
Kim đồng hồ trên tường sảnh chung cư Blue Sky nhích dần về con số 1 giờ sáng. Trong khi ba tòa tháp với hơn một ngàn căn hộ đã chìm vào giấc ngủ, thì tại căn phòng 402 của tháp B, bốn người phụ nữ vẫn đang dán mắt vào màn hình điện thoại, ngón tay cái bấm liên lách cách với tốc độ của những tuyển thủ eSports chuyên nghiệp.
"Còn ba mươi giây! Mấy bà chuẩn bị tinh thần chưa? Mã giảm giá 50% toàn sàn, nhớ áp thêm cái voucher miễn phí vận chuyển 0 đồng của tôi vừa nhả ra đấy!"
Tiếng Mai — một bà mẹ bỉm sữa hai con, vừa nói vừa dùng cùi chỏ hất nhẹ bình sữa đang hâm nóng trên bàn. Gương mặt cô căng thẳng, hai quầng thâm mắt lộ rõ dưới ánh sáng xanh của chiếc điện thoại.
Cạnh cô là Lan, nhân vật chính của chúng ta, người vừa mới cai sữa cho đứa con mười tám tháng. Đối diện trên chiếc chiếu xốp cho trẻ con là Vy, cô nàng kế toán độc thân nhưng có niềm đam mê bất tận với việc tích điểm đổi quà, và bà giáo già nghỉ hưu tên Lâm, người tham gia hội chỉ để săn... nước lau sàn giá sỉ cho lớp học tình thương.
Bốn con người, bốn hoàn cảnh, nhưng đêm nay họ chung một chiến tuyến: Hội "Gom Đơn" tháp B.
"Mười... chín... tám... BẤM!"
Một loạt tiếng lạch cạch giòn giã vang lên. Sau ba giây đứng hình vì nghẽn mạng, màn hình điện thoại của Lan hiện lên dòng chữ xanh mướt: “Đặt hàng thành công”. Cô thở phào một hơi dài, ngửa cổ ra sau thành ghế sofa, cảm giác như mình vừa giành được huy chương vàng Olympic.
"Xong rồi! Tổng cộng tiết kiệm được hai triệu sáu trăm năm mươi nghìn tiền bỉm tã và nước giặt cho tháng này," Vy thoăn thoắt gõ máy tính casio, thông báo kết quả làm cả hội đập tay nhau đen đét.
Nhưng đó chưa phải là tiết mục chính của đêm nay.
Sau khi kết thúc trận chiến săn mã giảm giá, bốn người phụ nữ chầm chậm quay sang nhìn vật thể khổng lồ đang nằm chễm chệ ngay giữa lối ra vào căn phòng. Đó là một bao tải dứa màu xanh rêu, được buộc túm đầu bằng những vòng băng keo xám chằng chịt, bên trên có dán một tờ giấy kho dập ghim loang lổ vết mực: “HÀNG THANH LÝ THEO KÝ – KHO CỦ CHI – 20KG. KHÔNG HOÀN TRẢ.”
Đây chính là "Blind Box" — hộp quà bí mật phiên bản bỉm sữa đời thực mà Lan và Vy đã phải dùng đến ba tài khoản VIP để tranh cướp trong đợt xả kho hàng "bom" (hàng bị hủy, không có người nhận) của một đầu mối vận chuyển. Giá mua đứt cả bao tải là bốn trăm nghìn đồng. Định luật của trò chơi này rất đơn giản: nếu may mắn khui được đồ gia dụng, mỹ phẩm hay quần áo còn nguyên vẹn, họ đem lên livestream bán lại đồng giá năm mươi nghìn một món, tiền lời sẽ được chia đều để nuôi quỹ bỉm tã cho tụi nhỏ.
"Nào, khui đi Lan. Tổ nghề săn sale độ chúng ta đêm nay hay không là nhờ bàn tay thối của bà đấy," Mai vừa cười vừa đưa chiếc kéo cắt chỉ nhỏ xíu cho Lan.
Lan quỳ xuống, dùng kéo rạch một đường dứt khoát dọc theo thân bao tải. Tiếng băng keo rách toác xoèn xoẹt vang lên trong đêm tĩnh mịch. Bao dứa mở ra, đổ ập xuống sàn nhà một đống lộn xộn các loại gói hàng bọc nilon bong bóng bảo vệ.
Bốn người phụ nữ lập tức xúm lại, chia nhau bóc từng gói như những đứa trẻ bóc quà Giáng sinh.
"Một chiếc máy sấy tóc... ồ, gãy mất cái chuôi cầm rồi, mai bảo lão Bình nhà bà dán keo voi lại là bán được năm chục," bà Lâm lẩm nhẩm.
"Ba bộ váy lụa hai dây... eo ôi, phong cách này hở hang quá, chung cư mình chắc không ai dám mặc," Vy ướm thử lên người rồi tặc lưỡi.
Lan vớ lấy một gói hàng bọc nilon đen dày nhất, nặng khoảng hai ký nằm sâu dưới đáy bao tải. Bên ngoài gói hàng không có tem nhãn của sàn thương mại điện tử, chỉ có một dòng chữ viết tay bằng bút dạ đen đã hơi nhòe do dính nước: “Giao giờ hành chính - Người nhận tự trả tiền.”
Cảm giác nghề nghiệp của một đứa con gái có năm năm kinh nghiệm mua hàng online mách bảo Lan có điều gì đó không ổn. Gói hàng này không được đóng bằng thùng carton chuẩn quy cách, mà được quấn bằng rất nhiều lớp màng bọc bọc thực phẩm bên trong, tạo thành một khối vuông vức nhưng ngột ngạt.
Lan dùng kéo cắt lớp nilon đen ngoài cùng. Một mùi hương đột ngột thoát ra, sộc thẳng vào mũi cả bốn người. Đó là một mùi hương cực kỳ kỳ quái: mùi thơm ngọt lịm, nồng nặc của nước hoa hoa hồng rẻ tiền, nhưng ẩn bên dưới cái tầng hương ngọt ấy lại là một mùi gì đó tanh tanh, ngai ngái, giống như mùi thịt để quên trong tủ lạnh bị ngắt điện.
"Mùi gì kinh thế Lan? Nước hoa bị vỡ à?" Mai nhăn mũi, lấy tay phẩy phẩy không khí.
Lan không trả lời, cô tiếp tục rạch lớp màng bọc thứ ba. Bên trong không phải là mỹ phẩm. Vật đầu tiên rơi ra sàn bê tông là một chiếc túi xách cầm tay màu hồng phấn của thương hiệu Chanel. Nhìn qua có vẻ rất sang trọng, nhưng khi Lan nhặt lên, cô phát hiện chiếc quai túi bằng xích vàng đã bị giật đứt lìa một bên. Đáng sợ hơn, ở phần góc da của chiếc túi có một vệt màu nâu đỏ, khô cứng lại, loang lổ như một bông hoa bỉ ngạn chết chóc.
"Cái này... cái này là vết máu đúng không?" Vy thốt lên, giọng cô run bắn, chiếc máy tính Casio trên tay rơi bộp xuống chiếu.
Bà Lâm vội vã lùi lại, kéo chiếc tràng hạt trên cổ xuống, miệng bắt đầu lầm rầm niệm Phật.
Lan cảm thấy tim mình đập thình thịch như đánh trống trận. Cô đổ nốt phần còn lại bên trong gói nilon ra sàn. Một thỏi son Tom Ford màu đỏ thuần bị vặn gãy làm đôi, thân son bết dính vào một vài sợi tóc dài màu hạt dẻ. Và cuối cùng, là một chiếc điện thoại iPhone 15 Pro Max màu titan tự nhiên. Chiếc máy bị dính đầy những vệt vân tay mờ và một vài hạt cát mịn bám vào khe loa.
"Điện thoại đời mới thế này sao lại nằm trong bao hàng bom?" Mai lắp bắp, gương mặt bỉm sữa hoàn toàn mất đi vẻ rạng rỡ lúc săn sale. "Hay là... hay là có người nhầm lẫn?"
"Không nhầm được đâu," Lan chầm chậm nhặt chiếc điện thoại lên. Là vợ của Bình — một thợ sửa điện thoại dạo dưới sảnh chung cư, Lan biết cách kiểm tra sơ bộ máy móc. Cô nhấn giữ nút nguồn. Màn hình tối đen không có phản ứng. "Máy bị hết pin hoặc bị tắt nguồn cưỡng bức."
Lan đứng dậy, bước nhanh vào phòng ngủ, lôi cổ Bình — gã chồng đang ngáy o o sau một ngày cày cuốc — dậy ra phòng khách. Bình dụi mắt, luộm thuộm mặc chiếc quần đùi bước ra, định càu nhàu vì bị phá đám giấc ngủ, nhưng khi nhìn thấy vẻ mặt xám ngoét của bốn người phụ nữ và đống đồ vật trên sàn, gã lập tức tỉnh ngủ.
"Cái gì đây?" Bình hỏi, giọng nghiêm túc hẳn.
"Anh kích nguồn chiếc máy này lên giúp em. Nhanh lên," Lan đưa chiếc iPhone cho chồng.
Bình cầm chiếc máy, nhíu mày quan sát các góc cạnh, rồi đi lấy bộ sạc đa năng chuyên dụng và một chiếc nhíp kỹ thuật. Gã cắm sạc dòng cao vào. Sau hai phút im lặng đến nghẹt thở của cả căn phòng, màn hình chiếc iPhone chợt lóe lên biểu tượng quả táo khuyết quen thuộc, rồi chuyển sang màn hình khóa.
Một tiếng thở hắt đồng loạt vang lên.
Màn hình khóa của chiếc điện thoại hiển thị một bức ảnh selfie. Trong ảnh là một cô gái trẻ cực kỳ xinh đẹp, có chiếc răng khểnh duyên dáng và mái tóc màu hạt dẻ dài ngang lưng, đang cười rạng rỡ trước gương một quán cà phê sang trọng.
"Trời đất ơi! Đây là... đây là con bé Linh Miêu!" Vy hét lên, hai tay ôm chặt lấy miệng để ngăn một tiếng nấc kinh hoàng.
"Linh Miêu nào?" Lan vặn hỏi.
"Là TikToker Linh Miêu! Con bé có hơn hai triệu người theo dõi chuyên review đồ ăn và thời trang xa xỉ ấy! Tuần trước trên mạng rầm rộ tin tức con bé đột ngột bốc hơi, xóa toàn bộ tài khoản, gia đình đã báo công an tìm người mất tích nhưng chưa có manh mối!" Vy vừa nói vừa run rẩy rút điện thoại của mình ra, bật ứng dụng Facebook lên, gõ chữ "Linh Miêu mất tích". Hàng ngàn bài viết với hình ảnh hoàn toàn trùng khớp với cô gái trên màn hình khóa hiện ra.
Căn phòng khách căn hộ 402 bỗng chốc lạnh ngắt như một nhà xác.
Chiếc điện thoại của một người đang bị báo mất tích một tuần trước, chiếc túi hiệu bị đứt quai dính máu, và thỏi son gãy dính tóc... tất cả lại được đóng gói một cách tinh vi, quấn màng bọc thực phẩm để giấu mùi, rồi tẩu tán vào một kho thanh lý hàng bom ở Củ Chi dưới dạng một kiện hàng vô danh nặng 2 ký.
"Chúng ta... chúng ta phải báo cảnh sát," Mai lắp bắp, chân tay run rẩy đến mức không đứng vững. "Kẻ giết người... con bé này chắc chắn đã bị giết, và kẻ đó đang dùng hệ thống chuyển phát nhanh để vứt bỏ đồ đạc của nạn nhân!"
"Khoan đã!" Bình đột ngột giơ tay lên chặn mọi người lại. Đôi mắt gã thợ sửa điện thoại dán chặt vào những thông báo đẩy vừa xuất hiện trên màn hình khóa của chiếc iPhone sau khi máy kết nối vào mạng Wi-Fi của nhà Lan.
Đó không phải là tin nhắn từ người thân hay fan hâm mộ. Đó là những thông báo liên tiếp từ một ứng dụng giao hàng công nghệ có tên FlashShip.
Màn hình hiển thị liên tục hơn mười dòng thông báo giống nhau, được gửi từ tài khoản chủ của chiếc máy này vào lúc 2 giờ sáng của ba ngày liên tiếp trước đó:
“Đơn hàng ảo số #8892 đã được tạo thành công. Người nhận: Khách ẩn danh. Địa chỉ giao hàng: Nghĩa trang Bình Hưng Hòa, khu khu mộ cũ, Quận Bình Tân. Trạng thái: Người nhận từ chối nhận hàng (Bom hàng). Hàng chuyển trả về kho trung chuyển nội đô.”
“Đơn hàng ảo số #8893 đã được tạo thành công. Địa chỉ giao hàng: Bãi đất trống chân cầu Phú Mỹ, Quận 7. Trạng thái: Bom hàng.”
“Đơn hàng ảo số #8894...”
Lan nhìn những dòng địa chỉ hoang vắng, những mốc thời gian nửa đêm và cái trạng thái "Bom hàng" lặp đi lặp lại một cách có hệ thống. Bộ não vốn cực kỳ nhạy cảm với các quy trình logistic, mã vận đơn của một con nghiện mua sắm online trong cô bỗng chốc kết nối các dữ liệu lại với nhau thành một bức tranh kinh hoàng.
"Tên sát nhân không chỉ đơn giản là vứt đồ," Lan chầm chậm lên tiếng, giọng cô run rẩy nhưng ánh mắt lại lóe lên một sự kinh biến. "Hắn là một kẻ thạo công nghệ. Hắn đang hack vào tài khoản của nạn nhân để tự tạo ra các đơn hàng giả. Hắn gửi các món đồ của người chết — hoặc có thể là những phần cơ thể bị phân rã — đến những địa chỉ ma vào lúc nửa đêm thông qua các shipper giao hàng công nghệ vô tội."
"Để làm gì?" Vy hỏi, mặt cắt không còn một giọt máu.
"Để tạo ra hiện trạng 'hàng bị bom'. Khi shipper không tìm thấy người nhận tại bãi đất hoang hay nghĩa trang, theo đúng quy trình, các kiện hàng này sẽ bị tự động gom về các kho thanh lý hàng vô chủ của công ty vận chuyển. Hắn dùng chính bộ máy vận hành khổng lồ của ngành thương mại điện tử để giấu xác và tiêu hủy tang vật hộ hắn! Mà không một camera an ninh hay cảnh sát nào có thể nghi ngờ một anh shipper mặc đồng phục đi giao hàng."
Lan nhìn xuống bao tải dứa 20kg dưới chân. Gói hàng của Linh Miêu chỉ nặng 2 ký. Vậy 18 ký còn lại trong bao tải này... thuộc về bao nhiêu nạn nhân khác? Và liệu có gói hàng nào... chứa đựng một thứ gì đó khủng khiếp hơn cả một chiếc túi xách dính máu hay không?
Đúng lúc đó, chiếc iPhone 15 trên bàn bỗng chốc rung lên bần bật. Một thông báo đẩy mới xuất hiện, nhưng lần này không phải là đơn hàng ảo, mà là một dòng tin nhắn ngắn gọn từ một ID ẩn danh gửi trực tiếp vào ứng dụng chat riêng tư của máy:
“Mã giảm giá của các cô đêm nay dùng tốt chứ, hội mẹ bỉm phòng 402? Hãy chuẩn bị nhận kiện hàng tiếp theo vào sáng mai. Nhớ đánh giá 5 sao cho tôi nhé.”
Kẻ sát nhân biết họ là ai. Hắn biết chiếc điện thoại đã lên nguồn. Và hắn đang quan sát căn phòng này từ một góc tối nào đó của mạng lưới thuật toán vận chuyển.