Căn phòng mổ số 1 của *Kỳ An Clinic* hôm nay được bao bọc bởi một lớp màn bảo vệ vô hình. Kỳ An đã cho nhân viên rải một vòng tròn muối hạt cổ dọc theo các góc phòng để ngăn chặn uế khí thoát ra ngoài. Trên bàn mổ, Tổng giám đốc Trần Thế Minh đã được gây tê toàn phần vùng trán, nhưng đôi mắt ông ta vẫn mở trừng trừng vì căng thẳng.
Kỳ An bước vào trong bộ đồ phẫu thuật màu xanh thẫm. Lần này, dụng cụ trên khay của cô không chỉ có filler hay dao mổ, mà còn có một lọ **Botox (Botulinum Toxin nhóm A)** đắt đỏ của Mỹ — loại hoạt chất y khoa chuyên dùng để làm liệt cơ, xóa nếp nhăn. Nhưng trong tay Kỳ An, Botox sẽ được dùng với một công năng hoàn toàn khác: Làm liệt thần kinh của quỷ dữ.
"Huyền học dùng bùa chú để trấn quỷ, y học dùng độc tố để cô lập cơ mặt. Hôm nay tôi sẽ dùng Botox để khóa chặt ba cái miệng quỷ này lại, không cho chúng nhai nuốt sinh khí của ông nữa, sau đó mới dùng chất làm đầy PLLA (Poly-L-lactic acid) kích thích tăng sinh collagen để vá lại phần xương trán bị đục." Kỳ An thầm giải thích quy trình cho ông Minh nghe, dù ông ta lúc này chỉ nghe thấy tiếng ù ù bên tai.
Kỳ An cầm ống tiêm Botox lên. Đôi mắt âm dương của cô nhìn thấu lớp da trán của ông Minh. Ba cái miệng quỷ như nhận ra tận số đã đến, chúng bắt đầu cắn xé điên cuồng vào vùng xương trán của ông ta, muốn đục thủng một lỗ vào tận đại não để kéo linh hồn ông ta xuống âm phủ. Trán ông Minh thình lình nổi lên những vết rộp đỏ, máu tươi rỉ ra từ các lỗ chân lông.
"Ngoan ngoãn chịu chết đi!"
Kỳ An dứt khoát đâm mũi kim Botox vào huyệt Ấn Đường (vị trí chính giữa hai đầu chân mày).
"Éc... Éc..."
Một tiếng hét thảm khốc, chói tai vang lên trong không gian vô hình. Khi độc tố Botox đi vào lớp cơ, các sợi cơ mặt của ông Minh lập tức cứng đờ lại. Độc tố hóa học này có khả năng chặn các tín hiệu thần kinh, và đối với quỷ hồn bám trên cơ thể, nó hoạt động như một loại xích sắt vô hình, khóa chặt quai hàm của ba cái miệng quỷ lại, khiến chúng không thể há miệng nhai nuốt được nữa.
Kỳ An liên tiếp đâm thêm bốn mũi kim Botox vào bốn góc của vầng trán (huyệt Thiên Đình, Tư Không, Trung Chính). Ba cái miệng quỷ bị độc tố cô lập, toàn thân chúng tím bầm lại, giãy giụa điên cuồng dưới da mặt ông Minh nhưng bất lực không thể di chuyển.
"Bây giờ đến lượt vá trán."
Kỳ An đổi sang một ống tiêm lớn hơn, bên trong chứa hợp chất PLLA trộn với bột cốt tủy của loài linh quy trăm tuổi quý hiếm mà dòng họ Diệp đã tích trữ từ đời trước. Cô đâm mũi kim dài vào vùng trán bị sụp lõm, từ từ bơm chất làm đầy vào.
Chất làm đầy PLLA đi đến đâu, vùng da trán xám xịt của ông Minh từ từ căng mọng, đầy đặn lên đến đó. Những cái miệng quỷ bị Botox khóa chặt nay bị chất làm đầy bao bọc, bóp nghẹt, rồi dưới tác dụng của bột cốt tủy linh quy, chúng từ từ tan rã thành những làn khói xám, bị đào thải ra ngoài qua hệ bạch huyết của cơ thể.
Đúng lúc ca phẫu thuật đi vào giai đoạn cuối cùng, ngọn đèn mổ trên trần nhà bỗng phụt tắt hoàn toàn. Toàn bộ phòng mổ chìm vào bóng tối dày đặc của đêm đen.
Từ phía cửa sổ, một tiếng "ầm" lớn vang lên, kính cường lực nứt toác. Một luồng âm phong cực mạnh, mang theo mùi tanh của máu gà đen và mùi nhang thắp cho người chết từ ngoài đường lộ tràn vào, lao thẳng về phía bàn mổ. Kẻ đại sư hắc ma đứng sau gã Phó tổng giám đốc đã phát hiện ra có người giải bùa, lão ta đang dùng thuật xuất hồn, vượt khoảng cách hàng trăm cây số đến để lấy mạng cả thầy lẫn thợ!
"Kỳ An! Cẩn thận!" Anh Đại hét lên trong bóng tối, tay đã thủ thế sẵn hung khí trừ tà.
Kỳ An mắt không chớp, đôi mắt âm dương của cô tỏa ra một tia sáng đen ma mị trong bóng tối. Cô không hề hoảng loạn, tay phải vẫn giữ nguyên mũi kim trên trán ông Minh để hoàn thành nốt giọt filler cuối cùng, tay trái cô vớ lấy chiếc kéo phẫu thuật bằng thép không gỉ trên khay, nhúng thẳng vào bát nước chu sa rồi phóng mạnh về phía luồng âm phong đang lao tới.
"VÚT!"
"Aaaa!" Một tiếng rú thảm khốc của một lão già vang lên giữa hư không. Chiếc kéo phẫu thuật găm thẳng vào tâm của luồng âm phong, khiến nó vỡ vụn thành những đốm lửa xanh lè rồi lụi tàn hoàn toàn. Cách đó hàng trăm cây số, tại một mật thất ở tỉnh lẻ, lão đại sư yểm bùa phun ra một ngụm máu đen, đổ gục xuống bàn thờ, kinh mạch đứt đoạn mà chết.
"Cạch."
Hệ thống điện dự phòng của phòng khám kích hoạt, đèn mổ sáng trở lại.
Kỳ An thong thả rút mũi kim ra khỏi trán ông Minh, dùng gạc y tế lau sạch một giọt máu hồng nhuận vừa rỉ ra từ ấn đường của ông ta. Vầng trán của vị Tổng giám đốc lúc này đã trở lại bằng phẳng, cao rộng, phát ra một luồng tử khí (khí màu tím) đại diện cho quyền lực đỉnh cao của giới thương trường. Cung Quan Lộc đã được vá lại hoàn hảo, thậm chí còn vững chắc hơn trước.
Ông Minh mở mắt, thở phào một hơi dài như vừa trút được gánh nặng ngàn cân. Ông ta đứng dậy, soi mình vào gương, nhìn vầng trán cao rộng, uy nghiêm của mình mà không giấu nổi sự kính sợ tột cùng đối với cô gái trẻ trước mặt.
"Bác sĩ Diệp... ân tình này, Trần Thế Minh tôi ghi nhớ suốt đời." Ông Minh cúi đầu chào Kỳ An một cách đầy cung kính, không còn chút ngạo mạn của một đại lão gia tộc.
"Đừng quên lời hứa của ông. Ngày mai, tôi muốn thấy tuyên bố rút vốn khỏi Thiên Hoàng xuất hiện trên các mặt báo." Kỳ An lạnh lùng nói, mắt nhìn ra phía cửa sổ đã vỡ vụn.
Khi chiếc Rolls-Royce của ông Minh rời đi, Kỳ An nhìn xuống bàn tay mình bỗng xuất hiện một vệt chỉ đen mờ nhạt chạy dọc lòng bàn tay — dấu vết của việc nghịch thiên cải mệnh, gánh nghiệp thay người. Cô khẽ cười nhạt, ánh mắt nhìn về hướng vịnh Giang Đô, nơi đại trận phong thủy của tập đoàn Thiên Hoàng đang đục khoét mảnh đất này. Trận chiến thực sự giờ mới chính thức bắt đầu.