Dòng tin nhắn từ ID ẩn danh biến căn phòng khách vốn đã lạnh ngắt thành một hầm băng thực sự. Mai hét lên một tiếng nhỏ rồi khuỵu xuống chiếc chiếu xốp của con, hai tay run bần bật. Bà Lâm thì liên tục lầm rầm niệm Phật, chuỗi tràng hạt trong tay bà đập vào nhau kêu lách cách.
Kẻ sát nhân biết họ là ai. Hắn biết số phòng, biết thói quen săn sale đêm của họ, và hắn đang thách thức họ ngay trên chiếc điện thoại của nạn nhân.
"Bình! Tắt... tắt nguồn chiếc máy đó đi! Mau lên!" Lan lắp bắp, hai tai ù đi vì tiếng tim đập.Bình nhanh chóng nhấn tổ hợp phím cứng để ép chiếc iPhone sập nguồn. Màn hình titan tắt phụt, trả lại sự im lặng đáng sợ cho căn phòng. Gã thợ sửa điện thoại nhìn vợ, trán lấm tấm mồ hôi: "Lan... chuyện này quá tầm rồi. Chúng ta phải báo công an ngay lập tức.
Đống đồ này, rồi cả tin nhắn đe dọa kia nữa...""Báo công an bằng cách nào bây giờ anh?" Vy chen vào, giọng cô nàng kế toán nghẹn lại vì hoảng sợ. "Anh nghĩ xem, chúng ta vừa mua một bao hàng lậu, hàng bom không rõ nguồn gốc. Rồi chúng ta tự ý kích nguồn điện thoại của một người mất tích. Nếu công an đến, việc đầu tiên là họ sẽ niêm phong căn nhà này, tịch thu hết máy móc của anh, rồi mời cả bốn đứa mình lên phường lấy lời khai. Thằng cu Tin nhà Lan ngày mai ai trông? Con Mi nhà Mai ai đón? Chưa kể... gã sát nhân biết rõ chúng ta ở căn 402. Nếu cảnh sát rút đi mà chưa bắt được hắn, người chết tiếp theo sẽ là ai trong số chúng ta?"
Lời của Vy chạm đúng vào tử huyệt tâm lý của những bà mẹ bỉm sữa. Họ có thể liều mạng thức đêm để kiếm vài chục nghìn tiền bỉm, nhưng khi đối mặt với một họng súng vô hình nguy hiểm đến tính mạng của con cái, họ lập tức chùn bước.
"Không được hoảng loạn."Lan hít một hơi thật sâu, đứng dậy bước đến trước bao tải dứa 20kg. Bản năng của một "bà trùm" chuyên ôm lô gom đơn, đối đầu với đủ thể loại bùng hàng, lừa đảo trên mạng bỗng chốc trỗi dậy. Cô quỳ xuống, nhìn chằm chằm vào dòng chữ viết tay trên gói hàng nilon đen của nạn nhân Linh Miêu: “Giao giờ hành chính - Người nhận tự trả tiền.
Mấy bà lại đây nhìn xem," Lan vẫy tay gọi Mai và Vy. "Chữ viết tay này sử dụng bút dạ ngòi lớn 1mm, nét chữ rất dứt khoát, nhưng hãy nhìn chữ 'G' và chữ 'h'. Người này có thói quen gạch một nét ngang nhỏ ở bụng chữ 'G' và kéo đuôi chữ 'h' dài hơn bình thường. Đây là cách viết của người miền Trung, cụ thể là vùng Nghệ An - Hà Tĩnh.
"Mai lau nước mắt, khẽ ghé sát mắt nhìn: "Thì... thì sao hả Lan?""Thằng cha này bán hàng online, hoặc ít nhất hắn sử dụng phương thức đóng gói của các chủ shop online tự phát để tẩu tán tang vật. Hắn dập ghim bao tải này từ kho Củ Chi, nghĩa là hắn phải có tài khoản đối tác liên kết với các đơn vị vận chuyển lớn thì mới gửi được hàng thanh lý số lượng lớn như vậy mà không bị kiểm tra chứng minh nhân dân.
" Lan quay sang nhìn Vy. "Vy, tài khoản TikTok Shop và Shopee của con bé Linh Miêu lúc trước khi mất tích có review cho những shop nào mới nổi không?
"Vy lập tức bật điện thoại của mình lên, truy cập vào các hội nhóm antifan và hâm mộ của Linh Miêu — nơi người ta vẫn đang lưu trữ lại các video cũ của cô nàng trước khi bị xóa sạch.
"Linh Miêu chuyên review quần áo thiết kế và mỹ phẩm của các local brand," Vy vừa lướt ngón tay vừa nói. "Khoảng hai tuần trước khi mất tích, con bé có nhận một hợp đồng quảng cáo độc quyền cho một shop bán nước hoa tinh dầu tự chế có tên là 'An Hương Studio'. Chủ shop nghe nói là một nam tiktoker chuyên làm video về lối sống tối giản, thiền định...
"An Hương Studio..." Lan lẩm nhẩm. Cô giật lấy điện thoại của Vy, gõ tên shop này lên thanh tìm kiếm của sàn thương mại điện tử. Shop vẫn đang hiển thị trạng thái “Người bán đang tạm nghỉ”. Tuy nhiên, danh sách sản phẩm và phần Đánh giá (Feedback) của khách hàng thì vẫn còn nguyên.
"Tuyệt vời! Đây chính là sàn đấu của chúng ta," Lan nghiến răng, mắt cô sáng lên. "Một tên sát nhân thạo công nghệ có thể xóa sạch dấu vết định vị IP, nhưng hắn không bao giờ có thể xóa được những thói quen vô thức khi hắn chụp ảnh đóng gói sản phẩm. Vào đây soi cho tôi!
"Bốn người phụ nữ và một gã đàn ông quây quần bên chiếc màn hình điện thoại nhỏ xíu. Họ bắt đầu áp dụng kỹ năng "soi feedback" — một thứ vũ khí tối thượng của các bà nội trợ khi muốn kiểm tra xem một món đồ có phải là hàng giả hay không. Họ lội ngược dòng tìm những hình ảnh mà chủ shop An Hương Studio tự tay chụp để trả lời đánh giá của khách hàng.
"Nhìn bức ảnh chụp chai tinh dầu này đi," Lan chỉ tay vào một góc khuất của tấm hình. "Phía sau chai tinh dầu là một góc của chiếc bàn đóng hàng. Chiếc bàn làm bằng gỗ ép màu vàng công nghiệp, góc bên trái bị sứt một miếng hình tam giác và được dán lại bằng băng keo trong.
"Còn nữa!" Mai thốt lên, nỗi sợ hãi giờ đã nhường chỗ cho sự phấn khích của một thám tử bán thời gian. "Hãy nhìn cái bóng phản chiếu trên lọ thủy tinh này. Ánh sáng không phải đến từ đèn tuýp thông thường, mà là từ một chiếc đèn livestream vòng tròn (ring light). Ở góc trên cùng của cái bóng, có thể thấy mờ mờ một kết cấu trần nhà... trần nhà bằng tôn lạnh, có những đường xà gồ màu xanh thẫm.
Trần tôn lạnh, xà gồ xanh, bàn gỗ ép sứt góc..." Bình lẩm nhẩm rồi đột ngột vỗ đùi một cái đét. "Chết tiệt! Đây là kết cấu của các căn ki-ốt cho thuê ở khu chợ đồ cũ Tân Bình! Tháng trước anh vừa đi sửa con máy cho một lão bên khu đó, dãy ki-ốt phía sau kho trung chuyển của FlashShip đều có trần và xà gồ y hệt thế này!
"Chưa hết đâu," Vy reo lên, cô vừa chụp màn hình một bức ảnh feedback khác do chủ shop đăng lên để khoe lượng đơn hàng đi trong ngày. "Nhìn vào tờ phiếu in vận đơn dán trên thùng hàng này đi. Mặc dù hắn đã làm mờ địa chỉ shop, nhưng phần mã vạch (Barcode) và ba chữ số đầu của mã bưu cục xuất phát vẫn lộ ra: 742. Đây chính là mã bưu cục của kho trung chuyển FlashShip quận Tân Bình!
"Mọi mảnh ghép logic đột ngột khớp lại một cách hoàn hảo đến mức rùng mình: Kẻ sát nhân giấu mặt đứng sau shop An Hương Studio. Hắn thuê một ki-ốt đóng hàng ở khu chợ cũ Tân Bình, ngay sát kho trung chuyển. Hắn dùng tài khoản của nạn nhân Linh Miêu để tạo đơn hàng ảo, gửi đi vào lúc 2 giờ sáng, rồi cấu kết hoặc lợi dụng quy trình tự động của bưu cục 742 để biến chúng thành "hàng bom", gom vào bao tải dứa nhằm tẩu tán tang vật.
"Chúng ta định vị được hang ổ của hắn rồi," Lan đứng thẳng người lên, cô nhìn chiếc đồng hồ đã chỉ 2 giờ sáng. "Nhưng nếu bây giờ chúng ta báo công an, hắn có thể đánh hơi thấy và tẩu tán cái ki-ốt đó ngay trong đêm. Tin nhắn hắn gửi lúc nãy chứng tỏ hắn đang theo dõi trạng thái chiếc điện thoại này.
"Vậy mày định làm gì, Lan?" Mai run giọng hỏi.Lan nhìn chiếc iPhone 15 đang tắt nguồn trên bàn, rồi nhìn vào ứng dụng FlashShip trên máy của mình. Một kế hoạch táo bạo, liều lĩnh và mang đậm chất "bỉm sữa" hiện lên trong đầu cô.
"Hắn thích chơi trò đơn hàng ảo với chúng ta đúng không? Đêm nay, hội Gom Đơn tháp B sẽ cho hắn biết thế nào là một cú 'Bom Hàng' ngược dòng. Vy, dùng tài khoản kế toán doanh nghiệp của công ty em, lập ngay một đơn hàng ảo thu hộ (COD) trị giá hai mươi triệu đồng, địa chỉ nhận là ki-ốt của hắn ở Tân Bình. Mai, gọi điện cho thằng em họ của mày — thằng giao hàng ruột của bưu cục 742. Chúng ta sẽ gài bẫy để ép tên sát nhân phải lộ diện ngay trong ca làm việc sáng mai!"