Sáng hôm sau, tại phòng hội nghị cao cấp của Khách sạn GrandHyatt thành phố A.
Bầu không khí trong phòng đàm phán căng thẳng như dây đàn.
Một bên là Hội đồng quản trị Tập đoàn Viễn Đông do Trình Lạc dẫn đầu, bên còn lại là Ban lãnh đạo Tập đoàn Nam Cường cùng đội ngũ luật sư của Thịnh Hằng.
Trình Lạc mặc bộ suit đen lịch lãm, ngồi ở vị trí trung tâm.
Thẩm Chi Dao ngồi ngay bên cạnh anh với tư cách "cố vấn cá nhân", mặc chiếc váy ôm sát màu đỏ rượu chát, khí chất kiêu hãnh và quyến rũ đến mức làm tất cả mọi người trong phòng phải ngoái nhìn.
"Cố vấn Trình, dựa trên các điều khoản mật mà phía anh đưa ra tuần trước, Viễn Đông muốn chiếm 60% cổ phần sáp nhập."
Trưởng đoàn luật sư Thịnh Hằng lên tiếng, giọng điệu có phần e ngai.
Trình Lạc nhếch môi nở nụ cười kiêu ngạo quen thuộc của vị "trai hư".
Anh mở tập tài liệu trên bàn, chuẩn bị đưa ra đòn quyết định để chốt hạ thương vụ:
"Đúng vậy. Dựa trên số liệu tài chính mà chúng tôi thu thập được..."
"Chờ đã."
Một giọng nói thanh mát, sắc lẹm vang lên cắt ngang lời anh.
Thẩm Chi Dao thong thả đứng dậy.
Cô tháo chiếc kính gọng kim loại xuống, nụ cười dịu dàng ngoan ngoãn ngày thường hoàn toàn biến mất, thay vào đó là ánh mắt sắc như dao cạo, chứa đựng sự khinh bỉ và lạnh lẽo thấu xương.
Toàn bộ phòng họp chìm vào im lặng.
Trình Lạc khựng lại, trái tim anh bất giác nảy lên một nhịp hoảng sợ.
"Dao Dao... em làm gì vậy?" anh thì thầm.
Thẩm Chi Dao không nhìn anh. Cô rút từ trong túi xách ra một chiếc USB màu bạc, cắm thẳng vào máy chiếu trung tâm.
Màn hình lớn ngay lập tức hiện lên toàn bộ sơ hở pháp lý và những hành vi thao tóm thị trường bất hợp pháp của Tập đoàn Viễn Đông trong suốt ba năm qua — những tài liệu mật mà cô đã âm thầm thu thập và cài cắm lại vào máy tính của anh trong suốt hai ngày qua!
"Toàn bộ chứng cứ này chứng minh Viễn Đông đã gian lận báo cáo tài chính."
Thẩm Chi Dao cất giọng đanh thép, tiếng gõ giày cao gót vang lên lạch cạch trên sàn gạch khi cô bước đến trước mặt Trình Lạc.
"Dựa trên Luật Thương mại hiện hành, Tập đoàn Nam Cường chính thức hủy bỏ thỏa thuận sáp nhập, đồng thời đệ đơn kiện Viễn Đông đòi bồi thường năm trăm tỷ đồng tổn thất danh tiếng!"
Cả phòng họp bùng nổ! Các cổ đông Viễn Đông đứng phắt dậy, mặt cắt không còn một giọt máu.
Trình Lạc ngồi chết dí trên ghế.
Anh trố mắt nhìn người con gái trước mặt, não bộ sắc bén của vị cố vấn hàng đầu rơi vào trạng thái tê liệt hoàn toàn.
Ánh mắt ấy, thần thái ấy, sự tàn nhẫn ấy...
"Em... em khôi phục ký ức rồi?" Giọng Trình Lạc run rẩy đến mức không còn ra hơi.
Thẩm Chi Dao cúi người xuống, ghé sát vào tai anh, nụ cười mỉa mai cay độc tái hiện hoàn hảo:
"Cố vấn Trình, màn kịch 'bạn trai chiều chuộng' của anh đóng rất hay. Nhưng rất tiếc, nữ luật sư Thẩm Chi Dao này chưa bao giờ là một con rối để anh thao túng."
Cô đứng thẳng người, hất hàm khinh bỉ nhìn anh:
"Cảm ơn anh đã chăm sóc tôi những ngày qua. Nhưng trên bàn đàm phán này... anh thua rồi."
Nói xong, Thẩm Chi Dao quay lưng thong thả bước ra khỏi phòng họp trong sự tung hô của phe Thịnh Hằng, để lại Trình Lạc ngồi đó, giữa sự sụp đổ của một thương vụ nghìn tỷ và sự tan nát hoàn toàn của trái tim mình.
---
Một tháng sau khi vụ kiện chấn động giới tài chính nổ ra.
Tập đoàn Viễn Đông bị điều tra tối cao, giá cổ phiếu rớt giá thảm hại.
Trình Lạc — người chịu trách nhiệm chính — đã tự nguyện đứng ra gánh vác toàn bộ trách nhiệm pháp lý, dùng toàn bộ tài sản cá nhân và cổ phần của mình để bồi thường, cứu lấy công ty khỏi án phá sản.
Anh chính thức trắng tay, rời khỏi giới tài chính trong sự ngỡ ngàng của giới thượng lưu.
Thế nhưng, điều làm người ta bàn tán nhiều nhất không phải là sự sụp đổ của một thiên tài, mà là việc mỗi ngày người ta đều thấy vị "trai hư" lừng lẫy năm xưa đứng chờ trước cổng Tòa nhà Luật sư đoàn Thịnh Hằng.
Cơn mưa tuyết đầu mùa của thành phố A bắt đầu rơi trút xuống.
Thẩm Chi Dao bước ra khỏi tòa nhà trong bộ áo khoác măng tô màu xám sang trọng.
Cô vừa hoàn thành phiên tòa cuối cùng, chính thức trở thành Cổ đông điều hành trẻ tuổi nhất lịch sử Thịnh Hằng.
Vừa bước xuống bậc tam cấp, bóng dáng cao lớn quen thuộc đã xuất hiện trước mặt cô.
Trình Lạc mặc một chiếc áo măng tô đen đơn giản, gương mặt tuấn tú giờ đây phờ phạc và gầy đi trông thấy.
Đôi mắt hẹp dài vốn luôn ngông cuồng ngày trước lúc này lại đong đầy sự mệt mỏi, si mê và van xin tha thiết.
Trên tay anh là một chiếc cặp lồng giữ nhiệt vẫn còn bốc khói nghi ngút.
"Dao Dao..." Trình Lạc bước lại gần, giọng nói khàn đặc vì đứng ngoài trời lạnh suốt nhiều giờ liền.
"Anh... anh tự tay nấu món canh hạt sen mà em thích. Em ăn một chút cho ấm bụng nhé?"
Thẩm Chi Dao dừng bước, nhìn anh bằng ánh mắt lạnh nhạt như nhìn một người xa lạ.
"Cố vấn Trình, chúng ta không còn quan hệ gì nữa. Xin anh đừng làm phiền tôi."
Cô quay lưng định bước đi, nhưng Trình Lạc đã vội vã tiến lên một bước.
Anh không ngần ngại quỳ một chân xuống nền gạch phủ đầy tuyết lạnh giá trước mắt hàng trăm đồng nghiệp và người qua đường!
Thẩm Chi Dao khựng lại, bàng hoàng xoay người lại nhìn anh.
Người đàn ông kiêu ngạo, ngông cuồng, chưa từng cúi đầu trước bất kỳ ai trên đời này, lúc này đây lại quỳ dưới chân cô giữa bão tuyết.
"Trình Lạc! Anh điên rồi sao?!" cô nghiến răng.
"Đúng, anh điên rồi!" Trình Lạc ngẩng đầu nhìn cô, hốc mắt anh đỏ ngầu, giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, tan ra trên nền tuyết trắng.
"Dao Dao, anh biết anh là một kẻ tồi tệ. Anh khởi đầu bằng sự dối trá, anh dùng cạm bẫy để tiếp cận em... Nhưng tình cảm anh dành cho em trong những ngày qua hoàn toàn là thật!"
Anh vươn bàn tay run rẩy vì lạnh, nắm lấy vạt áo măng tô của cô, giọng nói nghẹn ngào chứa đựng sự van xin tuyệt vọng:
"Anh đã trắng tay rồi, anh không còn cổ phần, không còn danh tiếng, cũng không còn là đối thủ của em nữa. Bẫy anh giăng ra, anh đã tự mình lọt vào và vĩnh viễn không muốn thoát ra..."
"Thẩm Chi Dao... xin em... đánh anh cũng được, hận anh cũng được, nhưng đừng đuổi anh đi."
"Cho anh một cơ hội để bắt đầu lại từ đầu, với tư cách là một Trình Lạc yêu em bằng cả sinh mệnh này, được không?"
Thẩm Chi Dao đứng ngơ ngác giữa bão tuyết.
Nhìn giọt nước mắt của người đàn ông từng là đối thủ lớn nhất đời mình, nhìn sự chân thành và tình yêu cuồng nhiệt gột rửa đi toàn bộ sự ngông cuồng năm xưa của anh, trái tim băng giá của cô bất giác nhói lên một nhịp mãnh liệt.
Cô cúi đầu nhìn anh, cắn chặt môi để ngăn không cho cảm xúc vỡ òa.
Tuyết vẫn rơi dày đặc trên bờ vai hai người, thắp sáng lên một khởi đầu mới — nơi cạm bẫy dối trá đã kết thúc, và một tình yêu chân thành, khắc cốt ghi tâm chính thức bắt đầu.