Tiếng động cơ gầm rú của ba chiếc mô tô phân khối lớn bám đuổi phía sau rền vang như tiếng sấm, át cả âm thanh hỗn tạp trên đại lộ Thăng Long. Kim đồng hồ trên chiếc Wave Alpha chỉ đúng 5 giờ 12 phút chiều. Phía trước, lối vào cửa ngõ hầm chui Trần Duy Hưng đã biến thành một biển xe đỏ rực, dậm chân tại chỗ. Trận kẹt xe kinh hoàng nhất ngày thứ Sáu của Hà Nội chính thức bày ra trước mắt.
Nhìn qua gương chiếu hậu, Hoàng thấy hai chiếc Ducati Monster sơn đen đã thu hẹp khoảng cách xuống còn chưa đầy một trăm mét. Tên ngồi sau chiếc dẫn đầu lạnh lùng lôi từ trong áo khoác ra một khẩu súng ngắn giảm thanh, họng súng đen ngóm chỉ thẳng vào lưng anh.
"Muốn chơi tốc độ ở đất này à? Nhầm chỗ rồi con ạ."
Hoàng nhếch mép, bàn tay phải vít nhẹ ga, chân trái gạt số liên tục. Thay vì lao thẳng vào làn ô tô đang tắc cứng dưới hầm chui, anh đột ngột bẻ lái, cho chiếc Wave Alpha lao thẳng lên dải phân cách trồng cỏ, phóng ngược chiều lên lối rẽ hướng về phía đường gom đại lộ.
Phộc! Phộc!
Hai tiếng súng giảm thanh nổ khan. Hai viên đạn găm hụt vào mặt đường nhựa, bắn lên những tia lửa nhỏ ngay sát bánh sau của Hoàng.
Cú bẻ lái giật cục và ngược đời của Hoàng khiến ba chiếc xe phân khối lớn lỡ đà. Với trọng lượng hơn hai trăm cân và thân hình cồng kềnh, những chiếc Ducati không thể quay đầu ngay lập tức trên dải phân cách hẹp. Chúng buộc phải phanh cháy lốp, rê đuôi xe tạo thành những vệt đen dài trên đường trước khi loay hoay tìm góc bẻ lái đuổi theo. Khoảng cách lại được kéo giãn ra thành hai trăm mét.
Nhưng Hoàng biết, lợi thế này chỉ là tạm thời. Trên bầu trời xám xịt của thành phố, một tiếng vo ve như muỗi kêu xuất hiện. Anh ngước mắt nhìn lên. Một chiếc flycam quân sự loại nhỏ, bốn cánh quạt đen tuyền đang bay lượn ở tầm cao năm mươi mét, chiếc camera hồng ngoại của nó liên tục khóa chặt vào chiếc ba lô màu xám của anh. Kẻ đứng sau đường dây này sở hữu công nghệ định vị tầm cao. Cho dù anh có chui vào ngõ ngách, chiếc flycam này vẫn sẽ báo vị trí cho đám sát thủ mặt đất.
"Phải vặt cái đuôi trên trời này trước," Hoàng lẩm bẩm, mắt liếc xuống chiếc đồng hồ đếm ngược trên hộp giữ nhiệt lộ ra qua khe khóa ba lô: [00 giờ : 41 phút : 12 giây]. Nhiệt độ bên trong đang tăng nhẹ. Nếu trước 6 giờ tối anh không giao cái hộp này đến khách sạn Daewoo, mẫu chip sinh học triệu đô sẽ tự hủy, và mạng của anh cũng bay theo.
Hoàng lao xe với vận tốc 80km/h vào đường Nguyễn Chánh. Giờ cao điểm, vỉa hè đường Nguyễn Chánh biến thành một sàn diễn hỗn loạn của những người đi xe máy leo lề né tắc đường. Tiếng còi xe inh ỏi, tiếng người chửi bới, những quán trà đá, hàng ngô nướng bày tràn lan.
Một chiếc xe phân khối lớn bất ngờ từ đâu lao vọt lên từ phía làn ô tô, cắt ngang dòng người, ép sát vào mạn phải của Hoàng. Tên lái xe mặc đồ da đen giơ chân đá thẳng vào lốc máy chiếc Wave nhằm hạ gục anh.
Hoàng không né. Với kinh nghiệm của một lính công binh từng đối mặt với những tình huống cận chiến sinh tử, anh nghiêng người, tay trái giữ chặt vô lăng, tay phải thò xuống rút phắt chiếc khóa chữ U bằng thép đặc treo ở sườn xe, quật mạnh một phát như trời giáng vào ống quyển của tên sát thủ.
Bốp! Rắc!
Một tiếng xương gãy khô khốc vang lên. Tên lái xe Ducati rú lên một tiếng đau đớn, mất lái hoàn toàn. Chiếc mô tô phân khối lớn nặng nề đổ rầm xuống vỉa hè, kéo lê một tràng dài, đâm sầm vào một loạt biển hiệu hàng quán, hất tung những chiếc ghế nhựa bay tứ tung. Đám đông xung quanh hét lên kinh hoàng, dạt ra hai bên.
Nhân lúc hỗn loạn, Hoàng bẻ lái lao thẳng vào con ngõ nhỏ thông sang đường Trần Duy Hưng. Con ngõ chỉ rộng chưa đầy hai mét, trần ngõ chằng chịt những búi dây cáp điện bọc đen xì xà xuống như những tổ nhện khổng lồ.
"Đến giờ rụng đuôi rồi," Hoàng lẩm bẩm.
Anh không giảm ga mà ngược lại còn tăng tốc, hướng thẳng chiếc xe vào đoạn ngõ có búi dây cáp xà xuống thấp nhất. Ngay khi chiếc Wave Alpha lao qua, Hoàng buông một tay, dùng chiếc khóa chữ U móc mạnh vào một sợi dây cáp viễn thông đang thòng lọng, giật phắt một lực cực mạnh bằng sải tay rắn chắc của mình.
Sợi dây cáp vốn đã sập sệ bị kéo căng rồi đứt phăng, bật ngược trở lại như một cây roi thép khổng lồ quét ngang khoảng không phía sau. Đúng lúc đó, chiếc flycam định vị đang bay thấp để len lỏi theo dấu Hoàng lao tới.
Bộp! Rắc!
Sợi dây cáp viễn thông quật trúng cánh quạt của chiếc flycam. Chiếc máy bay không người lái lập tức mất thăng bằng, gãy cánh, bốc khói xèo xèo rồi rơi bộp xuống một thùng rác ven đường. Con mắt trên trời của kẻ địch chính thức bị mù.
Hoàng nhét chiếc khóa chữ U lại chỗ cũ, phóng xe ra khỏi con ngõ, nhập vào dòng người đông đúc trên đường Nguyễn Chí Thanh. Hai chiếc Ducati còn lại mất dấu định vị, tạm thời bị kẹt lại phía sau làn ô tô cứng ngắc ở ngã tư.
Hoàng liếc nhìn đồng hồ xe: 5 giờ 35 phút.
"Còn hai mươi lăm phút. Trận chiến thực sự bây giờ mới bắt đầu," Hoàng nói thầm, ánh mắt gã cựu binh lạnh lùng nhìn về phía cầu vượt Nguyễn Chí Thanh, nơi dòng xe cộ đang nêm chặt như nêm cối. Anh cần phải vượt qua đoạn đường này để tiến về phía Kim Mã. Nhưng trong đầu anh, bản đồ ngõ ngách của Hà Nội đã bắt đầu tự động băm nhỏ và tái lập những lộ trình mới — lộ trình mà chỉ có những chiếc Wave chiến mới có thể đi qua.