Thứ Hai tuần sau, Đan Vân xuất hiện ở công ty với diện mạo hoàn toàn hồi phục. Vẫn là chiếc áo khoác denim cá tính, mái tóc xoăn nhẹ và nụ cười tưng tửng thường trực, nhưng thái độ của cô khi đứng trước mặt Phạm Minh Triết đã có một sự thay đổi ngầm rất khó tả.
Còn về phần vị tân CEO, mỗi lần nhìn thấy Đan Vân xoay xoay chiếc chìa khóa xe, vành tai anh lại âm thầm đỏ lên. Anh cố gắng lấy lại sự uy nghiêm bằng cách dán thêm ba quy tắc mới vào tập tài liệu VIP, nhưng Đan Vân chỉ nhìn anh rồi cười tủm tỉm, khiến mọi sự đề phòng của anh hoàn toàn phá phá phá.
Thế nhưng, sóng gió tập đoàn bất ngờ ập đến vào đúng 2 giờ chiều.
Một cuộc họp HĐQT đột xuất được ấn định tại Trụ sở Ngân hàng Quốc tế ở trung tâm thành phố lúc 3 giờ. Đây là buổi điều trần quyết định việc Nam Phát có nhận được gói tái cấp vốn hai ngàn tỷ đồng để mở rộng đội xe logistic hay không.
Đó cũng là lúc đối thủ cạnh tranh ra tay.
"Sếp! Có biến rồi!" Trợ lý Nam lao vào phòng làm việc, mặt cắt không còn một hạt máu. "Chiếc xe cẩu gặp sự cố cố tình chết máy ngang ở ngã tư Nguyễn Huệ, cố tình tạo ra một điểm tắc nghẽn giao thông vĩnh viễn! Toàn bộ tuyến đường chính dẫn đến Ngân hàng Quốc tế bị đóng băng hoàn toàn. Hơn nữa... có kẻ đã lén làm rò rỉ dầu máy trên đoạn đường vòng duy nhất!"
Triết đứng bật dậy, sắc mặt sa sầm: "Hắn muốn kéo dài thời gian để tôi không kịp đến buổi điều trần. Nếu tôi vắng mặt, gói vay sẽ tự động bị hủy!"
Anh liếc nhìn đồng hồ: 2:20 phút. Chỉ còn 40 phút để di chuyển qua một đô thị đang rơi vào kẹt xe kỷ lục.
"Không có tài xế nào dám nhận chạy qua đoạn đường dính dầu máy đâu sếp," Nam tuyệt vọng. "Một cú trượt bánh là lao xuống vực đê ngay!"
*Cạch.*
Cánh cửa phòng làm việc bật mở. Đan Vân bước vào, trên tay là chiếc kính mát đen quen thuộc. Cô liếc nhìn sơ đồ giao thông đỏ quạch trên màn hình, rồi quay sang nhìn Triết bằng ánh mắt sắc lẹm, tràn đầy sự kiêu hãnh:
"Sếp Triết, anh quên mất ai là tài xế riêng của anh rồi à?"
Triết nhìn cô, nỗi lo lắng trong lòng đột nhiên lắng xuống: "Đường đê dính dầu máy rất nguy hiểm, Đan Vân."
"Dầu máy thì sao?" Đan Vân nhếch môi, nụ cười ngầu lòi khiến trái tim Triết đập mạnh một nhịp. "Tôi đã từng chạy xe qua những con đường băng tuyết ở vùng núi. Một chút dầu máy trên đường đê chưa đủ tuổi làm khó tay lái này đâu. Đi thôi! Đừng để lũ chơi bẩn đó đắc ý!"
---
2 GIỜ 35 PHÚT.
Chiếc SUV màu xám tro lao ra khỏi hầm.
Khác với những lần trước, lần này Đan Vân không bật nhạc Rock. Toàn bộ không gian trong xe rơi vào sự yên tĩnh tuyệt đối. Đan Vân tập trung 100% tinh thần, đôi mắt quan sát từng chuyển động của mặt đường.
Chiếc xe nhanh chóng quẹo vào đường đê ven sông—tuyến đường duy nhất còn thông suốt nhưng lại ngập tràn nguy hiểm vì những vệt dầu máy đen thẫm bị kẻ xấu cố tình tưới ra.
"Thắt dây an toàn chặt vào sếp," Đan Vân cất giọng trầm thấp, lạnh lùng. "Chúng ta sắp 'lướt sóng' đấy."
Chiếc SUV lao lên đoạn đường đê. Vệt dầu máy làm bánh xe mất ma sát tức thì! Toàn bộ thân xe 2 tấn bắt đầu trượt ngang về phía bờ vực sông!
Triết nín thở, hai tay siết chặt ghế ngồi.
Trong khoảnh khắc sinh tử đó, Đan Vân không hề phanh gấp. Bằng kỹ năng drifiting đỉnh cao của một tay lái chuyên nghiệp, cô nhấp nhả chân ga nhịp nhàng, liên tục trả lái ngược chiều trượt để lấy lại trọng tâm cho xe. Chiếc SUV trượt đi một đường cong mềm mại như một vũ công trên băng, lướt qua đoạn đường dầu máy một cách ngoạn mục rồi vút lao về phía trước!
"Xuất sắc!" Triết không kềm được phải thốt lên.
"Chuyện nhỏ sếp ơi!" Đan Vân nháy mắt qua kính chiếu hậu, chân đạp sâu ga.
2 GIỜ 55 PHÚT.
Chiếc SUV phanh dừng lại một cách chuẩn xác từng milimét ngay trước bậc thang Trụ sở Ngân hàng Quốc tế.
Đan Vân nhìn đồng hồ: Đúng 2:55 phút. Thừa hẳn 5 phút trước khi cuộc họp bắt đầu.
Nhìn thấy chiếc xe của Minh Triết xuất hiện nguyên vẹn, gã đại diện đối thủ đang đứng ở sảnh tòa nhà há hốc miệng, mặt xám như tro tàn.
Minh Triết mở cửa xe bước xuống. Anh đứng ở bậc thang, chỉnh lại chiếc cà vạt, tỏa ra khí chất của một vị CEO quyền lực và bản lĩnh. Nhưng trước khi bước vào bên trong, anh quay lại nhìn Đan Vân đang tựa tay vào cửa kính xe mỉm cười với mình.
Triết tiến lại gần, nhìn thẳng vào mắt cô, ánh mắt đằng sau gọng kính không còn sự lạnh lùng hay cứng nhắc, mà tràn ngập sự dịu dàng và chân thành tuyệt đối:
"Đan Vân."
"Sao thế sếp? Hạ gục bọn họ đi chứ!" Đan Vân cười xè.
Triết rút từ trong túi áo suit ra một tập tài liệu nhỏ vừa được in sáng nay. Anh đặt nó vào tay cô:
"Tôi có một bản hợp đồng mới muốn ký với cô."
Đan Vân tò mò mở ra. Trên trang đầu tiên là dòng chữ in đậm:
**BẢN HỢP ĐỒNG TÀI XẾ TRỌN ĐỜI**
*Điều khoản 1: Bắt buộc tài xế phải luôn bật nhạc Rock khi lái xe.* *Điều khoản 2: Giám đốc được phép ngồi ở ghế phụ để nắm tay tài xế mỗi khi xe qua khúc cua.* *Điều khoản 3: Hợp đồng có hiệu lực vô thời hạn, không chấp nhận đơn đơn phương chấm dứt hợp đồng dưới mọi hình thức.*
Đan Vân ngơ ngác ngẩng đầu lên. Vị CEO cuồng quy tắc ngày nào giờ đây đang nhìn cô, khóe môi nở một nụ cười ấm áp như ánh nắng mùa thu:
"Tôi đã tính toán kỹ rồi. Dù chạy với tốc độ 30km/h hay 100km/h, bến đỗ an toàn nhất cuộc đời tôi... chính là bên cạnh cô. Cô đồng ý ký chứ, tay lái lụa của tôi?"
Đan Vân chớp chớp mắt. Sự tưng tửng thường ngày hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một vệt hồng rực rỡ lan trên hai má. Cô nhìn bản hợp đồng "bá đạo" trên tay, rồi lại nhìn gã đàn ông si tình đang đứng trước mặt mình.
Đan Vân bật cười rạng rỡ, bước ra khỏi xe, đưa tay giật lấy chiếc bút máy trên túi áo Triết và ký cái rẹt vào trang cuối:
"Quy tắc của sếp vô lý thật đấy... Nhưng mà tôi thích! Hợp đồng có hiệu lực ngay lập tức nhé, Sếp Tổng!"
Triết bước tới, không chút ngần ngại kéo Đan Vân vào một cái ôm chặt. Giữa lòng đô thị hối hả và nhộn nhịp, chuyến xe của họ đã tìm thấy bến đỗ ngọt ngào và bình yên nhất trọn đời.