Cảm giác đầu tiên khi Lương Minh Triết tỉnh lại không phải là sự đau đớn, mà là cảm giác lạnh lẽo tột cùng thấu vào tận xương tủy.
Anh mở mắt. Khung cảnh trước mặt không phải là căn phòng trọ quen thuộc ngập tràn mùi cà phê hòa tan cùng tiếng quạt gió kêu rì rào của chiếc máy tính cây đang chạy thuật toán. Thay vào đó là một trần nhà bằng kính cường lực trong suốt cao ngất ngưởng, phía trên chiếu xuống ánh sáng trắng xanh buốt giá.
Minh Triết chống tay ngồi dậy. Đầu anh đau như búa bổ, từng ký ức cuối cùng trước khi ngất đi hiện về chập chờn: Anh vừa hoàn thành bản nâng cấp thuật toán "Echo-V" – một hệ thống phân tích và điều hướng tâm lý dư luận cho tập đoàn truyền thông đa quốc gia, sau đó bước ra khỏi công ty lúc hai giờ sáng và... hết. Không có tiếng còi xe, không có va chạm, chỉ có một khoảng không đen thẫm kéo đến đột ngột.
"Đây... đây là đâu?"
Một giọng nói hoảng loạn vang lên ngay bên cạnh. Minh Triết quay đầu lại. Quanh anh là một không gian hình tròn rộng lớn như một sân vận động trong nhà. Điều kinh hoàng là toàn bộ kết cấu của tòa nhà này – từ tường, trần cho đến các vách ngăn – đều được làm bằng loại kính nhiều lớp dày dặn.
Và anh không ở đây một mình.
Nằm rải rác xung quanh là vô số con người. Người mặc vest công sở lịch lãm, người mặc áo blouse trắng của bác sĩ, có cả những gã thanh niên xăm trổ, những cô gái trẻ ăn mặc thời thượng cho đến những người lao động chân tay với bàn tay thô ráp. Tất cả họ đều đang ngơ ngác thức giấc, mắt mở to đầy hãi hùng.
"Mọi người kiểm tra lại điện thoại đi! Không có sóng!"
"Cửa đâu? Lối thoát ở đâu?!"
"Rốt cuộc ai đã đưa chúng tôi đến đây? Mắt bắt giam người trái phép là vi phạm pháp luật đấy!"
Tiếng ồn ào nhanh chóng bùng lên thành một làn sóng hoảng loạn. Người gào thét, người lao đến đấm liên hồi vào các vách kính dày, nhưng bề mặt kính cường lực không hề có một vết xước, chỉ dội lại những âm thanh thụp thụp bất lực.
Minh Triết lặng lẽ quan sát. Là một lập trình viên chuyên làm việc với dữ liệu lớn, bản năng đầu tiên của anh không phải là gào khóc, mà là ghi nhận chi tiết.
Một, hai, ba... Anh âm thầm đếm. Tổng cộng có đúng 100 người trong căn phòng kính này. Mỗi người trên cổ đều đeo một chiếc vòng kim loại màu đen xám thanh mảnh nhưng ôm sát vào da thịt, mặt trước có một màn hình LED nhỏ đang hiển thị con số "100" màu đỏ chói.
TÍCH.
Một tiếng động điện tử đanh gọn vang lên, lập tức dập tắt toàn bộ những tiếng cãi vã.
Trên trần nhà kính rộng lớn, từng mảng màn hình cong ẩn giấu sau lớp kính bất ngờ bật sáng. Một hình ảnh đồ họa cách điệu hình con mắt màu bạc xuất hiện, kèm theo đó là giọng nói đã qua bộ lọc âm thanh, trầm đục và hoàn toàn không thể nhận diện giới tính:
"Chào mừng một trăm cư dân của Lồng Kính."
Đám đông bên dưới nín thở. Mọi ánh mắt đều ngước lên màn hình khổng lồ.
"Các bạn đã được lựa chọn ngẫu nhiên từ mọi tầng lớp trong xã hội để tham gia vào dự án thực tế lớn nhất lịch sử loài người: 'Ranh Giới Bình Chọn'. Tòa nhà này chứa đầy đủ nhu yếu phẩm cho cuộc sống của các bạn, nhưng sự tồn tại của các bạn không thuộc về chính các bạn."
Giọng nói dừng lại một chút, màn hình chiếu chuyển sang giao diện của một trang web phát sóng trực tiếp khổng lồ. Ở góc trên cùng bên phải, số lượng người xem đang tăng lên với tốc độ kinh hoàng: 100.000... 500.000... 2.000.000 người... và con số vẫn tiếp tục nhảy múa không dừng.
"Hiện tại, hành trình của các bạn đang được phát sóng trực tiếp 24/7 đến toàn thế giới. Mỗi ngày, các bạn sẽ phải trải qua một thử thách tâm lý hoặc sinh tồn. Tuy nhiên, quyền quyết định ai là người bị loại... không nằm ở kết quả trò chơi, mà nằm ở lượt bình chọn của khán giả đang theo dõi qua màn hình."
Một làn sóng xôn xao lại rộ lên. Một người đàn ông trung niên bụng bự, đeo đồng hồ đắt tiền bước ra giữa căn phòng, ngẩng đầu gào lên: "Vớ vẩn! Tôi là Tổng giám đốc Công ty Bất động sản Thịnh Phát! Ai cho phép các người tự ý quay lén và đem tôi ra làm trò đùa? Cho tôi gặp quản lý của các người ngay!"
Giọng nói điện tử không hề bận tâm đến lời đe dọa, tiếp tục cất lên đều đặn:
"Mỗi ngày, khán giả sẽ vote cho người mà họ 'ghét nhất' hoặc cảm thấy 'không có giá trị giữ lại nhất'. Người có số phiếu bầu cao nhất khi đồng hồ đếm ngược kết thúc sẽ bị BÌNH CHỌN LOẠI."
"Loại thì sao? Trả chúng tôi về nhà chắc?" Một thanh niên tóc nhuộm vàng khinh khỉnh bĩu môi.
Màn hình lớn ngay lập tức chuyển sang hình ảnh cận cảnh chiếc vòng cổ kim loại của vị Tổng giám đốc vừa lên tiếng.
TÍT!
Con số trên vòng cổ của ông ta bất ngờ chuyển từ "100" sang ký hiệu hình đầu lâu màu đỏ. Chưa kịp để ông ta hiểu chuyện gì đang xảy ra, chiếc vòng kim loại phóng ra một luồng điện cao áp khủng khiếp.
"CẶC...!"
Vị Tổng giám đốc trợn ngược mắt, toàn thân giật bắn lên trong vài giây rồi ngã gục xuống sàn nhà kính, hoàn toàn mất đi sự sống. Mùi khói khét nhẹ bốc lên trong không khí yên lặng đến nghẹt thở.
"Aaaaaaa!"
Tiếng kêu thất thanh của một người phụ nữ xé rách sự im lặng. Đám đông lùi lại phía sau như sóng trào, chừa ra một khoảng trống rộng xung quanh cái xác vừa ngã xuống. Sự hoảng loạn lý thuyết đã chính thức biến thành sự sợ hãi tột cùng của cái chết thực sự.
"Thí sinh số 42 đã bị loại vì vi phạm quy tắc giữ trật tự trong lượt hướng dẫn." Giọng nói điện tử thản nhiên thông báo. "Như các bạn đã thấy, 'Bình chọn loại' đồng nghĩa với việc tiêu hủy cơ học. Trò chơi đầu tiên sẽ bắt đầu sau 10 phút nữa. Hãy thể hiện thật tốt trước ống kính, nếu như các bạn muốn sống sót."
Màn hình vụt tắt, chỉ còn lại chiếc đồng hồ đếm ngược: 00:09:59.
Minh Triết đứng chôn chân tại chỗ, bàn tay siết chặt đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Tim anh đập liên hồi trong lồng ngực.
Chết thật. Đây không phải là một trò đùa, cũng không phải một chương trình thực tế dàn dựng. Đây là một đấu trường sinh tử tàn nhẫn, nơi mạng sống của 99 người còn lại bị treo trên đầu mút của những cái nhấp chuột vô tình từ đám đông ngoài kia.
Anh quay đầu nhìn xung quanh. Một vài người bắt đầu khóc lóc gục ngã, một số kẻ hung hãn bắt đầu nhìn những người yếu ớt bằng ánh mắt đe dọa, vài cô gái trẻ cố tình chỉnh sửa lại áo quần, hướng về phía các góc kính có gắn ống kính máy quay để tạo dáng vẻ đáng thương.
Mọi người đang phản ứng theo bản năng của sự sợ hãi. Nhưng Minh Triết – bằng tư duy của một kẻ đã dành 8 năm cuộc đời để nghiên cứu các thuật toán tâm lý đám đông – lập tức nhìn ra bản chất đáng sợ của trò chơi này.
Cư dân mạng không quan tâm đến việc ai là người tốt hay người xấu thực sự. Họ chỉ quan tâm đến thứ làm họ thỏa mãn cảm xúc trong vài giây lướt màn hình.
Sự thương hại? Nó rất nhanh chán.
Sự yếu đuối? Nó gợi lên sự chướng mắt.
Sự kiêu ngạo? Nó kích thích mong muốn "trừng phạt" của đám đông.
Nếu một người tỏ ra quá mờ nhạt, khán giả sẽ tiện tay vote loại vì "chán".
Nếu một người tỏ ra quá nổi bật hoặc hợm hinh, khán giả sẽ hùa nhau vote loại để "dạy cho một bài học".
"Muốn sống sót ở đây..." Minh Triết thầm thì trong kẽ răng, mắt nhìn chằm chằm vào chiếc máy quay nhỏ đang xoay ống kính về phía mình, "...không phải là làm người giỏi nhất, mà là phải kiểm soát được 'kịch bản' mà đám đông ngoài kia muốn xem."
Đồng hồ đếm ngược trên trần nhà điểm số: 00:00:00.
Bốn vách kính khổng lồ xung quanh bắt đầu từ từ hạ xuống, tiết lộ một không gian thi đấu đầu tiên ẩn giấu đằng sau. Trò chơi sinh tồn chính thức bắt đầu.