đồng quản trị tự đề xuất vào email của cô. Hãy sắp xếp phỏng vấn ngay ngày mai. Chúng ta không có thời gian để lãng phí.”
Hân chầm chậm buông tay khỏi mặt bàn. Cô mở file danh sách vừa nhận. Ba cái tên, ba bản sơ yếu lý lịch sáng chói với những thành tích chuẩn mực đến mức hoàn hảo. Nhưng giờ đây, dưới lăng kính của một kẻ đã nhìn thấy chiếc thòng lọng vô hình, Hân biết ba con người này thực chất là ba con cừu non đang được dắt vào lò mổ.
Hội đồng quản trị Vạn Phát đã chuẩn bị sẵn "vật tế", và việc của cô chỉ là đóng vai kẻ hành hình — hợp thức hóa quy trình tuyển dụng để che mắt các cơ quan quản lý tài chính.
"Nếu mình từ chối hoặc bỏ trốn, điều khoản phụ mật kia sẽ kích hoạt. Mình sẽ là người tiếp theo phải bước lên đoạn đầu đài để ký đống chứng từ rửa tiền", Hân lẩm nhẩm, ánh mắt lóe lên sự kiên định của một kẻ luôn làm chủ vận mệnh của mình. "Muốn sống sót, mình phải thay đổi luật chơi."
Thay vì tổ chức một buổi phỏng vấn tuyển dụng thông thường với những câu hỏi sáo rỗng về tầm nhìn và chiến lược, Hân quyết định biến phòng họp tầng 45 thành một "Vòng phỏng vấn sinh tồn". Cô sẽ dùng các thủ thuật thao túng tâm lý nặng đô nhất để cảnh báo họ, đồng thời dò xét xem có ai trong số họ thực sự hiểu mình đang dấn thân vào điều gì.
9 giờ sáng hôm sau. Trời vẫn âm u sau trận mưa giông đêm trước.
Ứng viên đầu tiên bước vào phòng là Quốc Khánh, 35 tuổi, một thạc sĩ quản trị kinh doanh tốt nghiệp Đại học Stanford, hiện đang là Giám đốc vận hành của một ngân hàng ngoại quốc. Khánh mang phong thái của một kẻ thành đạt điển hình: Tự tin, ngạo nghễ và không giấu nổi sự thèm khát đối với chiếc ghế CEO Vạn Phát.
Hân ngồi đối diện, không mở tập hồ sơ của Khánh. Cô đẩy về phía anh ta một tờ giấy trắng duy nhất và một cây bút mực đỏ.
"Anh Khánh, câu hỏi đầu tiên của tôi không có trong sách vở", Hân đan hai tay vào nhau, giọng bình thản nhưng lạnh lùng. "Giả sử sau khi nhậm chức 24 tiếng, anh phát hiện ra một lệnh chuyển tiền trị giá hai trăm triệu đô la sang một tài khoản ma ở đảo Cayman. Lệnh này có chữ ký điện tử của anh, nhưng anh chưa từng bấm nút duyệt. Anh sẽ làm gì?"
Khánh hơi khựng lại, rồi bật cười tự tin: "Một lỗ hổng hệ thống (system glitch) thôi đúng không? Tôi sẽ yêu cầu đóng băng tài khoản đó ngay lập tức và lập ban kiểm toán nội bộ."
"Nếu ban kiểm toán nội bộ đó... do chính những người đưa anh lên ghế CEO kiểm soát thì sao?" Hân ép sát, ánh mắt khóa chặt vào đồng tử của Khánh. "Và nếu họ nói với anh rằng, hoặc anh ký hoàn tất thủ tục, hoặc ngày mai anh sẽ 'bị đột quỵ' giống như người tiền nhiệm Lê Vũ?"
Nụ cười trên môi Khánh tắt ngấm. Mồ hôi hột bắt đầu rỉ ra trên trán gã trai Stanford. Gã nhận ra đây không phải là một câu hỏi tình huống giả định. Sắc mặt Hân quá nghiêm túc, và cái chết của Lê Vũ dù bị bít truyền thông nhưng giới tài chính cấp cao vẫn có những lời đồn thổi tai tiếng.
"Cô... cô đang đe dọa tôi à?" Khánh lắp bắp, giọng run lên.
"Tôi đang phỏng vấn xem anh có đủ năng lực để 'sinh tồn' hay không", Hân chầm chậm thu lại tờ giấy trắng. "Anh rất giỏi, Khánh ạ. Nhưng anh quá yêu bản thân và sự nghiệp của mình. Chiếc ghế này sẽ nuốt chửng anh trước khi anh kịp tiêu đồng lương đầu tiên. Buổi phỏng vấn kết thúc. Anh có thể về".
Khánh đứng dậy, gần như là bỏ chạy ra khỏi phòng họp. Hân gạch chéo tên anh ta. Kẻ tham vọng nhưng nhút nhát này không thể làm quân cờ của cô được.
Ứng viên thứ hai là một phụ nữ: Bích Phượng, 42 tuổi, cựu Giám đốc rủi ro của một tập đoàn tài phiệt đa quốc gia. Người phụ nữ này sắc sảo, lạnh lùng và có đôi mắt của một con cáo già đã trải qua trăm trận chiến công sở.
Hân không dùng bài toán tâm lý như với Khánh. Cô đẩy thẳng bản chụp điều khoản phụ mật về việc ủy quyền ký kết khi CEO gặp "tai nạn" sang cho Phượng.
Phượng cầm tờ giấy lên, đọc lướt qua trong vòng ba mươi giây. Lông mày bà ta khẽ nhíu lại, rồi một nụ cười nhạt nhẽo xuất hiện trên môi. Bà ta đặt tờ giấy xuống, nhìn thẳng vào Hân:
"Cô Hân, cô là một Headhunter xuất sắc, nhưng cô lại hơi ngây thơ về luật chơi của giới tài phiệt rồi. Cô nghĩ tôi không biết ba đời CEO trước đã đi đâu sao?"
Hân chấn động: "Bà biết?"
"Vạn Phát là một cái máy giặt tiền khổng lồ. Ai ngồi vào ghế đó cũng là một người hiến tế", Phượng ngả người ra ghế, khoanh hai tay trước ngực với vẻ bề trên. "Nhưng người ta chỉ trở thành vật tế khi người ta không có đủ quân bài trong tay. Tôi đồng ý ngồi vào ghế này, vì tôi đã có một thỏa thuận riêng với các thế lực đứng sau ông Hoàng.
Tôi ký những gì cần ký, họ cho tôi 5% cổ phần sạch bách của công ty con tại Singapore. Sau một năm, tôi sẽ 'hạ cánh an toàn' bằng một lý do sức khỏe hợp pháp."
"Bà tin vào lời hứa của những kẻ đã xóa sổ ba mạng người sao?" Hân gằn giọng.
"Họ cần một người có nghiệp vụ để dòng tiền đi trót lọt, chứ không phải một con rối ngốc xếch", Phượng đứng dậy, sửa lại nếp áo vest chỉnh chu. "Báo cáo với ông Hoàng đi. Tôi là người phù hợp nhất cho chiếc ghế đó. Và cô cũng sẽ nhận được khoản hoa hồng nửa triệu đô của mình. Đôi bên cùng có lợi, đừng lo chuyện bao đồng nữa, Rainmaker."
Khi Phượng bước ra khỏi phòng, Hân cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Bích Phượng không phải là một con cừu non, bà ta là một kẻ đồng lõa tự nguyện bước vào trò chơi đẫm máu này vì lòng tham. Nếu Phượng lên làm CEO, Hân sẽ vĩnh viễn bị kẹt trong cái bẫy của Hội đồng quản trị, trở thành công cụ tuyển dụng cho đường dây tội phạm.
Hân nhìn vào cái tên cuối cùng trong danh sách: Ứng viên số 3.
Khác với Khánh và Phượng, hồ sơ của người này trống trơn một cách kỳ lạ. Không có bằng cấp Ivy League, không có lịch sử làm việc tại các quỹ đầu tư lớn. Trên tờ khai chỉ vỏn vẹn một cái tên: Lâm Phong, 33 tuổi, và một chức danh duy nhất: Cựu chuyên viên thanh tra ngân hàng.
Đúng 11 giờ trưa, cửa phòng họp một lần nữa mở ra. Một người đàn ông cao lớn bước vào. Anh ta không mặc suit xa xỉ như Khánh, mà chỉ diện một chiếc sơ mi xanh biển giản dị, đôi mắt sâu hoắm, sắc lạnh và mang một phong thái bình thản đến mức đáng sợ.
Lâm Phong không đợi Hân mời, anh ta tự kéo ghế ngồi xuống đối diện cô. Anh ta nhìn thẳng vào mắt Hân, đặt một chiếc máy ghi âm nhỏ màu đen lên bàn, rồi chầm chậm lên tiếng bằng một giọng trầm ấm nhưng đầy uy lực:
"Chào cô Hân. Tôi biết cô đang tìm một người hiến tế cho tập đoàn Vạn Phát. Đừng tìm nữa... Tôi chính là người chủ động muốn ngồi vào chiếc ghế đó."