Quyết định rút toàn bộ vốn đầu tư và chấm dứt hợp tác từ Tập đoàn Vận tải biển Viễn Dương của Trần Thế Minh như một quả bom hạng nặng ném thẳng vào giới tài phiệt Giang Đô. Chỉ trong vòng hai mươi tư giờ, cổ phiếu của Tập đoàn Địa ốc Thiên Hoàng – chủ đầu tư dự án khu đô thị sinh thái – bốc hơi hàng chục tỷ tệ. Nhưng đối với Kỳ An, cô biết quả bom này không chỉ kích động lòng tham của con người, mà còn đánh động đến một con quái vật thực sự đang ẩn mình dưới lòng bờ vịnh Giang Đô cổ kính.
Vết chỉ đen mờ nhạt chạy dọc lòng bàn tay Kỳ An bắt đầu nhói buốt mỗi khi đêm về. Đó là **Nghiệp Lực Phản Phệ**. Việc cô dùng huyền thuật kết hợp y khoa để vá lại cung Quan Lộc cho ông Minh đã trực tiếp làm đứt gãy đại trận hút phong thủy tài lộc mà Tập đoàn Thiên Hoàng gầy dựng suốt mười năm qua.
Mười hai giờ đêm mùng 1 tháng Tư, trời Giang Đô thình lình nổi giông. Gió rít qua các tán cây cổ thụ ngoài ngõ, kéo theo mùi tanh nồng của nước biển bốc lên. Kỳ An đang ngồi thiền trong phòng khám thì chiếc chuông gió bằng đồng cổ trước cửa bỗng nhiên lắc lư điên cuồng, phát ra những tiếng "keeng... keeng..." dồn dập, chói tai.
"Rầm!"
Cánh cửa chính của *Kỳ An Clinic* bị một lực lượng vô hình đẩy phăng. Bước vào không phải một vị khách giàu sang, mà là ba gã đàn ông mặc vest đen rách rưới, da thịt trên mặt tụi nó đã thối rữa một nửa, để lộ cả xương hàm trắng hếu. Đôi mắt tụi nó đỏ ngầu, không có đồng tử, toàn thân tỏa ra mùi bùn ao nồng nặc. Đây là **Thủy Quỷ** – những vong hồn chết đuối dưới đáy vịnh bị người ta dùng bùa chú luyện thành tử sĩ âm binh.
"Kỳ An! Tránh ra sau!"
Anh Đại và anh Hùng từ trong buồng lao ra. Anh Đại vung con dao bầu bọc vải đỏ có tác dụng trừ tà cực mạnh, chém thẳng vào đầu gã thủy quỷ đi đầu. Một tiếng "bốp" khô khốc vang lên, gã thủy quỷ rú lên một tiếng thảm thiết, hóa thành một đống bùn đen hôi thối trên sàn nhà. Anh Hùng cũng vác đòn gánh tre đực đập nát gối hai gã còn lại.
Nhưng chưa kịp định thần, từ ngoài ngõ, hàng chục bóng đen tương tự đang lết bánh xe, lầm lũi bò vào sân phòng khám. Kẻ đứng sau muốn dùng đại quân âm binh để san phẳng *Kỳ An Clinic* ngay trong đêm.
Kỳ An dứt khoát bấm nút kích hoạt áp lực máy phun. Một làn sương màu đỏ hồng, lấp lánh các hạt tinh thể bạc nano phun ra như một tấm lưới khổng lồ bao phủ toàn bộ khoảng sân.
"XÈO... XÈO..."
Những tiếng rít kinh hoàng vang lên khắp con ngõ. Hàng chục gã thủy quỷ khi chạm phải làn sương nano chu sa liền bị thiêu rụi da thịt, cơ thể chúng rã ra thành nước ao rồi bốc hơi thành những làn khói đen kịt dưới cơn mưa giông. Chỉ trong vòng năm phút, trận càn quét của âm binh hoàn toàn bị bẻ gãy bởi công nghệ sương mù diệt tà của Kỳ An.
Giông bão thình lình ngắt quãng. Giữa màn đêm yên tĩnh trở lại, một người đàn ông từ tốn bước vào sân phòng khám, bước qua những vũng nước bùn hôi thối mà không hề làm bẩn đôi giày da cá sấu bóng loáng.
Đó là một người đàn ông ngoài bốn mươi, gương mặt vuông vức chữ điền, lông mày rậm xếch ngược lên như hai lưỡi mác, toát lên sự tàn nhẫn và tham vọng ngút trời. Trên trán ông ta, **Cung Mệnh** và **Cung Tài Bạch** phát ra ánh sáng vàng rực của vàng ròng, chứng tỏ tài sản của ông ta có thể mua được cả nửa thành phố. Nhưng ngay giữa ấn đường của ông ta lại có một vết bớt hình con rắn đen đang ngậm lấy đuôi, tỏa ra tà khí ngút ngàn.
Người này chính là Cao Hoàng Minh – Chủ tịch Tập đoàn Thiên Hoàng, vị tỷ phú khét tiếng đứng sau đại trận đào mạch phong thủy bờ vịnh Giang Đô.
"Danh bất hư truyền. Dùng công nghệ nano y khoa để cải tiến thuật trừ tà của nhà họ Diệp, cô bác sĩ đây đúng là khiến tôi mở mang tầm mắt." Cao Hoàng Minh vỗ tay, nụ cười trên môi gã lạnh tanh như băng.
Kỳ An lau vệt nước chu sa dính trên tay, ánh mắt đối diện thẳng với vị tỷ phú: "Chủ tịch Cao đêm hôm khuya khoắt dẫn theo âm binh đến phá hoại phòng khám của tôi, không sợ tôi báo cho cảnh sát kinh tế sao?"
Cao Hoàng Minh cười lớn, gã bước vào trong phòng khám, thản nhiên ngồi xuống chiếc ghế da VIP: "Thằng Trần Thế Minh giữ được ghế là nhờ cô vá trán. Nhưng cô nên nhớ, tập đoàn của nó có thể đứng vững được đến hôm nay là nhờ một phần tài mạch của tôi chia cho. Tôi có thể để ba con quỷ ngoạm mạng nó một lần, thì cũng có thể khiến nó thân bại danh liệt lần thứ hai."
Gã ghé sát lại gần Kỳ An, ánh mắt đầy sự dụ dỗ lẫn đe dọa: "Kỳ An, cô là thiên tài. Tôi không muốn giết cô. Ngược lại, tôi muốn đưa cho cô một giao dịch trị giá một trăm triệu đô la Mỹ."
Gã rút ra một bản đồ phong thủy cổ của Giang Đô đặt lên bàn: "Tôi đang xây dựng một tòa tháp Landmark ngay trên mắt xích tài mạch cuối cùng của bờ vịnh để hút trọn vẹn tài vận của vùng đất này vào gia tộc nhà tôi. Nhưng mắt xích này có một phong ấn cổ bằng khối huyết thạch trấn trạch không thể phá hủy bằng thuốc nổ. Tôi cần cô dùng dao mổ thiên tài và kiến thức y khoa giải phẫu của cô, đến cắt đứt mạch máu phong thủy liên kết với khối đá đó. Thành công, cô sẽ là cổ đông lớn thứ hai của Thiên Hoàng, muốn gì được nấy."
Kỳ An nhìn bản đồ cổ, rồi nhìn vết bớt hình rắn trên trán gã. Cô khẽ cười, nụ cười chứa đựng sự khinh miệt tột cùng: "Đào mạch đất, diệt phúc báu của trăm họ để làm giàu cho một nhà. Cao Hoàng Minh, Cung Tài Bạch của ông tuy lớn, nhưng vết bớt xà thần trên trán ông đã ăn sâu vào cung Tật Ách rồi. Ông chỉ còn đúng ba tháng mạng để sống. Ông muốn một trăm triệu đô để mua một cỗ quan tài dát vàng sao?"
Sắc mặt Cao Hoàng Minh lập tức biến đổi, lộ ra vẻ hung tợn: "Cô từ chối?"
"Không chỉ từ chối," Kỳ An đứng dậy, giọng nói đanh thép vang vọng khắp phòng mổ. "Tôi sẽ dùng chính con dao mổ này để rạch nát vết bớt xà thần trên mặt ông, trả lại sự trong sạch cho tài mạch Giang Đô!"