
4 giờ 30 phút chiều thứ Sáu. Bầu trời Hà Nội mờ mịt bởi khói bụi và cái nóng hầm hập phả ra từ hàng vạn ống xả phương tiện.
Hoàng ngồi trên chiếc Wave Alpha sờn sơn, đỗ dưới bóng râm của một cây bàng ven đường Khuất Duy Tiến. Anh mặc chiếc áo khoác đồng phục shipper công nghệ bạc màu, đội mũ bảo hiểm che kín nửa mặt, miệng ngậm điếu thuốc chưa châm. Trông anh chẳng khác nào hàng nghìn phu xe công nghệ khác đang mòn mỏi chờ nổ đơn.
Nhưng chiếc điện thoại cục gạch Nokia đời cũ trong túi áo anh bỗng đổ chuông. Không có nhạc nền, chỉ có tiếng bíp bíp khô khốc.
Hoàng bấm nghe, không nói một lời.
"Hòa Lạc. Tòa nhà rêu mốc sau khu FPT. Đến trước 5 giờ. Nhận hàng giao về khách sạn Daewoo trước 6 giờ. Thù lao: 2 cây vàng." Giọng nói bên kia đầu dây đã qua bộ lọc âm thanh, méo mó và vội vã.
"Giao giờ cao điểm, kẹt xe. Thêm nửa cây," Hoàng trả lời, giọng lạnh như tiền.
"Chốt. Đến mau, tôi không có nhiều thời gian!"
Cuộc gọi ngắt. Hoàng vứt điếu thuốc xuống đất, dùng mũi giày nghiền nát. Anh vặn chìa khóa, nổ máy. Tiếng động cơ chiếc Wave không hề phạch phạch yếu ớt mà trầm đục, uy lực như một con mãnh thú ẩn mình. Đây là chiếc xe được anh rã xác, độ lại toàn bộ lốc máy và hệ thống giảm xóc bằng linh kiện quân sự chuyên dụng. Đối với Hoàng, chiếc xe này chính là mạng sống.
4 giờ 55 phút chiều. Khu Công nghệ cao Hòa Lạc vắng lặng hơn nội đô.
Hoàng cho xe dừng trước một căn nhà xưởng bỏ hoang, cỏ dại mọc lút đầu người. Một gã đàn ông mặc đồ bảo hộ phòng thí nghiệm, khuôn mặt tái mét, tay ôm khư khư một chiếc hộp giữ nhiệt màu bạc nhỏ bằng hộp cơm bước ra từ cánh cửa sắt rỉ sét.
"Của cậu đây. Nhớ kỹ, không được để hộp này tiếp xúc với ánh nắng mặt trời quá 10 phút. Hệ thống làm mát bên trong chỉ trụ được đến 6 giờ!" Gã đàn ông run rẩy giao chiếc hộp cho Hoàng.
Hoàng đón lấy chiếc hộp, nhanh nhẹn nhét vào chiếc ba lô chuyên dụng có lớp lót chống sốc và cách nhiệt dày ba lớp. Anh chưa kịp kéo khóa ba lô thì một tiếng phộc trầm đục vang lên từ bụi rậm cách đó năm mươi mét.
Gã đàn ông đối diện trợn ngược mắt. Một lỗ thủng nhỏ xuất hiện ngay giữa trán gã, máu tươi phun ra. Gã đổ sụp xuống đất như một bao tải gạo, không kịp ngáp một tiếng.
"Bắn tỉa! Súng giảm thanh!"
Bản năng của một lính công binh từng lăn lộn ở biên giới khiến Hoàng phản ứng trong vòng một phần mười giây. Anh nhoài người, lộn một vòng trên mặt đất ngay khi tiếng phộc thứ hai vang lên, găm thẳng vào vị trí anh vừa đứng.
Từ trong bụi rậm, ba chiếc xe mô tô phân khối lớn, toàn thân sơn đen xì, những gã người ngồi trên xe mặc đồ da đen, đội mũ bảo hiểm kín mít lao vút ra. Trên tay đứa ngồi sau là những khẩu súng tiểu liên nhỏ gọn nhưng cực kỳ hiện đại.
Hoàng bật dậy, lao thẳng lên chiếc Wave Alpha, đạp số 1, vít ga kịch sàn. Chiếc xe chồm lên, bánh sau cày nát nền đất đá, lao vút ra đường lớn ngay khi một loạt đạn cày xới mặt đường ngay sau đuôi xe anh.
"Mẹ kiếp, đơn hàng này không phải là tài liệu bẩn bình thường rồi!" Hoàng nghiến răng, nhìn vào gương chiếu hậu. Ba chiếc mô tô phân khối lớn đang bám đuổi ráo riết, tiếng gầm rú của động cơ 1000cc xé toạc không gian bến bãi.
Hoàng nhìn đồng hồ trên xe: 5 giờ 05 phút. Đường đại lộ Thăng Long hướng về thành phố bắt đầu ùn tắc. Trước mặt anh là trận địa kẹt xe dài vô tận của Hà Nội, và sau lưng là ba tử thần đang khát máu. Cuộc đua tử thần chính thức bắt đầu.