
Xiêm La dưới triều đại Ayutthaya thịnh trị vương giả, bóng tối chưa bao giờ thực sự rút lui khỏi những mái đao cong vút của hoàng cung. Sau lưng vẻ nguy nga tráng lệ của các điện thờ mạ vàng, dòng sông Chao Phraya đỏ ngầu phù sa vẫn âm thầm chảy qua những mưu đồ tiếm quyền, những bản án oan khuất và những giọt máu chảy thầm trong đêm. Người dân vương quốc truyền tai nhau về hai cái tên gợi lên sự uy nghiêm lẫn kinh hãi. Một là Tạ Lăng — Nhiếp chính vương quyền biến, tàn nhẫn, người nắm giữ binh quyền và triều chính trong tay khi vị quốc vương trẻ tuổi chưa đủ sức trị quốc. Ánh mắt hắn lạnh như băng tuyết trên đỉnh núi phía Bắc, nụ cười nhàn nhạt giấu sau tay áo gấm luôn là điềm báo cho sự sụp đổ của một gia tộc. Người ta bảo tim hắn làm bằng đá, chỉ biết đến quyền lực và sự thống trị tuyệt đối. Người còn lại là Thẩm Tiêu — Vị Đại tướng quân từng kinh qua hàng trăm trận mạc, bảo vệ bờ cõi Xiêm La trước quân ngoại xâm. Thế nhưng, một trận phục kích bí ẩn tại biên giới phía Tây đã biến vị anh hùng vương quốc thành "kẻ phản quốc" tra tay vào còng số 8. Quân gươm tuốt khỏi bao, gia tộc bị tịch thu tài sản, Thẩm Tiêu trở thành cái gai trong mắt toàn bộ triều đình. Khi bản án tử hình tưởng chừng đã định sẵn, Nhiếp chính vương Tạ Lăng lại đưa ra một quyết định chấn động: Giữ lại mạng sống cho Thẩm Tiêu, nhưng giam lỏng hắn ngay tại Vương phủ — sống chung dưới một mái nhà, chịu sự giám sát tuyệt đối. Ban ngày, tại triều đình Ayutthaya, họ là hai kẻ thù không đội trời chung. Mỗi lời nói, mỗi bước đi trên sàn điện mạ vàng đều là một cạm bẫy sinh tử, nơi một sơ hở nhỏ cũng đủ trả giá bằng đầu rơi máu chảy. Thế nhưng khi màn đêm buông xuống, che khuất những tai mắt của các thế lực ngầm, ranh giới giữa thù hận và sinh tồn bắt đầu mờ xờ. Trong những căn phòng mật ngập tràn mùi trầm hương và bóng tối, hai kẻ kiêu hãnh buộc phải tựa lưng vào nhau, giải mã bức thư máu và những vụ ám sát bí ẩn đe dọa sự tồn vong của cả vương quốc. Giữa âm mưu chồng chất, lòng trung trinh và hận thù giao thoa, một thứ tình cảm nguy hiểm, cấm đoạt nhưng sâu thẳm dần nảy mầm trong bóng tối...