
Tác giả: Chloe Mộng Trân
Ánh đèn từ chiếc máy quay chuyên dụng chiếu thẳng vào khuôn mặt nhợt nhạt của Diệp Khinh. Gió đêm ở ngôi làng cổ Hoang Sơn rít lên từng hồi qua những ngọn cây khô khốc, mang theo cái lạnh thấu xương của vùng núi hoang vu.
Đây là buổi phát sóng trực tiếp đầu tiên của show thực tế kinh dị mang tên *“Tiếng Vọng Đêm Hoang”*. Bốn chữ này vốn đã đủ kích thích, nhưng sự xuất hiện của Diệp Khinh trong danh sách khách mời còn khiến mạng xã hội bùng nổ hơn cả bản thân chương trình. Trên màn hình máy tính bảng của đạo diễn, các dòng bình luận (bullet screen) của khán giả nhảy lên với tốc độ chóng mặt, và chín mươi chín phần trăm trong số đó là những lời nhục mạ:
> 【*Cái loại bình hoa di động dựa vào quy tắc ngầm để bò lên như Diệp Khinh mà cũng dám tham gia show này à? Định vào đây để khóc lóc ôm đùi đàn ông kiếm fame chắc?*】 > 【*Nghe nói cô ta vừa bị Thẩm gia đuổi ra khỏi cửa, danh phận thiên kim giả bị vạch trần rồi nên mới phải bám vào cái show rẻ tiền này để kiếm cơm chứ gì? Nhìn cái mặt đờ đẫn kia kìa, đúng là bẩn mắt!*】 > 【*Lầu trên nói đúng đấy, Diệp Khinh cút khỏi giới giải trí đi! Có ảnh đế Cố Chiêu của chúng tôi ở đây, loại như cô đừng hòng giở trò ké nhiệt độ!*】
Diệp Khinh khẽ chớp mắt, dọn dẹp mớ hỗn độn ký ức đang cuộn trào trong đại não.
Cô không phải là Diệp Khinh – đứa con nuôi tội nghiệp bị Thẩm gia vứt bỏ, kẻ mang danh "bình hoa" bị toàn mạng chửi bới kia. Cô là Huyền Cơ, là Tổ tông đời thứ mười tám của Huyền Môn đại phái kiếp trước, người từng hô phong hoán vũ, chỉ bằng một cái bấm tay có thể định đoạt vận mệnh của cả một vương triều. Vậy mà sau một trận thiên kiếp, tỉnh lại một cái, cô lại biến thành một cô gái nhỏ yếu ớt trong một thời đại xa lạ, đang ngồi trước một thứ gọi là "ống kính máy quay".
"Diệp Khinh, cô đứng ngơ ra đó làm gì? Đến lượt cô giới thiệu bản thân và mang đồ vật phong thủy hộ thân của mình ra cho khán giả xem rồi kìa!" Giọng nói đầy vẻ thiếu kiên nhẫn của đạo diễn vang lên qua bộ đàm.
Trong show này, mỗi khách mời đều mang theo một vật phẩm phong thủy tự chuẩn bị để tăng tính tương tác. Những minh tinh khác người thì mang ngọc thiềm thừ mạ vàng trị giá hàng triệu tệ, người thì mang bùa bình an thỉnh từ những ngôi chùa lớn được bọc trong bao da xa xỉ.
Diệp Khinh chậm rãi thò tay vào chiếc túi vải thô của mình. Dưới ánh mắt soi mói của hàng triệu khán giả xem livestream, cô từ tốn đặt lên bàn ba đồng tiền xu bằng đồng rỉ sét, hoen ố, trông chẳng khác nào ba mảnh sắt vụn nhặt được ở bãi rác.
Khán giả trong phòng phát sóng trực tiếp lập tức cười bò:
> 【*Ha ha ha! Tôi không nhìn nhầm đấy chứ? Ba đồng tiền xu rách nát kia là vật hộ thân của cô ta đấy à? Thẩm gia cắt viện trợ một cái là nghèo đến mức này luôn?*】 > 【*Đúng là đồ nhà quê làm màu, mang ba đồng xu đi bói toán chắc? Định giả làm đại sư phong thủy để lừa người đấy à?*】
Đứng bên cạnh cô, Cố Chiêu – vị ảnh đế trẻ tuổi đang hot rần rần trong giới giải trí, đồng thời cũng là "tra nam" khét tiếng chuyên mập mờ với các nữ minh tinh để lợi dụng tài nguyên – khẽ nhếch môi, ánh mắt lộ rõ vẻ khinh miệt. Anh ta cầm chiếc vòng tay bằng gỗ sưa đỏ có giá hàng trăm nghìn tệ của mình lên, cố tình lắc lắc trước ống kính, giọng nói đầy vẻ bề trên dối trá:
"Diệp Khinh muội muội, nếu em thiếu thốn quá thì cứ nói với anh một tiếng. Chiếc vòng gỗ sưa này của anh đã được đại sư trụ trì chùa Linh Ẩn khai quang, có thể bảo hộ cho hai người. Em mang ba đồng xu này ra... thật sự có chút không tôn trọng tâm linh rồi."
Lời của Cố Chiêu lập tức khiến fan hâm mộ của anh ta gào thét cảm động, khen ngợi thần tượng của mình vừa tốt bụng vừa có phong thái đại gia, đồng thời càng chửi bới Diệp Khinh thậm tệ hơn.
Diệp Khinh không thèm liếc nhìn chiếc vòng gỗ sưa rỏm của anh ta lấy một cái. Cô chậm rãi cầm ba đồng tiền xu lên, thản nhiên thả xuống mặt bàn gỗ.
*Cạch. Cạch. Cạch.*
Ba đồng xu xoay tròn vài vòng rồi dừng lại, mặt ngửa mặt sấp xen kẽ nhau.
Diệp Khinh nhìn lướt qua quẻ tượng, hàng lông mày thanh tú khẽ nhướn lên. Cô ngước mắt, nhìn chằm chằm vào ấn đường của Cố Chiêu. Ở nơi đó, một luồng hắc khí nồng nặc như mực loang đang cuộn trào, bao phủ lấy toàn bộ cung quan lộc và cung phu thê của anh ta. Đây là điềm báo của kẻ vạ từ miệng mà ra, gieo nhân nào gặp quả nấy, thân bại danh liệt chỉ trong chớp mắt.
"Anh tên Cố Chiêu?" Diệp Khinh nhàn nhạt lên tiếng, giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng như nước suối mùa đông.
"Phải, có chuyện gì sao?" Cố Chiêu nhíu mày, có chút khó chịu trước thái độ lạnh nhạt của cô.
"Ấn đường của anh đen thui, sơn căn có vệt đỏ cắt ngang. Đây là quẻ 'Thiên Địa Bĩ', hào ngoại có biến, hào nội có gian." Diệp Khinh thong thả thu lại ba đồng tiền xu, giọng điệu bình thản như đang thông báo thời tiết: "Trong vòng nửa tiếng nữa, cung phu thê của anh bùng nổ, cung quan lộc đứt đoạn. Người phụ nữ phía sau anh sẽ tự tay lột sạch lớp da người của anh ra. Tôi khuyên anh nên chuẩn bị sẵn tiền nộp phạt trốn thuế và luật sư ly hôn đi là vừa."
Cả phim trường bỗng chốc im phăng phắc.
Đạo diễn há hốc mồm, dàn khách mời sững sờ, còn phòng phát sóng trực tiếp thì hoàn toàn bùng nổ với hàng vạn bình luận chửi rủa:
> 【*Con điên này nói cái gì đấy?! Cố Chiêu của chúng tôi còn chưa kết hôn, lấy đâu ra cung phu thê bùng nổ?! Lại còn trốn thuế? Cô ta dám bôi nhọ ảnh đế ngay trên sóng trực tiếp!*】 > 【*Diệp Khinh điên rồi! Muốn nổi tiếng đến mức hóa điên rồi! Kiện cô ta đi! Cho cô ta ngồi tù vì tội phỉ báng!*】
Sắc mặt Cố Chiêu trong chớp mắt chuyển từ trắng sang xanh, rồi từ xanh sang đỏ gay. Anh ta đập mạnh tay xuống bàn, tức giận quát: "Diệp Khinh! Cô có biết mình đang nói cái gì không? Tôi nể mặt Thẩm gia nên mới không chấp nhặt với cô, cô lại dám ngậm máu phun người! Tôi chưa từng kết hôn, càng không bao giờ làm chuyện phạm pháp! Đạo diễn, tôi yêu cầu đuổi cô ta ra khỏi chương trình ngay lập tức!"
Đạo diễn cũng đổ mồ hôi hột, vội vàng chạy lại định điều đình. Scandal này quá lớn, nếu không xử lý khéo thì show sẽ bị gỡ bỏ hoàn toàn.
Tuy nhiên, Diệp Khinh chỉ thản nhiên nhìn thời gian trên chiếc đồng hồ treo tường ở đại sảnh ngôi làng cổ.
"Còn hai mươi phút." Cô nói nhỏ, rồi tự mình kéo một chiếc ghế gỗ cũ kỹ sang một bên ngồi xuống, nhắm mắt dưỡng thần, hoàn toàn ngó lơ những lời sỉ vả xung quanh.
Cố Chiêu thở hổn hển vì tức giận, anh ta lấy điện thoại ra, định gọi cho người đại diện để chuẩn bị thư luật sư kiện Diệp Khinh. Nhưng ngay khi anh ta vừa bấm nút mở màn hình, một cuộc gọi từ một dãy số lạ đột ngột gọi đến.
Nhìn thấy dãy số đó, đồng tử của Cố Chiêu co rụt lại, sắc mặt lập tức cắt không còn một giọt máu. Anh ta vội vàng từ chối cuộc gọi, nhưng chỉ hai giây sau, điện thoại của đạo diễn, của trợ lý, và của tất cả các khách mời có mặt tại phim trường đều đồng loạt reo lên những tiếng chuông dồn dập.
Cùng lúc đó, trên thanh tìm kiếm nóng của Weibo, ba từ khóa bạo đỏ xuất hiện với tốc độ kinh hoàng, đè bẹp mọi tin tức khác:
*# Ảnh đế Cố Chiêu bí mật kết hôn tám năm, bạo lực gia đình vợ tàn nhẫn #* *# Vợ hợp pháp của Cố Chiêu tung bằng chứng anh ta ngoại tình với 4 nữ minh tinh cùng lúc #* *# Cục Thuế quốc gia chính thức lập án điều tra Cố Chiêu trốn thuế 150 triệu tệ #*
Hóa ra, ngay mười phút trước, người vợ danh chính ngôn thuận luôn sống trong bóng tối của Cố Chiêu vì không chịu nổi sự bạo hành và việc anh ta công khai mập mờ trên show giải trí, đã lập một tài khoản Weibo mới, tung lên toàn bộ giấy chứng nhận kết hôn, video bạo lực gia đình, danh sách tài khoản ngân hàng chuyển tiền cho các tiểu tam, và cả sổ sách ngầm trốn thuế của anh ta suốt tám năm qua.
Mọi thứ rõ ràng, chi tiết, không thể chối cãi.
Phòng phát sóng trực tiếp của show *“Tiếng Vọng Đêm Hoang”* đứng hình mất ba giây, sau đó là một làn sóng bình luận với số lượng kỷ lục làm nghẽn cả máy chủ:
> 【*Mẹ kiếp!!! Diệp Khinh nói đúng rồi! Đúng từng chữ một!*】 > 【*Cung phu thê bùng nổ, cung quan lộc đứt đoạn... Trời ơi, cô ta là thần tiên phương nào vậy?!*】 > 【*Mới chỉ mười lăm phút thôi! Ba đồng xu của cô ta... là thần khí thật đấy à?!*】
Cố Chiêu nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại đang liên tục nhảy ra các thông báo hủy hợp đồng từ các nhãn hàng lớn, hai chân anh ta nhũn ra, ngã rầm xuống đất, chiếc vòng gỗ sưa đỏ khai quang đắt tiền trên tay đập vào cạnh bàn, vỡ đôi thành những mảnh vụn vô giá trị.
Trong góc tối, Diệp Khinh chậm rãi mở mắt, khẽ lắc đầu thở dài: "Đã bảo là quẻ 'Thiên Địa Bĩ' rồi mà không chịu nghe."
---