Sau sự kiện chấn động dưới mưa tuyết trước Tòa nhà Thịnh Hằng, giới tài chính thành phố A ngầm hiểu với nhau một quy tắc mới: Muốn đụng đến Thẩm Chi Dao, trước hết phải bước qua cái bóng của Trình Lạc — kẻ dù đã trắng tay nhưng trí tuệ và sự tàn nhẫn vẫn đủ sức nuốt chửng bất kỳ kẻ ngông cuồng nào.
Đúng bảy giờ tối mỗi ngày, chiếc xe máy tay ga cũ kỹ của Trình Lạc lại dừng đúng vạch trước khu căn hộ cao cấp của Thẩm Chi Dao.
Không còn chiếc Bentley sang trọng, không còn những bộ suit may đo xa xỉ, vị "trai hư" lẫy lừng năm xưa giờ đây mặc chiếc áo len cổ cao màu xám giản dị, tay xách chiếc cặp tài liệu bằng da đã sờn góc, kiên nhẫn đứng đợi ở sảnh.
"Cố vấn Trình, trễ hai phút."
Thẩm Chi Dao mở cửa, trên tay vẫn cầm ly cà phê đen không đường.
Cô khoác trên mình bộ đồ lót lụa phối cùng áo cardigan mỏng, mái tóc dài xoã tự nhiên trên vai, hoàn toàn cởi bỏ vẻ xa cách thường ngày trên tòa.
Trình Lạc bước vào, tự giác cởi giày đặt ngay ngắn lên kệ, mỉm cười dịu dàng:
"Trên đường đến đây có một bà cụ bị ngã ở trạm xe bus, anh ghé lại hỗ trợ sơ cứu và gọi xe cấp cứu giúp cụ. Đây là biên bản xác nhận của bác sĩ xe cấp cứu, em có muốn kiểm tra tính trung thực không, Luật sư Thẩm?"
Anh thản nhiên rút trong túi ra một tờ giấy nhỏ, đôi mắt hẹp dài lấp lánh nụ cười vừa trêu chọc vừa cưng chiều.
Thẩm Chi Dao hờ hững liếc qua, khóe môi khẽ cong lên một nét rất mỏng:
"Vào đi. Hôm nay tôi chỉ dành cho anh ba mươi phút."
Căn phòng làm việc của Thẩm Chi Dao ngập tràn ánh sáng ấm áp.
Trình Lạc ngồi xuống ghế đối diện, cẩn thận lấy từ trong cặp ra từng xấp hồ sơ của Văn phòng Trợ giúp Pháp lý Ngoại ô.
Thẩm Chi Dao nhìn sâu vào đôi mắt chứa đựng cả một trời chấp niệm của người đàn ông trước mặt.
Mọi hoài nghi, mọi tổn thương và những vết xước trong quá khứ lúc này đây hoàn toàn bị sự chân thành của anh san phẳng.
Cô nhẹ nhàng đặt ly cà phê xuống bàn, bất ngờ vươn tay kéo lấy caravat của anh, giật nhẹ về phía mình.
Trình Lạc mất thắt lưng, cúi thấp người xuống.
Và ngay khoảnh khắc đó, Thẩm Chi Dao kiễng chân, chủ động đặt một nụ hôn sâu lên bờ môi ấm áp của anh.
Toàn thân Trình Lạc khẽ run lên bần bật.
Nụ hôn này không có sự hoài nghi, không có sự đóng giả hay tính toán, mà là sự chấp nhận tuyệt đối cho những nỗ lực và tình yêu chân thành của anh suốt thời gian qua.
Anh lập tức đáp lại, vòng tay siết chặt lấy eo cô, kéo cô đứng dậy ôm trọn vào lồng ngực vạm vỡ, nghiền nẫm đôi môi mềm mại ấy bằng tất cả sự khát khao và trân trọng mà anh đã đè nén bấy lâu.
Ngoài cửa sổ sát đất, thành phố A lên đèn rực rỡ, ánh nắng cuối ngày nhường chỗ cho màn đêm huyền ảo.
Giữa không gian yên bình của căn phòng, hai kẻ từng coi nhau là đối thủ sinh tử trên thương trường giờ đây đã tìm thấy bến đỗ hoàn hảo nhất của cuộc đời mình — một mối quan hệ nơi quyền lực, trí tuệ và tình yêu không còn là công cụ để thao túng, mà là sợi dây bền chặt nhất đan cài hai tâm hồn kiêu hãnh lại làm một, vĩnh viễn không thể tách rời.