
Tác giả: Trầm Thanh Tuấn
Từ hồi nhận chuyện chăm má, chú Hai thấy lòng nặng như đeo đá. Là con trai một, hai cô em gái thì nhà nghèo, cơm ăn còn chưa đủ no. Chú biết má đã dành cả đời để lo cho chú với mấy đứa em, hình ảnh má tảo tần, một thân một mình nuôi con khôn lớn cứ hiện lên rõ mồn một trong đầu.
Giờ má già yếu, chú biết mình là chỗ dựa duy nhất của má. Nhưng mà, cái trách nhiệm đó cũng kéo theo không ít lo âu.
Tối đó, sau khi đưa má vô phòng nằm nghỉ, chú Hai ngồi lặng lẽ bên cái bàn gỗ cũ kỹ. Ngoài sân, ánh trăng nhạt rọi xuống, trải dài trên những tán lá xoài khẽ rung rinh theo làn gió. Không gian im phăng phắc, chỉ còn tiếng dế rỉ rả nghe như hòa vô cái trăn trở trong lòng chú.
“Liệu mình làm nổi hông ta? Mình có đủ sức khỏe, đủ nhẫn nại để lo cho má hông?” – chú tự hỏi, ánh mắt nhìn xa xăm qua khung cửa sổ nơi mấy vì sao lấp lánh trên nền trời đêm.
Những câu hỏi cứ lẩn quẩn trong đầu, làm chú không khỏi băn khoăn. Chú biết rằng lo cho má không chỉ là trách nhiệm mà còn là một hành trình dài, đầy thử thách. Chú phải bỏ hết những thú vui riêng, những dự định tuổi già mà chú từng mơ ước. Mấy buổi đánh cờ, đi câu cá với bạn bè hay những chuyến du lịch xa, giờ đây tất cả chỉ còn là ký ức dang dở.
Vợ chú, người từng cùng chú chia ngọt sẻ bùi suốt bao năm, giờ lại không ủng hộ quyết định của chú.
- Anh nghĩ kỹ chưa? Chăm má già đâu phải chuyện dễ. Anh còn sức khỏe đâu mà gánh hết mọi thứ? Hai cô gái của má sao không đưa má về nuôi? - cô nói, giọng đầy nghi ngại.
Chú nhìn cô, giọng trầm nhưng cương quyết:
- Anh nghĩ kỹ rồi. Má hy sinh cả đời vì anh. Nếu giờ anh không lo cho má, thì ai lo? Má chỉ có một, em à.
Nhưng cô không đồng tình, thở dài rồi quay đi:
- Anh cố chấp như vậy, em cũng hổng biết nói gì nữa.
Từ đó, cô ít ghé nhà. Mỗi lần tới, cô mang theo sự lạnh nhạt, xa cách.
Những ngày đầu chăm má, chú Hai không khỏi cảm thấy cô đơn. Nhà có má nhưng thiếu vắng bóng dáng người vợ, làm chú thấy trống trải lạ thường. Những buổi chiều khi mặt trời khuất dần sau hàng tre, ánh hoàng hôn đỏ rực phủ lên mái nhà cũ kỹ, lòng chú lại dâng lên nỗi buồn khó tả. Một tối nọ, má gọi từ trong phòng:
- Hai ơi, má khát nước.
Chú vội đứng dậy, rót ly nước ấm mang vô.
- Má uống từ từ nghen, coi chừng nóng! – chú nói nhỏ nhẹ.
Má nhìn chú, ánh mắt xúc động: